Tuấn Ngọc: Tôi đang hát thì phòng trà phát nổ, tôi thoát cɦếɫ nhưng thành thất nghiệp

0
114

“Không đêm nào chúng tôi được về đúng giờ, lúc nào cũng phải ở lại hát thêm tầm nửa tiếng và chính khán giả quyên tiền để trả thêm cát-xê cho chúng tôi” – danh ca Tuấn Ngọc chia sẻ.

Vừa qua, tại phần hai chương trình Vân vân và mây mây, danh ca Tuấn Ngọc đã kể lại kỷ niệm của mình với ban nhạc The Uptight – ban nhạc của các anh em trong gia đình anh.

Tôi đang hát thì phòng trà phát nổ

Thời gian những năm 1967, tôi cùng anh Đức Huy thành lập ban nhạc The Strawberry Four và khá thành công, được rất nhiều người yêu thích, tối nào cũng có show.

Tuy nhiên, đến một thời điểm cái duyên nó hết thì chúng tôi đành phải tan rã. Có nhiều lý do dẫn đến sự tan rã này nhưng lý do lớn nhất là tôi không muốn đàn trong ban nhạc nữa. Tôi muốn trở thành ca sĩ độc lập, đi hát riêng.

Tuấn Ngọc: Tôi đang hát thì phòng trà phát nổ, tôi thoát chết nhưng thành thất nghiệp - Ảnh 1.

6 anh em nhà Tuấn Ngọc trong ban nhạc The Uptight

Đúng lúc đó thì một phòng trà mời tôi hát riêng nên tôi cũng tách ban đi hát luôn. Chính xác là phòng trà đó mời cả gia đình tôi tới hát, có cả Anh Tú, Khánh Hà, Thúy Anh, Lan Anh.

Các em tôi đều đã có tên tuổi ít nhiều và lập thành ban nhạc gia đình riêng. Thế là tôi trở thành ca sĩ độc lập và hát với ban nhạc của gia đình tôi trên danh nghĩa khách mời.

Nhưng một ngày nọ, tôi đang hát thì phòng trà phát nổ. Tôi may mắn thoát chết nhưng từ ca sĩ độc lập trở thành ca sĩ thất nghiệp, không có chỗ làm.

Đúng lúc đó, ban nhạc của các em tôi có xích mích với người chơi guitar chính, nên các em bảo tôi về đánh đàn. Tôi cũng biết đánh đàn nhưng chưa bao giờ là cây đàn chính.

Tôi phải mất một tháng để tập luyện và trở thành nhạc công trong ban nhạc cho các em tôi, khi ấy là ban nhạc The Uptight. Từ một ca sĩ solo, tôi lại làm nhạc công. Có thể nói, cuộc đời tôi phải lên bổng xuống trầm không biết bao lần trước khi trở thành Tuấn Ngọc bây giờ.

Không đêm nào chúng tôi được về đúng giờ, lúc nào cũng phải ở lại hát thêm tầm nửa tiếng

Tôi không ngờ rằng, sự kết hợp ngẫu nhiên đó lại khiến ban nhạc The Uptight của tôi lại được khán giả yêu thích. Lí do vì tôi làm việc rất nghiêm túc, kỹ càng. Tôi là người khó tính lắm, nên kết quả đương nhiên phải tốt.

Tuấn Ngọc: Tôi đang hát thì phòng trà phát nổ, tôi thoát chết nhưng thành thất nghiệp - Ảnh 3.

Nhạc sĩ Lữ Liên (bên phải ngoài cùng) cùng các con

Ban nhạc của chúng tôi thời đó là ban nhạc lương cao nhất, được hát nhiều nhất thời điểm đến.

Không đêm nào chúng tôi được về đúng giờ, lúc nào cũng phải ở lại hát thêm tầm nửa tiếng và chính khán giả quyên tiền để trả thêm cát-xê cho chúng tôi. Số tiền này chúng tôi về chia nhau chứ không phải đưa cho mẹ nữa.

Nhiều người thắc mắc sao trong ban nhạc lại không có chị Bích Chiêu. Đơn giản vì lúc đó chị Bích Chiêu đã đi Pháp được khá lâu rồi. Từ năm 1963 chị Bích Chiêu đã đi Pháp và ở luôn đó.

Hồi đó, phong trào nhạc ngoại rất mạnh, càng hát giống đĩa thì khán giả càng thích nên chúng tôi cứ hát sao cho thật giống là được. Cái đó làm nên thành công cho The Uptight.

Nhưng thực sự, việc hát nhạc Mỹ thành công lại không phải tâm nguyện của tôi. Tâm nguyện của tôi là hát nhạc Mỹ để hiểu và đem được cái hay của nhạc Mỹ vào nhạc Việt. Chứ đi hát mà chỉ để bắt chước thì không phải ưu tiên, mục đích cuối cùng.

Tuấn Ngọc: Tôi hát xong cứ lủi thủi đi về, không ai để ý, không ai mời ở lại

“Người ta không từ chối thẳng mặt nhưng quên mất sự hiện diện của tôi. Tôi hát xong cứ lủi thủi đi về, không ai để ý, không ai mời ở lại” – danh ca Tuấn Ngọc chia sẻ.

Vừa qua, tại phần tiếp theo chương trình Vân vân và mây mây, danh ca Tuấn Ngọc đã chia sẻ về giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời mình.

Người ta không từ chối thẳng mặt nhưng quên mất sự hiện diện của tôi

Tôi đi hát từ nhỏ nhưng phải đến năm 17 tuổi mới thực sự tính là bước chân lên sàn diễn chuyên nghiệp để kiếm tiền.

Thời gian đó, tôi bắt đầu đi xin việc tại các vũ trường và thấy buồn nhiều hơn vui. Tôi còn trẻ con quá mà lại đi hát ở vũ trường nên khó kiếm việc. Tới khi hát ở các câu lạc bộ thì phù hợp với tôi hơn, nên thành ra dễ kiếm việc hơn.

Tuy nhiên, thời tôi đi hát chưa có nhạc trẻ nên không biết phải hát sao. Thành ra, đó là quãng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời tôi.

Tuấn Ngọc: Tôi hát xong cứ lủi thủi đi về, không ai để ý, không ai mời ở lại - Ảnh 1.

Tuấn Ngọc (ngòai cùng bến trái) trong ban nhạc The Top Five

Người ta không từ chối thẳng mặt nhưng quên mất sự hiện diện của tôi. Tôi hát xong cứ lủi thủi đi về, không ai để ý, không ai mời ở lại.

Có lần bố tôi dẫn tôi đến gặp nhạc trưởng để hát, hát xong chẳng thấy ông ấy nói gì cả. Tôi chờ đến khi người ta dọn bàn ghế thì phải tự động đi về.

Đến năm 19 tuổi, tôi bắt đầu trổ mã, hợp với mọi chỗ nên đi xin việc cũng dễ dàng hơn.

Tôi cũng không hiểu sao thời đó lại thịnh hành ca sĩ nữ hơn ca sĩ nam. Tôi nhớ có lần hát trong câu lạc bộ Mỹ, ông nhạc sĩ Ngọc Bích nhìn tôi và nói: “Cậu hát hay lắm, nhưng rất tiếc, cậu là con trai”. Chắc do thời đó khán giả thích nghe giọng nữ hơn giọng nam.

Nhưng dù sao tôi vẫn nghĩ tôi là người may mắn vì được đi hát là vui rồi.

Cát-xê họ trả cho tôi lúc đó là 40 đô, lớn lắm

Sau đó, nhạc sĩ Tùng Giang từ Đà Nẵng về Sài Gòn kiếm ca sĩ để thành lập ban nhạc hát cho câu lạc bộ ngoài đó. Có người giới thiệu tôi với Tùng Giang, thế là chúng tôi lập thành ban nhạc để đi Đà Nẵng biểu diễn.

Ban nhạc đó tên là The Top Five, gồm Tùng Giang, tôi, Thụy Ái, Minh Phúc, Quốc Hùng. Cả Đà Nẵng lúc đó chỉ có hai ban nhạc rất nổi tiếng là ban nhạc của chúng tôi và ban nhạc của nhạc sĩ Đức Huy.

Tuấn Ngọc: Tôi hát xong cứ lủi thủi đi về, không ai để ý, không ai mời ở lại - Ảnh 3.

Cát-xê họ trả cho tôi lúc đó là 40 đô, lớn lắm. Hồi đó, một đô la đổi ra được một trăm mười mấy đồng tiền Việt mà một tô phở có một đồng. Tôi được cầm tiền khi người trưởng ban nhạc trả cho tôi nhưng không được tiêu xài mà vẫn phải gửi về cho mẹ giữ.

Người ta nói tôi có hiếu với mẹ nhưng thực ra đó là phong tục của người Việt Nam mình, bố mẹ luôn là nhất, mình phải trả ơn họ và luôn nghĩ đó là chuyện hết sức bình thường.

Tôi rất hạnh phúc khi đưa tiền cho mẹ để nuôi các em, chứ không có gì ép buộc.

Tuy đang hoạt động tốt như vậy nhưng tôi vẫn trở về Sài Gòn vì tôi nhớ nhà, nhớ Sài Gòn. Ở Đà Nẵng buồn lắm.

Tuấn Ngọc: Ban nhạc có 4 người thì 2 người đã mất, chỉ còn tôi và anh Đức Huy còn sống

“Tất cả những gì tôi có được ngày hôm nay đều là kết quả của sự cố gắng, không có gì phải mang ơn ai hết” – Tuấn Ngọc nói.

Có 4 người thì 2 người đã mất, chỉ còn tôi và anh Đức Huy còn sống

Tôi và nhạc sĩ Đức Huy quen nhau từ nhỏ, học với nhau từ năm 8 tuổi nhưng không có duyên làm việc với nhau.

Năm 1967, sau một thời gian bôn ba ngoài Đà Nẵng, tôi trở lại Sài Gòn, gặp lại anh Đức Huy và thành lập chung một ban nhạc là ban The Strawberry Four.

Ban nhạc có 4 người là tôi, anh Đức Huy, anh Tùng Giang và anh Billy Shane. Có 4 người thì bây giờ 2 người đã mất, giờ chỉ còn tôi và anh Đức Huy còn sống.

Thời điểm đó The Strawberry Four là ban nhạc được yêu thích nhất, nhưng tôi lại cứ nghĩ việc ban nhạc nổi tiếng là chuyện hiển nhiên, không có gì lạ cả.

Tuấn Ngọc: Ban nhạc có 4 người thì 2 người đã mất, chỉ còn tôi và anh Đức Huy còn sống - Ảnh 1.

Ban nhạc The Strawberry Four.

Chúng tôi chạy show mỗi ngày, thậm chí còn có cả fan hâm mộ là người Mỹ đi theo. Họ thấy chúng tôi đi diễn ở đâu là tới đó xem, toàn fan nam.

Thời điểm đó, các ban nhạc chủ yếu bắt chước, hát lại nhạc Âu Mỹ thôi chứ không hát nhạc Việt. Dù có thích hay không cũng chỉ là bắt chước.

Tuy nhiên, có một ca khúc ban nhạc hát khiến tôi khá hãnh diện là bài Chiều. Đây là một bài Việt Nam nhưng chúng tôi lấy lại và hát theo ý của mình và được người ta thích lắm.

Trong ban cũng không có sự cạnh tranh gì cả vì tôi và Đức Huy, Billy Shane là ba giọng hát khác nhau, mỗi người hát một phần.

Tôi mặc dù hát nhạc trẻ sôi động nhưng vẫn hát cả nhạc tình cảm, trữ tình. Anh Đức Huy thì chỉ hát nhạc trẻ, còn Billy Shane thì hát giọng cao, mỗi người có một sở trường riêng, không đụng hàng.

Tất cả những gì tôi có được ngày hôm nay đều là kết quả của sự cố gắng, không có gì phải mang ơn ai hết

Ngay từ lúc lập ban nhạc, anh Đức Huy đã bảo ban của chúng tôi phải là ban duy nhất, không có hạng nhì hay hạng ba nào cả. Chính vì thế nên chúng tôi không phải gặp sự cạnh tranh nào từ các ban nhạc khác.

Nói thẳng ra, thời kỳ đó chúng tôi không có đối thủ, cứ tự nhiên được người ta yêu thương, không tranh đua hay làm bất cứ điều gì.

Tuấn Ngọc: Ban nhạc có 4 người thì 2 người đã mất, chỉ còn tôi và anh Đức Huy còn sống - Ảnh 3.

Danh ca Tuấn Ngọc (thứ ba tứ trái sang) trong ban nhạc The Strawberry Four.

Tuy nhiên, trong quan điểm của tôi, làm nghề gì là phải cố gắng hết sức để lên tới đỉnh. Cuộc đời là cuộc đua thì mình cứ phải đua thôi, đua với chính mình.

Dùng hết sức để đua rồi mà có thua cũng không buồn, ai hơn được tôi thì tôi chúc mừng người ta thôi.

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải đua và nghĩ rằng mình sẽ thắng để cố hết sức. Tôi không nghĩ mình sẽ phải ganh đua hay cạnh tranh với ai hết nhưng cứ làm mọi thứ mình có thể rồi tự nhiên sẽ được mọi người chấp nhận, giống như bây giờ tôi đi hát được người ta cho là một trong những ca sĩ hát rất hay.

Tất cả những gì tôi có được ngày hôm nay đều là kết quả của sự cố gắng, không có gì phải mang ơn ai hết. Công việc mình làm tốt thì tự nhiên kết quả sẽ tốt thôi.

Nguồn: soha