“Tôi nhắc Khương Dừa, khi tôi đến quay cứ để phong bì trước đi, tôi không bỏ trốn được”

0
33097

“Tính tôi hiền không dám làm ai buồn nhưng không trả cát-xê thì tôi đi vì lấy đâu ra tiền mà sống”, Tấn Beo nói.

Mới đây, trên kênh Youtube của đạo diễn Khương Dừa đã đăng tải một clip quay lại cảnh anh tới gặp nghệ sĩ Tấn Beo để mời tham gia một dự án phim mới.

Gặp Khương Dừa, Tấn Beo liền tâm sự về bản thân anh.

Tôi phục vụ quán vịt không lấy tiền  

Trong cuộc đời này, tôi không muốn hơn ai, chỉ được cái luôn tính toán kỹ lưỡng vì không muốn làm phiền ai, cũng không muốn làm ai buồn. Bởi vậy nên khán giả từ xưa đến nay không ai buồn phiền hay trách móc tôi, người ta thương tôi còn không hết.

Tôi nhắc Khương Dừa, khi tôi đến quay cứ để phong bì trước đi, tôi không bỏ trốn được - Ảnh 1.

Tấn Beo và Khương Dừa

Tôi phải cố gắng giữ tình thương của khán giả đến mãi mãi, giữ được hình ảnh đẹp trong lòng khán giả.

Tôi hứa với khán giả rằng, từ nay về sau sẽ mãi mãi giữ hình ảnh đẹp khi tham gia bất cứ chương trình, bộ phim nào. Khán giả nhớ tới tôi là nhớ về một hình ảnh đẹp.

Để được khán giả biết tới đã khó, được khán giả thương còn khó hơn và giữ được tình thương đó của khán giả thì khó vô cùng nên được thương thì phải biết giữ.

Nếu khán giả còn thương tôi thì tôi đâu phụ lòng ai, nên chương trình nào mời tôi tôi cũng làm để phục vụ lại khán giả, đáp ứng nhu cầu, tình thương khán giả dành cho mình.

Tôi hứa không làm khán giả buồn. Vì vậy, nếu khán giả có thương tôi thì động viên, ủng hộ tôi làm nghề từ nay về sau để tôi có động lực, sức bật để cho ra những sản phẩm tốt.

Tôi nhắc Khương Dừa, khi tôi đến quay cứ để phong bì trước đi, tôi không bỏ trốn được - Ảnh 3.

Tấn Beo

Tôi đâu thể bỏ nghề được. Nghệ sĩ chúng tôi có mỗi cái nghề, nếu bỏ thì biết làm gì. Nghề chính của tôi là nghệ sĩ và chỉ làm nghề đó, chưa bao giờ tôi làm nghề tay trái nào cả. Tôi đi phục vụ quán vịt là giúp đứa em thôi, không lấy tiền

Tiền chủ quán giữ, tôi không nói ra

Tôi làm mọi việc ở quán vịt nhưng tiền là chủ quán giữ, đó là điều buồn nhất trong lòng tôi nhưng không bao giờ tôi nói ra. Những gì buồn tôi đều để trong lòng, không muốn để mọi người buồn vì tôi.

Chẳng hạn, nếu tôi đi quay phim mà đạo diễn không trả tiền thì cũng không nói gì. Tôi tự động ra đi và ngày mai sẽ không có mặt tôi ở đó nữa. Tính tôi hiền, không dám làm ai buồn nhưng không trả cát-xê thì tôi đi vì lấy đâu ra tiền mà sống.

Tôi phải nói trước như vậy, mất lòng trước được lòng sau. Nếu Khương Dừa mời tôi đóng phim là đúng chỗ vì tôi là con người làm việc đàng hoàng, nhận tiền đàng hoàng.

Tôi nhắc Khương Dừa, khi tôi đến quay cứ để phong bì trước đi, tôi không bỏ trốn được - Ảnh 4.

Tôi làm việc phải đổi mồ hôi, sôi nước mắt thì khi cầm đồng tiền mới thấy hạnh phúc. Tôi có giá trị lâu nay rồi, khán giả ba miền đều biết tôi hết. Tóm lại, ai mời tôi làm gì tôi nhiệt tình hết, nhưng quan trọng phải trả tiền cát-xê.

Tôi nhắc Khương Dừa là khi tôi đến quay thì cứ để phong bì trước đi, tôi không bỏ trốn được. Trước giờ, tôi chưa bao giờ bị mang tiếng là giật tiền, cầm tiền rồi đi mất.

“Tôi hát xong, 100 chiến sĩ đều đứng lên, nước mắt ròng ròng”

“Bà con đưa hai tay nhận quà nhưng vẫn nói: “Quà thì quý đấy, nhưng cho chúng tôi nghe hát đi” – NSND Bạch Tuyết nói.

Vừa qua, tại chương trình Lần đầu tôi kể, NSND Bạch Tuyết đã tâm sự về hai lần biểu diễn đáng nhớ nhất trong cuộc đời làm nghệ thuật của cô.

Các chiến sĩ nhìn tôi, nước mắt ròng ròng

Trong cuộc đời đi diễn của tôi, có rất nhiều đêm diễn đáng nhớ. Nhưng để lại nhiều cảm xúc và dấu ấn lớn nhất với tôi là đêm diễn tại Nhà hát Lớn Hà Nội năm 1979, khi đất nước vẫn còn khó khăn và chống thù trong giặc ngoài.

Tôi hát xong, 100 chiến sĩ đều đứng lên, nước mắt ròng ròng - Ảnh 1.

NSND Bạch Tuyết trong vai thái hậu Dương Vân Nga

Tại Nhà hát Lớn Hà Nội năm đó, tôi diễn vở cải lương kinh điển Thái hậu Dương Vân Nga cho 100 chiến sĩ bộ đội ngồi dưới, cùng nhiều khán giả khác.

Tôi nhớ như in, khi tôi hát xong câu cải lương: “Xin khanh tôn trọng những người chiến sĩ vô danh ngang các bậc đại công thần”, 100 chiến sĩ có mặt tại rạp đều đứng lên vỗ tay suốt 5 phút.

Chúng tôi nhìn nhau, tôi nhìn các chiến sĩ, các chiến sĩ nhìn tôi, nước mắt ròng ròng.

Từ khoảnh khắc đó, tôi học được bài học rằng, đất nước này, Tổ quốc này tồn tại được chính nhờ những người chiến sĩ vô danh đã nằm xuống, đứng lên chống ngoại xâm. Họ hi sinh mà không ai biết.

Có những gia đình 5 người con thì hi sinh hết cả 5 người, nên cần phải tôn vinh họ.

Từ đó, tôi nhớ về lời dạy của ba Năm Châu về nghệ thuật vị nhân sinh, rằng nghệ sĩ phải hát sao để chỉ cần một câu hát thôi cũng chia sẻ được với nỗi niềm của mọi người nghe. Đó là điều không gì cao quý hơn đối với nghệ thuật, đặc biệt là nghệ thuật cải lương.

Tôi hát xong, 100 chiến sĩ đều đứng lên, nước mắt ròng ròng - Ảnh 3.

NSND Bạch Tuyết và NSND Lệ Thủy

Quà thì quý đấy, nhưng cho nghe Lệ Thủy hát đi

Sau đêm đó, tôi diễn tiếp ở Đức Hòa cùng đoàn cải lương. Buổi chiều chúng tôi đến thấy đồng không mông quạnh, không có ai. Tôi hoang mang tự hỏi không biết hát gì, hát cho ai, không hiểu sao người ta lại bảo chúng tôi đến đây hát.

Tôi đợi một lúc, trời vừa hơi tối thì thấy trong đồng đuốc đốt sáng rực lên hết. vô số chiếc xuồng bu tới đông nghẹt con sông trước đồng chúng tôi đứng. Cảnh tượng lúc đó rất rực rỡ, không ai tưởng tượng được.

Tôi cứ thế đứng hát hiên ngang trước vô số đuốc sáng rực. Đó là khoảnh khắc tôi không thể nào quên.

Bà con phải đi xuồng rất xa trên sông nước để tới xem chúng tôi diễn, người đem theo bao gạo, người mang trái cây, người cầm thịt heo quay để cho nghệ sĩ chúng tôi.

Tôi hát xong, 100 chiến sĩ đều đứng lên, nước mắt ròng ròng - Ảnh 4.

Sau khi chúng tôi hát xong, bà con lên xuồng theo dòng nước trở về, đuốc tắt dần, ánh sáng khép lại. Tôi tưởng chừng buổi hát như một giấc mơ, không thể quên được.

Sau đêm đó, chúng tôi đi làm từ thiện, tới tận từng xuồng phát quà cho bà con. Bà con đưa hai tay nhận quà nhưng vẫn nói: “Quà thì quý đấy, nhưng cho chúng tôi nghe hát đi. Cho chúng tôi nghe Lệ Thủy, Bạch Tuyết hát đi. Chúng tôi chưa được nghe”.

Trong hoàn cảnh khó khăn như thế mà bà con muốn nghe hát còn hơn cầm bao gạo. Vậy thì làm sao nghệ sĩ chúng tôi lại không tìm những tác phẩm hay nhất để trình diễn phục vụ mọi người. Đó là niềm vui, sự tự hào nhất trong đời làm nghệ thuật của tôi đối với cải lương dân tộc.

Đến giờ, làm sao tôi có thể quay về những khoảnh khắc đó.

Nguồn: https://soha.vn/toi-hat-xong-100-chien-si-deu-dung-len-nuoc-mat-rong-rong-20211208013900306.htm