Xúc động cụ ông vô gia cư nghèo khổ vẫn quyên góp tiền cho người khác

0
223

Thay vì giữ cho riêng mình số tiền được người khác cho, cụ ông vô gia cư nghèo khổ và tốt bụng lại đem chúng san sẻ cho những mảnh đời bất hạnh hơn.

Xúc động cụ ông vô gia cư nghèo khổ vẫn quyên góp tiền cho người khácHành động nhỏ, ý nghĩa lớn. (Ảnh: Group Tâm Lý học)

Trong cuộc sống, lòng tốt cùng tình người là hai thứ vẫn luôn hiện hữu xung quanh chúng ta và thường xuất phát từ chính những điều bình dị nhất. Chẳng hạn như việc làm đáng trân quý của một cụ ông vô gia cư từng được người qua đường vô tình chụp lại.

Cảm động làm sao khi dù bản thân sống đói khổ đến mấy, ông vẫn không quên san sẻ chút ít tiền bạc để giúp đỡ cho những mảnh đời bất hạnh khác kém may mắn hơn mình.

Thực tế, bức ảnh này được nhiếp ảnh gia tên Nguyễn Tiến Đức chụp cách đây khoảng 3 năm về trước tại chợ Đồng Xuân (Hà Nội) nhưng mỗi khi ở đâu đó trên mạng đăng tải lại tấm hình này cùng câu chuyện xoay quanh nó, dân tình lại được dịp thi nhau chia sẻ và nghẹn ngào mãi không thôi.

Trong bức hình là bóng dáng của một cụ già trông khá lớn tuổi, đầu trần, chân đất còn quần áo trên người thì lấm lem, xộc xệch. Có lẽ ông vừa mới phải trải qua một ngày dài rong ruổi ở ngoài đường để mưu sinh với chiếc nón lá trên tay nên gương mặt thoáng chút mệt mỏi. Chỉ với từng ấy chi tiết thôi chúng ta cũng đủ hiểu người này không hề dư dả gì, nếu không muốn nói là nghèo khổ.

Thế nhưng, có lẽ điều mà chẳng ai ngờ tới nhất chính là dù việc kiếm sống cho qua ngày với một người lớn tuổi như vậy giữa Sài Gòn hoa lệ vốn đã là chuyện hết sức khó khăn, ấy vậy mà ông cụ vô gia cư vẫn còn muốn rút hầu bao giúp đỡ thêm cả những người khác.

Cuộc sống khó khăn, nay đây mai đó của những người vô gia cư khốn khổ. (Ảnh minh họa: Tuổi trẻ)

Đứng trước thùng quyên góp ủng hộ người nghèo ở nơi công cộng, ông nhẹ nhàng lấy vài tờ tiền lẻ từ nón của mình để bỏ vào trong. Chỉ một hành động đơn giản như vậy thôi nhưng lại có ý nghĩa vô cùng.

Đối với chúng ta, số tiền vài nghìn đồng có thể chẳng đáng là bao nhưng với riêng cụ già vô gia cư, đó là tất cả công sức quý báu sau một ngày dài vất vả mưu sinh, thậm chí có thể giúp mua được một bữa ăn no bụng. Tuy vậy, sau cùng, thay vì chọn sống cho riêng mình, cụ cũng muốn người khác không bị đói.

Ở dưới bài đăng hình ảnh này, đông đảo cộng đồng mạng đã để lại lời bình luận xúc động và khen ngợi cho hành động đẹp vô tình được bắt gặp này:

“Người ta có thể nghèo tiền bạc, vật chất nhưng luôn giàu có về lòng tốt, tình thương.”

“Bức ảnh đen trắng nhưng thật sự rất giàu cảm xúc. Hành động đáng học hỏi!”

“Cuộc sống đôi khi đơn giản, bình dị nhưng lại ấm áp đến thế. Xúc động quá.”

“Cho đi là còn mãi. Hy vọng cụ luôn khỏe mạnh và gặp nhiều may mắn.”

Tình thương giữa những người xa lạ thật ấm áp. (Ảnh minh họa: Lao Động)

Có thể nói, đúng là cụ già vô gia cư ở chợ Đồng Xuân có thể chẳng giàu sang, thiếu thốn tiền bạc nhưng chắc chắn trong tâm hồn, trái tim thì lại luôn dư thừa sự tử tế. Hy vọng hình ảnh đẹp thấm đẫm nhân văn ấy sẽ giúp lan tỏa hơn nữa lòng tốt đến với cộng đồng.

Nguồn: yan

ᴄʜᴀ ᴍù sᴜốᴛ 𝟸𝟶 ɴăᴍ ʜáɪ ᴅừᴀ, ʙắᴛ ᴄá, ᴄàᴏ ʜếɴ, ᴍóᴛ ᴋʜᴏᴀɪ ᴍì ɴᴜôɪ ᴄả ɢɪᴀ đìɴʜ 𝟼 ᴍɪệɴɢ ăɴ

Bị mù từ lúc nhỏ, ông Bình ngày ngày trèo dừa, ra sông ʙắᴛ cá, cào hến, đi mót khoai mì… để nuôi vợ và bốn người con.Ông Nguyễn Văn Bình (xã Tân Phú, Tân Châu, Tây Ninh) mù hai mắt lúc lên 5 tuổi do bị sởi. “Lúc đó gia đình rất khó khăn, ông nội lại vừa ᴄʜếᴛ nên việc điều trị không đầy đủ. Mắt tôi cứ ʂưɴɢ to rồi mờ dần, bác sĩ phải bỏ cả hai con mắt đi”, ông nhớ lại.

Ông đang sống cùng vợ và bốn con (ba gái, một trai) trong căn nhà lụp xụp do người cha để lại. Nhìn vẻ bề ngoài, ông trông già hơn so với tuổi 43 của mình.

Để nuôi vợ con, ông không từ nan bất cứ việc gì. Suốt 20 năm qua, ông làm đủ mọi việc như một người bình thường. Vào mùa nắng, ông được người dân trong vùng thuê hái dừa. Tuy mù, nhưng ông lại leo một cách nhanh nhẹn.

“Từ nhỏ tôi đã mò mẫm giúp cha mẹ việc nhà, theo phụ đồng áng, chài lưới. Cứ như vậy tôi dần thành thạo, đôi tay có thể làm nhiều việc dù không nhìn thấy gì. Như hái dừa, tôi chỉ cần Ƅúng nhẹ trái là đoán được non già”, ông chia sẻ.

Được chủ trả công 1.000 đồng một trái, mỗi ngày ông có thể kiếm hơn 100.000 đồng.

Nhà ở ngay hồ Tha La – một hồ nằm ở thượng nguồn hồ Dầu Tiếng – nên từ nhỏ ông đã thạo nghề sông nước. Những khi không ai thuê mướn, ông lại ra hồ chài lưới.

“Vào mùa mưa, nước dâng cao nên chỉ dám ʙắᴛ cá ven bờ thôi. Nhưng bị mù nên không phải lúc nào tôi cũng đoán được vùng nước nhiều cá, nhiều khi quăng đến rã rời tay mà chẳng thu được gì”, ông nói.

Chỉ bằng bàn tay, ông có thể ρҺâп biệt từng loại cá và tự gỡ lưới. Ông cho biết, hồ Tha La nhiều cá chốt, rô phi, mè… nhưng mấy loại này giá rẻ, nếu may trúng cá to thì bán được nhiều tiền.

“Nghề chài lưới vô chừng lắm, có khi kéo được cả trăm ký cá, lúc thì được có vài con. Ngoài ra, tôi còn đi cào hến, mò ốc, đêm lại đi ʙắᴛ cua… miễn sao có tiền thì làm”, ông chia sẻ.


Những ngày cuối tháng 9, ông đi mót khoai mì (sắn) cùng anh em trong gia đình. Ruộng khoai mì nào nhổ xong, chủ sẵn sàng cho người khác cuốc đất, kiếm củ còn sót lại. Ruộng gần nhà hết, ông lại theo mọi người đi xa hàng chục cây số, mót từ sáng sớm đến chiều muộn mới về.


Những củ khoai mì còn sót lại thường cong queo, không đạt chất lượng. Loại này dùng để xay làm thức ăn gia súc nên giá chưa đến 2.000 đồng một ký. Hôm nào may mắn, ông có thể đào được cả trăm ký. Kiếm được bao nhiêu tiền ông đều dành dụm lo gia đình.

“Điều may mắn là tôi luôn có gia đình tương trợ. Mỗi khi đi làm đều có người đi cùng, lái xe máy để chở đến nơi ‘mần ăn’ hay dắt tôi trên đường. Anh em đều là dân lao động nghèo, cùng nhau san sẻ khó khăn, vui buồn trong cuộc sống”, ông bộc bạch.

Vợ ông không biết chữ, quen ông khi cùng ra hồ Tha La chài cá. Hơn 18 năm trước, cả hai được cha mẹ hai bên mai mối nên duyên vợ chồng.

“Hồi đầu tôi không ưng, cứ ƙɦóƈ hoài vì thấy ổng mù. Cha mẹ khuyên mãi, khen ổng chất ρɦác, làm việc chăm chỉ nên tôi cũng thuận lòng. Giờ nghĩ lại, thấy nhiều người mắt sáng chưa chắc bằng ổng, vừa chịu khó lại rất tҺươпg vợ con”, bà Nguyễn Thị Đẹp (40 tuổi) chia sẻ.

Điều làm ông Bình day dứt là việc hai người con gái đã nghỉ học từ cấp hai, ở nhà phụ cha mẹ chăn bò, cơm nước. Cô con gái lớn 18 tuổi mới lấy chồng, sinh con. Hai vợ chồng cũng nhường nốt căn nhà cho con, dựng chòi cạnh đó để ở.

“Giờ làm được bao nhiêu tiền tôi càng phải cố dành dụm để lo cho hai đứa còn lại ăn học đầy đủ, nhất là thằng út. Mình nghèo không lẽ đời con cũng khổ mãi sao?”, ông nói.

Theo Vnexpress.net