Thời vang danh họ xài tiền: Tòng Sơn cát sê trăm cây vàng, tuổi già lẻ bóng

0
108

Phía sau một nghệ sĩ Tòng Sơn nức tiếng khắp Việt Nam nhờ biệt tài vừa thổi harmonica vừa ăn chuối, uống bia là những góc khuất nghiệt ngã trong cuộc đời lão “quái kiệt” này… 

Nghệ sĩ Tòng Sơn và những phút trải lòng bên chiếc kèn harmonica /// Ảnh: Lưu Trân Nghệ sĩ Tòng Sơn và những phút trải lòng bên chiếc kèn harmonica ẢNH: LƯU TRÂN

Từng có thể kiếm được cả trăm cây vàng, nhưng giờ đây quái kiệt một thời phải lo lắng những năm tháng cuối đời.

Đến thăm nghệ sĩ Tòng Sơn vào một buổi sáng Sài Gòn bất chợt đổ mưa, căn nhà ông đang ở nằm sâu trong con hẻm nhỏ trên đường Huỳnh Văn Bánh (quận Phú Nhuận, TP.HCM). Nói đúng hơn, đó chỉ là một chiếc giường được kê ngay góc bếp.

Ông chia chiếc giường ra làm hai, một bên để ngủ, bên còn lại để chất những vật dụng cá nhân như áo quần, thuốc men và hộp “đồ nghề” chứa những cây kèn quý giá. Đó cũng là nơi ông lẻ bóng đi về sau những thăng trầm của cuộc đời người nghệ sĩ tài hoa, đào hoa và cô độc.

Cuộc sống xa hoa, tiêu tiền như nước

88 tuổi, khi người ta đã an dưỡng tuổi già bên con cháu, thì lão nghệ sĩ ấy vẫn lủi thủi một mình nơi góc bếp nhỏ. Cứ tầm chiều chiều các ngày thứ ba, năm, bảy trong tuần, ông lại xách vali “đồ nghề” đến sân khấu Trống Đồng.

“Tiền cát sê cũng không bao nhiều, mỗi đêm được 400.000 – 500.000 đồng, cũng đủ để sống qua ngày. Phần khác nữa là vì tui thèm diễn, nhớ cái ánh đèn, nhớ sân khấu, nhớ tiếng vỗ tay của khán giả lắm”, ông xúc động nói.

Thời vang danh họ xài tiền: Tòng Sơn cát sê trăm cây vàng, tuổi già lẻ bóng - ảnh 2 Ông đọc lại từng bài báo để được sống lại “thời vàng son” thêm một lần nữaẢnh: Lưu Trân

Chật vật là vậy, già cả là vậy, nhưng hễ bạn bè gọi đi diễn từ thiện ở tận miền Tây, ông cũng lật đật xếp đồ đi.

“Tính tui thích đi đây đi đó, tuổi ngựa mà, ở hoài một chỗ chịu không được. Với mình làm từ thiện, người ta được giúp đỡ, được cất nhà tình thương thì mừng cho người ta. Đổi lại tui cũng được bà con vỗ tay tán thưởng, thấy mình trẻ ra đến mấy chục tuổi lận”, ông cười hề hà.

Thời vang danh họ xài tiền: Tòng Sơn cát sê trăm cây vàng, tuổi già lẻ bóng - ảnh 3 Hộp “đồ nghề” chứa những chiếc kèn harmonica mà ông sưu tập suốt cả cuộc đời Ảnh: Lưu Trân

Khi tôi thắc mắc, liệu có khi nào ông hối hận với những gì đã chọn và làm không? Thay vì trả lời, ông trầm ngâm một lúc rồi bắt đầu kể về những ngày đã qua, khi mà sân khấu miền Nam thập niên 1960 không mấy ai được xưng danh “quái kiệt”, danh hài Tùng Lâm ở giai đoạn lừng lẫy nhất cũng chỉ mới được gọi là “tiểu quái kiệt”, thì ở tuổi 21, Tòng Sơn đã làm được điều tưởng chừng như không thế đó.

Người ta gọi ông là “quái kiệt”, ngang tầm với những nghệ sĩ tài danh khác như Trần Văn Trạch, Ba Vân, Bảy Xê…

Năm 1966, khi bộ phim cao bồi lừng danh The good, the bad and the ugly của đạo diễn Sergio Leone đến Sài Gòn, giai điệu bất hủ của cây harmonica do nhạc sư Ennio Morricone tạo ra đã làm nhiều người trở nên mê đắm.

Nhanh chóng bắt nhịp được “gu” thưởng thức của người hâm mộ, Tòng Sơn luyện tập và biểu diễn thành thục bài nhạc phim này.

Thời vang danh họ xài tiền: Tòng Sơn cát sê trăm cây vàng, tuổi già lẻ bóng - ảnh 5 Ông thích thổi những bản tình ca buồn như Sầu lẻ bóng, Hạnh phúc lang thang…Ảnh: Lưu Trân

Gần như suốt cả một thập niên, đi đâu người ta cũng yêu cầu ông thổi nhạc cao bồi. Cứ thế, hình ảnh nghệ sĩ Tòng Sơn trong trí nhớ của mọi người là một chàng cao bồi điển trai, lãng tử bên chiếc kèn harmonica.

Tòng Sơn có sở thích sưu tầm kèn harmonica, ông kể: “Gì chứ kèn thì tui không bao giờ đắn đo mỗi khi mua. Lúc đó tiền bạc rủng rỉnh, cứ thấy có kèn loại gì tui cũng tìm mua cho bằng được”. Nhẩm tính sơ tổng số kèn ông có được cũng trên dưới 300 cây.

Thời vang danh họ xài tiền: Tòng Sơn cát sê trăm cây vàng, tuổi già lẻ bóng - ảnh 6 Ở cái tuổi 88, lão “quái kiệt” vẫn toát lên khí chất của một người nghệ sĩ hào hoa, phong nhã

Không chỉ đổ tiền vào bộ sưu tập kèn, ông còn rất chú trọng đến thời trang, từ sân khấu cho đến đời thường. Mỗi lần xuất hiện trước công chúng là ông ăn vận cực kỳ “model”, theo ông thì đó cũng là cách tôn trọng khán giả. Ông một ngày thay mấy bộ quần áo, mỗi bộ sẽ có một đôi giày riêng.

Việc ăn uống của ông cũng rất cầu kỳ, hải sản phải ăn đồ tươi vừa được kéo lưới lên, ăn thịt thì phải loại ngon nhất. Tiêu tiền như nước là thế nhưng đầu óc người nghệ sĩ như ông chỉ biết dành cho âm nhạc, cho những giai điệu chứ chẳng bao giờ nghĩ đến việc kinh doanh làm giàu…

Thời vang danh họ xài tiền: Tòng Sơn cát sê trăm cây vàng, tuổi già lẻ bóng - ảnh 8 Từ chiếc kèn nhặt được, lão “quái kiệt” nhận ra rằng mình có duyên với sân khấu, có nợ với harmonica

“Nếu tui biết tiết kiệm thì đã không phải sống cảnh “nay đây mai đó” như bây giờ. Thời vàng son với nghề, tiền tui kiếm được dư mua nhà to nhà lớn ở đất Sài Gòn này. Nhưng mà lúc đó cứ nghĩ mình còn trẻ, sức lực, tài nghệ và cả khán giả ủng hộ nên tui chẳng tính đến đường lui lúc cuối đời”, ông nói như cái thời quá khứ nó vẫn lảng vảng đâu đây.

Trong một chốc, cổ họng tôi nghẹn lại khi nhìn thấy đôi mắt hoang hoải, xa xăm của ông.

Lão nghệ sĩ già thở dài khi trút bầu tâm sự, đợt vừa rồi vì không đủ tiền đóng tiền nhà, bà chủ cũng mấy bận nhắc khéo. Rỗng túi nhưng ông không dám mở miệng hỏi vay ai. Ông ngại, lòng tự trọng của người nghệ sĩ hào hoa một thời không cho phép ông ngửa tay xin tiền.

Dẫu vậy, ông vẫn khẳng định: “Tui cảm thấy tôi may mắn. Cái gì tui cũng có rồi, giàu sang, danh vọng, sự nổi tiếng và tiếng vỗ tay của khán giả. Cuộc đời thiên biến vạn hóa mà, không sớm thì muộn cũng sẽ thay đổi. Tui chưa từng hối hận về bất cứ điều gì mình đã chọn và làm cho đến tận ngày hôm nay”.

Tiếng harmonica đơn độc nơi góc bếp..

Nói chuyện hồi lâu, tôi buột miệng hỏi về người vợ của ông khi ánh mắt mình vô tình chạm đến tấm ảnh cưới đen trắng được treo trên tường. “Cả đời này tui đều nợ bả, cái nợ ân tình quá lớn”, ông với tay lấy tấm ảnh xuống, chốc chốc lại lau như sợ bị dính bụi.

Thời vang danh họ xài tiền: Tòng Sơn cát sê trăm cây vàng, tuổi già lẻ bóng - ảnh 9 Hơn 68 năm đứng trên sân khấu, “người tình chung thủy” của ông chính là chiếc kèn harmonica

Trong tấm ảnh là một chàng nghệ sĩ điển trai với mái tóc xoăn lãng tử, Tòng Sơn lúc bấy giờ không thiếu gì người đẹp vây quanh. Vậy mà, ông chọn kết hôn với một thiếu nữ gốc Hà Nội khi hai người chỉ vừa biết nhau vỏn vẹn có 1 tháng.

“Bả không phải người trong giới nghệ sĩ, chỉ ở nhà nội trợ, chăm chồng con thôi. Tui thì đi diễn suốt, nhưng tui không mượn cái cớ đi diễn để che lấp cái sai của mình. Tui biết mình không đúng khi không làm tròn trọng trách của một người chồng, người cha”, ông tự dằn vặt.

Đỉnh điểm là mối tình của ông với cô đào người Đồng Tháp trong một lần đi show ở tỉnh. Sau khi chuyến lưu diễn kết thúc, Tòng Sơn về lại Sài Gòn và mất liên lạc với người tình trẻ.

“Cô này từ dưới quê lặn lội lên tìm tui. Nhìn cổ khóc mà tui chẳng biết làm gì, đành đem cổ đến nhà bạn tá túc. Rồi cả tháng trời cứ giấu vợ con qua gặp cổ. Nhưng thà không làm thì thôi, chứ đã làm thì có giấu đằng trời cũng có ngày lộ. Vợ tui biết được, bả cũng chẳng một lời trách móc hay mắng nhiếc gì… Bà qua thẳng chỗ cô kia ở rồi dẫn cổ về nhà, nhường cái phòng ngủ của hai vợ chồng cho tui với cổ. Đó là cái sai mà tui sống để bụng chết mang theo”, đôi mắt ông đỏ cay khi nhắc đến vợ con.

Ly hôn đã hơn 20 năm nhưng nghệ sĩ Tòng Sơn luôn kể về vợ cũ với tất cả sự trân trọng. Nói đoạn, lão nghệ sĩ già vừa loay hoay mở chiếc vali chứa đầy các loại kèn harmonica lớn nhỏ ông sưu tập cả đời, chọn một chiếc, nghệ sĩ Tòng Sơn thổi cho chúng tôi nghe bài Tình nồng cháy.

“Anh không mơ hoang kiếp sống trên cung Hằng. Anh không tham lam diễm phúc trên thiên đàng. Làm sao anh nói cho hết những tâm tình. Ước mơ khiêm nhường, có em bên mình…”

Góc bếp nơi ông ở vốn đã chật hẹp lại càng trở nên ngột ngạt hơn, giai điệu của bản nhạc cứ man mác, cứ buồn đến ám ảnh… Đang thổi nửa chừng, ông ngưng lại rồi ôm ngực ho sặc sụa.

Lúc này tôi mới nhìn kỹ từng đường nét trên gương mặt người nghệ sĩ già ngồi đối diện kia, những nếp nhăn dày đặc và hằn sâu, như chính cuộc đời của ông, vinh quang và cũng đầy bạc bẽo.

Thời vang danh họ xài tiền: Tòng Sơn cát sê trăm cây vàng, tuổi già lẻ bóng - ảnh 13 Ông tâm sự, cả cuộc đời mình cái gì cũng đã có rồi, cũng trải qua hết rồi… Thứ quý giá nhất ông có được khi về già chính là tình cảm của khán giả ẢNH: NVCC

Đón ly nước lọc từ tay tôi, ông cười hiền, nói: “Già rồi nên lâu lâu nó bị “lỗi kỹ thuật” như vậy. Bình thường tui khỏe lắm, thổi mấy bài liên tiếp cũng được mà”. Tôi hỏi con cái có biết ông bệnh không? Ông chỉ lắc đầu rồi nhìn lơ đãng vào khoảng trống trước mặt.

Bên ngoài, trời vẫn mưa không ngớt…

Từng là đại gia khét tiếng, Bảo Chung sống ra sao sau biến cố giật nợ?

Danh hài Bảo Chung ở tuổi U70 vẫn say sưa với nghệ thuật dù cuộc sống riêng cũng có lúc gặp thăng trầm.

Nhắc đến những danh hài đình đám trong thập niên 90 hẳn nhiều người sẽ nhớ đến cái tên Bảo Chung. Biến cố ập đến ở thời kỳ đỉnh cao đã làm thay đổi cuộc sống của ông. Ở tuổi U70, Bảo Chung vẫn nhiệt huyết với nghề nhưng kín tiếng trong chuyện đời tư.

Từng là đại gia khét tiếng, Bảo Chung sống ra sao sau biến cố giật nợ? - Hình 1

Nam danh hài lạc quan sau những thử thách của cuộc sống. (Ảnh: FBNV)

Từ đại gia khét tiếng đến sa cơ vì làm ăn thất bại

Bảo Chung theo đuổi nghệ thuật từ khá sớm, 15 tuổi đã đi theo gánh hát nhưng sau chuyển hướng sang diễn hài. Thành công của video ca nhạc Mưa bụi đưa tên tuổi nhiều nghệ sĩ trẻ phất lên “như diều gặp gió”, trong đó có Bảo Chung.

“3 triệu đồng lúc đó là kinh khủng lắm. Mỗi ngày tôi ăn tiêu thoải mái mà chỉ hết 50 ngàn đồng. Còn ở Sài thành thì mỗi đêm chạy 7-9 show. Ngày lễ nhiều gấp đôi. Tính ra mỗi đêm so với bây giờ là cỡ 70 – 80 triệu đồng. Tuy không nhiều bằng bây giờ nhưng tiền lúc đó giá trị lắm. Tôi nhớ một năm chạy show đã mua được căn nhà mặt tiền ở Sài thành rồi” – nam danh hài chia sẻ về thù lao ở thời kỳ hoàng kim.

Từng là đại gia khét tiếng, Bảo Chung sống ra sao sau biến cố giật nợ? - Hình 2

Sự nghiệp nghệ thuật của Bảo Chung thời kỳ hoàng kim khiến nhiều người ngưỡng mộ. (Ảnh: Vietnamnet)

Chăm chỉ chạy show nên Bảo Chung nhanh chóng sở hữu khối tài sản kếch xù, trở thành đại gia khét tiếng. Ông tiêu tiền không tiếc tay, tậu loạt biệt thự, liên tục sắm xế hộp. Nam danh hài không ngại chi tiền khủng mua tới vài chục chiếc siêu xe đủ loại, kiểu dáng.

Từng là đại gia khét tiếng, Bảo Chung sống ra sao sau biến cố giật nợ? - Hình 3

Bộ sưu tập xế hộp của Bảo Chung khiến nhiều người choáng váng. (Ảnh: FBNV)

Tuy nhiên, công việc kinh doanh thất bại khiến cho tài sản mà ông gây dựng “đội nón ra đi”. Khi ấy có tin đồn nam danh hài bị phá sản, trắng tay nên phải sang Mỹ “lánh nạn”.

Bảo Chung đã đính chính lại rằng mình không không vỡ nợ mà sự thật là bị người ta giật nợ. Bên cạnh đó, việc sang Mỹ với ông phần lớn là vì vợ con. Tuy nhiên, cuộc sống ở xứ sở cờ hoa tẻ nhạt khi nam danh hài chỉ đi diễn vào cuối tuần, ngày bình thường ở nhà đi chợ rồi nấu cơm.

Từng là đại gia khét tiếng, Bảo Chung sống ra sao sau biến cố giật nợ? - Hình 4

Bảo Chung đưa gia đình sang Mỹ sau biến cố. (Ảnh: FBNV)

Cuộc sống giản dị và kín tiếng ở tuổi U70

Vài năm trở lại đây, nam danh hài sinh sống và làm việc ở Việt Nam, thỉnh thoảng mới về Mỹ. Ở tuổi U70, Bảo Chung thích lối sống bình dị dù có tài sản trong tay. Nam danh hài vẫn hăng say với nghệ thuật, lập một kênh YouTube để phát triển những dự án riêng.

Bảo Chung khá kiệm lời trong chuyện đời tư. Từng có thời gian dư luận râm ran tin ông đã ly hôn vợ. Trước tin đồn này, nam danh hài từ chối trả lời vì hiện tại khá phức tạp, nghệ sĩ công khai chuyện gia đình cũng không hay.

Từng là đại gia khét tiếng, Bảo Chung sống ra sao sau biến cố giật nợ? - Hình 5
Nam danh hài một lòng theo đuổi nghệ thuật, được khán giả rất ủng hộ và mến mộ. (Ảnh: FBNV)

Từng là đại gia khét tiếng, Bảo Chung sống ra sao sau biến cố giật nợ? - Hình 6

Bảo Chung từ khi về lại Việt Nam rất ít khi chia sẻ chuyện gia đình. (Ảnh: FBNV)

Cách đây một thời gian, hình ảnh Bảo Chung mặc giản dị, ngồi rửa chén ở một quán ăn bình dân khiến khán giả hoang mang. Dân tình bàn tán ông hết thời phải đi làm thuê kiếm sống. Tuy nhiên, Bảo Chung đã nhanh chóng đính chính đó chỉ là clip dựng lên với mục đích giải trí, không có chuyện mình bươn chải bằng nghề rửa bát.

Từng là đại gia khét tiếng, Bảo Chung sống ra sao sau biến cố giật nợ? - Hình 7

Nhập vai quá ngọt nên Bảo Chung khiến một số khán giả hiểu lầm. (Ảnh: Chụp màn hình)

Thời điểm dịch bệnh diễn biến phức tạp, công việc của Bảo Chung cũng bị ngưng trệ. Trong một cuộc trò chuyện với Khương Dừa, nam danh hài cho biết mình chỉ quanh quẩn ở nhà rất buồn chán.

” Bữa giờ dịch bệnh nên tôi cũng ở nhà, không đi đâu và cũng không quay gì hết. Tôi cũng rất khỏe, không sao cả. Chỉ có điều, tôi đang buồn vì ở nhà suốt, không đi đâu cả. Show bị hủy hết, chẳng đi quay gì được. Tôi tranh thủ coi đá banh cho đỡ buồn” – ông tâm sự.

Từng là đại gia khét tiếng, Bảo Chung sống ra sao sau biến cố giật nợ? - Hình 8

Khán giả hy vọng sẽ được thưởng thức những sản phẩm nghệ thuật của ông sau khi dịch bệnh ổn hơn. (Ảnh: FBNV)

Vực dậy từ biến cố giật nợ, Bảo Chung hiện tại hài lòng với cuộc sống bình yên và cống hiến hết mình với nghề. Trên trang cá nhân, nam danh hài thỉnh thoảng vẫn cập nhật một số hình ảnh đời thường, giao lưu cùng người hâm mộ.

Bảo Chung: Ở Mỹ không được đi quay, về Việt Nam một đêm hát 9 show, ngày ngủ 3 tiếng

“Một đêm tôi chỉ ngủ 2 tới 3 tiếng đồng hồ, không đêm nào được ngủ 4 tiếng. Tôi đặt đồng hồ, ngủ đúng 3 tiếng xong lại phải dậy đi quay phim” – danh hài Bảo Chung nói.

Mới đây, trên kênh Youtube của đạo diễn Khương Dừa đã đăng tải một clip quay lại cảnh anh ngồi nói chuyện cùng danh hài Bảo Chung trong hậu trường. Tại đây, danh hài Bảo Chung tâm sự về chuyện công việc của mình.
Bảo Chung: Ở Mỹ không được đi quay, về Việt Nam một đêm hát 9 show, ngày ngủ 3 tiếng - Hình 1

Một đêm hát tận 7 đến 9 show tại Sài Gòn

Tôi sinh năm 1956, tuổi Thân. Cách đây mười mấy năm là thời điểm tôi mới về Việt Nam. Về một cái là tôi đi hát luôn, một đêm hát tận 7 đến 9 show tại Sài Gòn. Diễn xong là 12 giờ đêm, tôi lại lao tới phòng thu để thu cải lương tới 2 giờ sáng.

Một đêm tôi chỉ ngủ 2 tới 3 tiếng đồng hồ, không đêm nào được ngủ 4 tiếng. Tôi đặt đồng hồ, ngủ đúng 3 tiếng xong lại phải dậy đi quay phim.

Nhưng không hiểu sao lúc đó tôi quen giấc, ngủ có 3 tiếng một ngày nhưng không biết mệt là gì.

Tuy nhiên, vì quay nhiều quá nên tôi sợ máy quay luôn. Lúc hóa trang mà người hóa trang đặt bông phấn lạnh lạnh lên mặt là người tôi nổi hết da gà, phát ớn luôn.

Tôi không bao giờ trắng nổi, lúc nào cũng đen đúa vì toàn đi quay ngoài ruộng, nắng nôi chiếu thẳng mặt, phải sắn quần lên mà lội.

Bảo Chung: Ở Mỹ không được đi quay, về Việt Nam một đêm hát 9 show, ngày ngủ 3 tiếng - Hình 2

Ở bên Mỹ buồn lắm, không được đi quay

Tôi nhớ, có đợt một tuần lễ tôi bay ra Hà Nội diễn rồi lại bay về Sài Gòn quay, cứ liên tục như thế. 8 giờ sáng tôi bay về Sài Gòn là ô tô tới rước thẳng đi quay phim, quay tới 3 giờ chiều lại bay ra Hà Nội diễn. Khán giả Hà Nội thương tôi lắm.

Người ta thấy tôi làm nhiều như vậy cứ sợ tôi cực, nhưng không sao hết, tôi quen rồi.

Ở bên Mỹ buồn lắm, không được đi quay, chỉ có lâu lâu được ký hợp đồng với Vân Sơn thì mới được đi quay ngoài, nhưng cũng ít lắm.

Dạo gần đây tôi được Hồ Bích Trâm rủ nên mới đi quay Youtube cho em nó nữa chứ hồi xưa tôi không chịu quay mấy cái đó.

Nếu quay thì tôi đã quay từ xưa rồi. Hồi đó tôi làm cuốn Bảo Chung du ký, đi tất cả các nước. Tôi thích quay tuồng quay tích hơn là quay Youtube. Nhưng đợt này tôi quay Youtube cũng thấy vui vui.

Tôi từng làm đạo diễn nên tôi biết, làm phim phát Youtube thì nhẹ nhàng hơn chứ làm phim chiếu rạp nặng quá, đôi khi có 5 phút phim mà quay cả ngày không xong.

Có đợt tôi đóng phim điện ảnh cảnh chạy công an dưới sông Sài Gòn mà phải ngâm mình dưới nước cả ngày, đi lên bị lột cả da.

Bảo Chung: Ở Mỹ không được đi quay, về Việt Nam một đêm hát 9 show, ngày ngủ 3 tiếng - Hình 3

Leo lên tầng 20 nhìn xuống, sợ quá nên thôi không dám mua nữa

Tính tôi vốn sợ độ cao. Cách đây mười mấy năm, tôi định mua thêm một căn chung cư ở quận 1 để vào ngủ mỗi lúc đi diễn hay đi nhậu về khuya. Lúc đó, tôi đã có một căn biệt thự ở quận 7.

Nhưng đến lúc bàn giao nhà, tôi leo lên tầng 20 nhìn xuống, sợ quá nên thôi không dám mua nữa, có mua cũng không dám ở.

Người ta thích mua chung cư để nhìn view còn tôi lại sợ, nhìn mấy cái xe nhỏ như con kiến đi phía dưới mà tôi lết không nổi, phải bảo người kéo ra. Tôi sợ độ cao lắm.

Nguồn: vietgiaitri