“Tôi tự ái lắm, bỏ nghề đóng phim đi làm lơ xe đò”

0
155

“Không ai nghĩ một nghệ sĩ như tôi lại từng phải làm những công việc đó, sống vất vả như thế. Nhưng đúng là cuộc sống phải làm như vậy thì mới đi lên được” – Nguyễn Châu nói.

Vừa qua, phần tiếp theo chương trình Tình trăm năm đã lên sóng với nhân vật chính là diễn viên Nguyễn Châu, người được biết đến với hình ảnh đậm chất Nam Bộ trên truyền hình.

Tại đây, diễn viên Nguyễn Châu đã tâm sự về giai đoạn khó khăn của vợ chồng ông.

TÔI PHẢI ĐI LÀM LƠ XE ĐÒ, ĐẨY XE PHÁ LẤU ĐI BÁN

Thời gian đầu lấy nhau, vợ chồng tôi khó khăn lắm, phải ở trong cái nhà lụp xụp chẳng khác gì cái chòi lá. Vợ tôi không chịu được, phải vác ba đứa con về ở nhờ nhà cậu.

Tôi tự ái lắm, bỏ nghề đóng phim đi làm lơ xe đò - Ảnh 1.

Diễn viên Nguyễn Châu với hình ảnh đậm chất Nam Bộ

Tôi tự ái lắm, bỏ nghề đóng phim đi làm lơ xe đò tuyến Bắc Nam. Được một thời gian, tôi bảo vợ ráng về ở cùng mình rồi hai vợ chồng phải đẩy xe phá lấu đi bán lúc 1 giờ trưa.

Bán phá lấu mùa nắng không sao, phải mùa mưa thì bánh mì ướt hết, không bán được, phải đem về hấp cho con ăn. Mấy đứa nhỏ ăn nhiều tới phát tội, ngán không dám ăn nữa.

Không ai nghĩ một nghệ sĩ như tôi lại từng phải làm những công việc đó, sống vất vả như thế. Nhưng đúng là cuộc sống phải làm như vậy thì mới đi lên được.

Tôi vừa đi diễn vừa đi bán phá lấu, nhưng không bao giờ sợ khán giả nhận ra mình. Tôi làm ăn chân chính chứ có sai trái gì đâu mà phải sợ. Tôi không bao giờ ngại điều đó.

Cuộc đời tôi là như thế và sự thật vẫn luôn là sự thật, không bao giờ bưng bít hay che giấu gì được. Tới bây giờ tôi đi chơi với một số anh em thân thiết trong nghề, họ vẫn phải công nhận vợ tôi hồi đó làm bánh mỳ phá lấu ngon.

Tôi cảm thấy hãnh diện vì điều này, chứ không có gì đáng hổ thẹn cả. Miễn sao cuộc sống tôi chân chính là được.

Tôi tự ái lắm, bỏ nghề đóng phim đi làm lơ xe đò - Ảnh 3.

Ảnh cưới của diễn viên Nguyễn Châu và vợ

CÓ TRANH CÃI MÃI CŨNG KHÔNG TỚI ĐÂU, NÊN LÀM THINH

Trong cuộc sống vợ chồng, có những lúc chúng tôi mâu thuẫn, căng thẳng tới đỉnh điểm. Nhưng tôi cũng biết nên nín thinh, không nói điều gì hết.

Tôi nghĩ, có tranh cãi mãi cũng chẳng tới đâu, nên thôi tốt nhất là làm thinh, dù tính tôi rất nóng.

Tôi biết tính mình nóng nên những lúc cãi nhau như vậy, tôi lẳng lặng xách xe đi. Vợ chồng nào mà chẳng thế, sống chung với nhau lâu năm kiểu gì chẳng có lúc hục hặc, quan trọng là phải biết tự soi lại chính mình.

Trước khi cưới nhau, bố mẹ vợ tôi đi xem bói, ông thầy bói đã nói vợ chồng tôi khắc khẩu. Tôi biết thế nên tìm cách né đi, không nói năng gì, qua cơn giận rồi mọi thứ lại trở về bình thường.

Tôi tự ái lắm, bỏ nghề đóng phim đi làm lơ xe đò - Ảnh 4.

Nguyễn Châu và đàn em

Nhờ đó mà vợ chồng tôi ở được với nhau lâu dài, dù ông thầy bói từng cảnh báo chỉ ở được vài năm là tan vỡ vì khắc khẩu. Vợ chồng ở với nhau, một người là nước, một người là nửa, phải biết dung hòa mọi thứ thì mới sống chung được.

Trong cuộc đời mình, ngoài cha mẹ ra, tôi biết ơn nhất bà xã mình. Bà ấy là một người vợ biết yêu thương, chăm lo gia đình, lại làm ăn, để ra tiền bạc. Ở nhà, bà ấy cũng một tay dạy con ăn học tử tế, đứa nào cũng đại học, chứ tôi đâu có dạy con được.

Bà xã tôi cũng bị tiểu đường 20 năm nay rồi, nên tôi cũng phải tự biết giữ sức khỏe của tôi để lo cho bà ấy.

Nguồn: https://soha.vn/toi-tu-ai-lam-bo-nghe-dong-phim-di-lam-lo-xe-do-20211107091855123.htm

Sức khỏe nghệ sĩ Mạc Can yếu sau 1 tháng bị bệnh tật giày vò

“Bên cạnh bệnh nền tái phát, vấn đề tinh thần đối với nghệ sĩ Mạc Can rất quan trọng. Ông không được đi đóng phim, gặp gỡ đồng nghiệp và đoàn phim thì buồn bã, ủ dột rồi sinh bệnh…”, em gái Mạc Can kể.

Bà Yến – em gái Mạc Can, thông tin với VietNamNet sức khỏe nghệ sĩ đang yếu. Ông bị các bệnh nền cũ như gout và tim mạch tái phát, hành hạ hơn 1 tháng nay. Vì yếu, mệt, Mạc Can không tiện tiếp chuyện phóng viên.

Bà Yến kể anh trai ốm đi nhiều. Tháng vừa qua, ông thường xuyên bỏ bữa, ăn rất ít. Ông phải ăn cháo vì không nuốt nổi cơm, mỗi bữa chỉ ăn nửa chén và uống thêm sữa, nước cam bổ sung dinh dưỡng.

Mạc Can hiện không tự ngồi dậy được, mọi hoạt động phải có bà Yến và bà Tư – một người thân khác của ông, chăm sóc. “Có lẽ do nằm nhiều mà 2 chân ông cong lại, khó đi”, bà Yến buồn kể. Mỗi ngày, ông đều tập đi nhưng chỉ được 2 bước chân đã phải ngồi xuống.

Nghệ sĩ buồn và mệt trong người nên ít nói. Dù vậy, khả năng nói của Mạc Can tương đối cải thiện. Ông có thể nói ngắn và đủ rõ để người đối diện hiểu ông đang cần gì. Trước đây, ông nói khó, lắp bắp, cả giờ đồng hồ trò chuyện chỉ nói vài chục từ.

Sức khỏe nghệ sĩ Mạc Can yếu sau 1 tháng bị bệnh tật giày vò

Nghệ sĩ Mạc Can.

Bên cạnh đó, Mạc Can và gia đình gặp khó khăn, đối diện nguy cơ tài chính cạn kiệt. Bà Yến làm công nhân dệt, thu nhập vốn không cao, vì dịch bệnh lại càng thêm bấp bênh. Bà là người lo chi phí ăn ở, sinh hoạt và thuốc của anh trai. Mỗi tháng, bà mua thuốc dao động 500 nghìn – 1 triệu đồng. Hơn 4 tháng qua, thỉnh thoảng nghệ sĩ được người quen giúp đỡ 1 – 2 triệu đồng, phần nào giảm bớt áp lực cho bà Yến. Bà kể thêm, gia đình đang cố vun vén tiền bạc để Mạc Can ăn và uống thuốc đầy đủ. Bản thân bà đang cật lực làm việc kiếm tiền khi thực hiện giãn cách xã hội được nới lỏng.

Bà Yến cho hay từ ngày anh trai Mạc Can về nhà mình, bà hiểu rất rõ diễn biến bệnh tình của ông. Bà khẳng định ông cứ đi đóng phim thì khỏe khoắn lạ thường nhưng nếu buộc phải ở nhà thì sức khỏe tuột dốc.

Theo ghi nhận của VietNamNet, sức khỏe Mạc Can từng rất yếu vào tháng 1 năm nay. Tháng 3 vừa qua, phóng viên gặp lại Mạc Can trên phim trường Chuyện ma gần nhà ở Quận 10, TP.HCM của đạo diễn Trần Hữu Tấn, ông khỏe khoắn và minh mẫn. Ông còn chia sẻ kinh nghiệm diễn xuất cho diễn viên trẻ Huỳnh Thanh Trực rành mạch, rõ ràng, tình trạng khác hoàn toàn trước đó.

“Bên cạnh bệnh nền tái phát, vấn đề tinh thần đối với nghệ sĩ Mạc Can rất quan trọng. Ông không được đi đóng phim, gặp gỡ đồng nghiệp và đoàn phim thì buồn bã, ủ dột rồi sinh bệnh. Mặt khác, ông đã quen nếp sinh hoạt của nghệ sĩ. Ông thường thức khuya viết lách, đọc kịch bản và quay phim nên trong mấy tháng bùng dịch, ông hầu như không ngủ nhiều ban đêm”, bà Yến kể.

Bà Yến cũng tiết lộ, chính tin vui dự án điện ảnh chuyển thể từ tiểu thuyết Tấm ván phóng dao đoạt giải tại chợ dự án trong LHP quốc tế Busan đã vực dậy tinh thần ông. Cụ thể hôm 14/10 vừa qua, dự án phim độc lập If wood could cry, it would cry blood (tạm dịch: Nếu gỗ có thể khóc, gỗ sẽ khóc ra máu) của đạo diễn Nguyễn Phan Linh Đan chuyển thể từ tiểu thuyết Tấm ván phóng dao của Mạc Can đoạt giải ArteKino trị giá 6.000 euro (khoảng 158 triệu đồng).

Hơn ai hết, Mạc Can – tác giả tác phẩm gốc – vô cùng mong chờ dự án này được thực hiện. Nhờ tin vui, ông phấn chấn và khỏe hơn thấy rõ. “Thú thật, mong ước cuối đời của ông là được tận mắt thấy tiểu thuyết Tấm ván phóng dao chuyển thể thành phim. Ông nói: Nếu chẳng may tôi già yếu và mất đi, tôi muốn được xem bộ phim đó một lần. Có lẽ, đây là ước mơ lớn nhất cuối cùng trong đời ông hiện tại”, bà Yến tâm sự.

Nguồn: https://vietnamnet.vn/vn/giai-tri/di-san-my-thuat-san-khau/suc-khoe-nghe-si-mac-can-yeu-sau-1-thang-bi-benh-tat-giay-vo-785262.html