Thăng trầm đời giọng ca vọng cổ hơi dài Châu Thanh

0
79

Nghệ sĩ Châu Thanh: “Tôi thèm được khán giả… chửi rủa trên sân khấu”

Châu thanh thời trẻ
Nghệ sĩ Châu Thanh tên thật là Trần Tuấn Kiệt, được khán giả nhớ đến bởi chất giọng trầm ấm và cách vào vọng cổ hơi dài.

Nghệ sĩ Châu Thanh kể, lúc còn nhỏ, ông chưa một lần dám nghĩ mình sẽ trở thành nghệ sĩ hát cải lương, dù máu nghệ sĩ lúc nào cũng “sục sôi”. Gia đình thuần nông, nhà đông anh em nên cái nghèo cứ đeo bám mãi không dứt. Tuổi thơ nghệ sĩ Châu Thanh gắn liền với đói rét. Quần áo đều được mẹ xin nên cái thì quá ngắn, cái lại quá dài. Ăn không đủ no, áo mặc không đủ ấm.

Thế nhưng, tố chất nghệ sĩ của Châu Thanh sớm bộc lộ. Sau mỗi mùa cấy lúa, ông lại đến từng nhà xin việc làm rồi hát góp vui. Ông nói: “Lúc đó, tôi nghĩ đơn giản lắm. Tôi cứ nghĩ, mình hát nếu họ nghe được thì sẽ được mời ở lại ăn cơm, đỡ được một bữa và nhường lại cơm gia đình cho em út”. Niềm đam mê ca hát sống dậy trong ông từ đó. Thế rồi, niềm đam mê ấy lớn thêm lên sau mỗi lần ông nghe cải lương trên radio.

Nhưng, đói nghèo đeo bám mãi không buông, cha mẹ ông ngày một già đi, những đứa em còn quá nhỏ và ông không đành lòng để các em chịu khổ như mình. Vì vậy, dù rất yêu hát, khát khao được hát, ông vẫn phải quyết định chôn giấu ước mơ cùng nỗi đau quặn thắt. Thế nhưng, dường như nghề hát đã chọn ông để nâng tầm những vở cải lương tưởng chừng đã trở thành huyền thoại.

5 năm luyện ca hơi dài

Thời còn ở quê, Châu Thanh đã thích và hay bắt chước theo kiểu ca hơi dài của nghệ sĩ Giang Châu.

Khi vào đoàn Sài Gòn 2, anh được cậu khuyến khích theo trường phái này. Anh kể: “Phải mất 5 năm luyện tập tôi mới ca cho ra được kiểu vọng cổ hơi dài! Tôi tập ngồi thiền, tập hít thở để lấy hơi, thở chậm theo kiểu con rùa lấy hơi dài.

Tôi tự chế ra kiểu vừa chạy bộ, đánh võ vừa hát. Phải tập thể thao để có sức khỏe, không có sức khỏe là không hát kiểu này được. Hút thuốc, uống rượu từ từ tôi cũng bỏ hết”.

Không muốn mình là bản sao mờ nhạt của những danh ca đi trước như Minh Cảnh, Tấn Tài, Thanh Tuấn, Giang Châu…, anh bắt đầu khai phá cách ca vọng cổ hơi dài theo kiểu riêng của mình với sự chỉ dạy tận tình của các nghệ sĩ: NSND Diệp Lang, NSND Lệ Thủy, NSƯT Thanh Điền, Thanh Kim Huệ…

Thường khi hát phong cách này, cuối câu vọng cổ người ta bị hụt, xuống thấp, còn Châu Thanh chọn cách vút cao lên gần cuối để tạo chú ý rồi mới kết thúc câu vọng cổ.

Thay vì ca bình thường, đều đều, anh bẻ nhịp, lạng lách và luyến láy khiến câu vọng cổ điệu đàng, sinh động, lạ tai người nghe hơn.

NSND Lệ Thủy từng tấm tắc khen: “Kiểu ca này phải gọi là trường phái ca vọng cổ hơi dài Châu Thanh. Có biến tấu, làm mới nhưng vẫn nằm trong quỹ đạo bài vọng cổ, không chệch nhịp nhàng!”.

Còn NSND Bạch Tuyết trong lần gặp Châu Thanh ở cuộc thi Sao nối ngôi đã thân tình: “Bạn này thông minh lắm nha. Biết cách sắp xếp nhịp nhàng, sáng tạo để khi ca câu vọng cổ người nghe thấy đã tai!”.

Soạn giả Đăng Minh nhận xét: “Châu Thanh ứng dụng rất tốt nhịp 128 trong cách ca vọng cổ. Muốn ca được như Châu Thanh rất khó, cũng bẻ câu, bẻ nhịp, chồng hơi, lạng lách nhưng không có cách nào ngọt bằng Châu Thanh.

Ca hơi dài mà không khéo sẽ đều đều như tụng kinh, nuốt chữ và sai nhịp, còn Châu Thanh hay ở chỗ hát rất tròn vành rõ chữ và lạng lách cỡ nào cũng không sai nhịp!

Hồi những năm 1980 – 1990, Châu Thanh là tên tuổi nổi bật, anh hát tuồng nào cũng đông khán giả, một hãng đĩa VN thấy vậy đã ký độc quyền và anh hát chính trên 100 chương trình ở đây!”.

Quất một hơi Châu Thanh

Trong những lần về diễn ở miệt vùng quê, Châu Thanh nghe mấy ông nhậu hối nhau: “Quất một hơi Châu Thanh đi!”.

Anh ngạc nhiên thắc mắc thì họ cho biết câu đó có ý nghĩa kêu bạn nhậu làm một hơi dài cho hết sạch ly rượu, mà làm một hơi mới thấy… phê, phê như nghe hết một câu vọng cổ Châu Thanh hát!

10 năm tình cũ

Châu Thanh lập gia đình với nghệ sĩ Ngọc Huyền (sau này NSND Lệ Thủy đặt nghệ danh cho chị là Ngọc Huyền Châu để tránh nhầm lẫn với nghệ sĩ Ngọc Huyền nổi tiếng ở lĩnh vực tuồng cổ) khi cả hai còn khá trẻ, anh 23 tuổi, chị mới 19.

Chị vốn là tiểu thư xinh đẹp. Châu Thanh mang mặc cảm con nhà nghèo, lại ở rể nhà vợ. Lúc nào anh cũng khắc khoải trong lòng về gia cảnh nghèo túng ở quê, mong muốn lo cho cha mẹ cuộc sống ổn định, nhà cửa đàng hoàng.

Thế nhưng cô tiểu thư lại vô tình không để ý, rồi mâu thuẫn xảy ra họ chia tay khoảng năm 1986, khi cô con gái thứ hai vừa tròn 1 tuổi. Chia tay, Châu Thanh nuôi cậu con trai lớn, còn cô con gái thứ hai sống với mẹ.

Cũng có vài mối tình đi qua cuộc đời Châu Thanh. Anh gá nghĩa với một Việt kiều rồi người ta muốn anh đi Mỹ nhưng anh trù trừ.

Trong quãng thời gian gián đoạn vợ chồng, nghệ sĩ Ngọc Huyền Châu không muốn cho con gái gặp cha. Thế nhưng cô bé Châu Ngọc Linh vẫn rất nhớ cha, em lén để dành tiền mua trái cây vô chùa thắp nhang cầu Phật trời phù hộ cho cha quay về.

Cứ thấy báo nào đăng hình cha là em lén mua rồi đem ra ngắm mỗi khi nhớ. Mãi đến khi Ngọc Linh 10 tuổi, trong sinh nhật của mình, em xin mẹ được mời ba đến dự. Gặp lại người cũ tự nhiên Châu Thanh bồi hồi, xao xuyến! Anh lên kế hoạch… hẹn hò lại với chị.

Anh rủ chị đi ăn kem rồi vờ hỏi: “Lúc này có ai chưa?”. Chị liếc xéo, bâng quơ: “Chưa, nhưng tại vì tôi không gặp người hạp ý chứ không phải tôi chờ anh!”.

Thời gian đó, Châu Thanh lại liên tiếp bị bệnh phải nhập viện. Thấy không ai chăm sóc anh, vậy là chị quày quả vô bệnh viện. Không túng thiếu nhưng Châu Thanh vờ hỏi… mượn tiền để dò ý vợ.

Thấy chị lật đật đi gom tiền về đưa cho mình, Châu Thanh biết rằng trái tim nàng vẫn còn chờ người cũ, vậy là anh tự tin… tổng tấn công. Thuyền lại về bến cũ.

Năm 1996, chị sinh thêm cho anh con gái Ngọc Tiên, ít năm sau là cậu con trai Châu Bảo. Câu chuyện 10 năm tình cũ của Châu Thanh nghe cứ như cuốn phim quay chậm…

Năm 2014, cả gia đình nghệ sĩ Châu Thanh sang Mỹ định cư. Thế nhưng, đã quen với ánh đèn sân khấu, quen với tiếng vỗ tay của khán giả, quen với món canh chua, cá kho tộ quê nhà nên: “Ở bển hoài, vợ chồng tôi đâu chịu nổi nên cứ vài tháng ở Mỹ, vài tháng lại về VN.

Căn nhà cũ ở Q.8 chúng tôi vẫn giữ nguyên. Được cái khán giả miền Tây còn thương Châu Thanh dữ lắm nên may mắn ở tuổi này tôi vẫn có sô diễn đều đều, vẫn được hát, được gặp gỡ khán giả thân thương. Kiếp sau cho chọn lại tôi vẫn muốn làm nghệ sĩ!” – Châu Thanh hạnh phúc nói.

Nghệ sĩ Châu Thanh vẫn khắc khoải nỗi niềm ca diễn và thèm cảm giác được khán giả… ném dép vào người, chửi rủa khi bước lên sân khấu.

Buồn hơn, có lần, nhớ nhà quá, nghệ sĩ Châu Thanh trốn đoàn về thăm quê. Mang danh nghệ sĩ, ông muốn mình thật tươm tất nhưng khổ nỗi không có cái áo lành để mặc. Ông đành mượn các anh chị trong đoàn. Ông kể: “Thấy vậy, danh hài Tư Ròm cho tôi mượn 50 đồng. Lúc đó, số tiến này lớn lắm, tôi không dám nhận vì sợ không trả được. Nhưng, anh Tư vẫn bảo cầm lấy khi nào có thì trả, không thì thôi. Tôi dùng số tiền này mua 50 ổ bánh mỳ về thăm bà con lối xóm, chia mỗi nhà 2 ổ. Thấy vậy, ai cũng vui, cũng khen Châu Thanh là mới làm nghệ sĩ mấy tháng mà giàu có và tốt tính. Nghe vậy tôi đau lắm, nhưng chỉ cố giấu trong lòng. Không ai biết rằng vì yêu nghề, dù đói khát, tôi cũng gắng tỏ ra mình thành công”.

Tuy nhiên, với nghệ sĩ Châu Thanh, những ngày ấy là những tháng ngày ngập tràn hạnh phúc. Ông được đắm mình trong những vai diễn, thăng hoa trên sân khấu cùng vô số vở cải lương. Khán giả từng nhớ đến ông qua chất giọng trầm ấm và cách vào vọng cổ hơi dài. Từ những năm 1979, ông bắt đầu đóng thế một số vai trong các vở: Tìm lại cuộc đời, Khách sạn Hào Hoa, Tiếng hò sông Hậu, Nếu em là hoàng đế, Nắng ấm ngoại ô… với nghệ danh Tuấn Kiệt. Sau đó, ông được nghệ sĩ Phương Bình mời về cộng tác và diễn các vai chính cho đoàn cải lương Hương Biển. Lúc này, ông đổi nghệ danh là Bảo Châu, diễn trong các vở: Giọt máu oan cừu, Sơn Tinh – Thủy Tinh, Bạch Viên – Tôn Cát, Thạch Sanh – Lý Thông… Năm 1981, ông về đoàn cải lương Sài Gòn III, có mặt trong các vở: Tình ca biên giới, Nàng Sa-Rết, Mái tóc người vợ trẻ…

Hát nhiều, diễn nhiều là thế nhưng không mấy ai biết, nghệ sĩ Châu Thanh thành danh từ một lần run rẩy… vì đói. Ông kể: “Lần đầu tôi hát là khi anh Tuấn Anh hát kép chính với chị Ngọc Bích, nhưng vì bận nên không đến đoàn được. Lúc này, chú Diệp Lang cho tôi hát thay anh Tuấn Anh trong vở Khách sạn Hào Hoa. Tới cảnh người đàn ông ghen run lên khi thấy người mình yêu đang trong vòng tay kẻ khác, đôi tay tôi run lên bần bật. Xem cảnh ấy, ai cũng khen là đóng rất giống, nhập tâm đến độ tay run rất tự nhiên. Nào ngờ, vì đói quá mà tay chân tôi run, run là run thật, run vì đói chứ có phải cố đóng cho giống đâu. Nhưng, những buổi đói, no ấy khiến tôi yêu nghề biết chừng nào, khao khát được hát biết chừng nào. Giờ đây, cái sân khấu để diễn những vở tuồng như ngày xưa hầu như không còn”.

Trong ánh mắt xa xăm, nghệ sĩ Châu Thanh mông lung về những “ngày trước”. Những ngày ông đóng vai ác đạt đến nỗi bị khán giả ném cả dép lên sân khấu. Bị “ăn dép”, chửi rủa,… nhưng ông cảm thấy “đã lắm”, sướng lắm bởi còn được sống với nghề. “Giờ đây, tôi thèm cảm giác được sống với nhân vật trên sân khấu ghê gớm. Thèm cái cảm giác ấy, tôi đã cùng chị Lệ Thủy, anh Minh Vương rủ nhau đến sân khấu hát không lương nhưng vẫn không cứu nổi sân khấu. Thâm tâm tôi vẫn ước sao sân khấu sáng đèn để anh em được quây quần, sống với nhân vật”.

Nguồn tổng hợp

NSƯT Vũ Linh xin Tổ nghiệp cho NSƯT Thoại Mỹ tiếp tục theo nghề sau những lần 𝚋ạ𝚘 𝚋ệ𝚗𝚑

Trên sân khấu, Thoại Mỹ lừng lẫy bao nhiêu thì cuộc đời thực lại đoạn trường bấy nhiêu. Bao nhiêu cuộc tình đẹp là bấy nhiêu lần dang dở và đẫm nước mắt…

Bất cứ người phụ nữ nào cũng mong có một mái ấm gia đình trọn vẹn, có một người chồng yêu thương mình và những đứa con ngoan. Thoại Mỹ cũng thế! Nhưng ông trời không cho chị niềm hạnh phúc giản dị mà hầu như người phụ nữ nào cũng có.

Đã vậy, Thoại Mỹ lại hết lần này đến lần khác mang trọng bệnh trong người. Có những lúc tưởng chừng Thoại Mỹ đã v.ĩ.nh viễn ra đi… nhưng bằng nghị lực phi thường và đâu đó có sự động lòng ở cõi tâm linh, Thoại Mỹ đã vượt qua tất cả để sống và hát tới ngày hôm nay!

Thoại Mỹ với cuộc đời nhiều thăng trầm.

Lớn lên trong nghèo khó

Thoại Mỹ sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo, có cha là công nhân, mẹ buôn bán. Nhà có tới 12 anh chị em, Thoại Mỹ lại là con áp út nên cuộc đời từ sớm đã lắm ƈơ ƈựƈ.

Từ thời còn nhỏ, cô bé Thoại Mỹ đã theo mẹ buôn gánh bán bưng. Nghèo khó đến mức, những bữa ăn của chị em cô đều thiếu thốn, chỉ có cơm trắng với nước tương, khi may mắn nhất là được ăn đồ thừa của hàng xóm cho. Có những lần muốn ăn thịt gà, mẹ của Thoại Mỹ phải rất cố gắng để mua trả góp.

Thoại Mỹ sinh ra trong một gia đình nghèo khó.

Cũng bởi quá nghèo khó, nợ nần cнồng cнấт mà cha mẹ của cô cũng không thuận hòa. Dạo sau, mẹ Thoại Mỹ bỏ đi để đến một nhà giàu làm thuê. Cô cố gắng năn nỉ nhưng mẹ nhất quyết không về. Bà cho rằng phải cố ở đợ để kiếm tiền trả nợ, lo cho các con đi học. Ở những lúc gia đình chủ đi hết, mẹ lén mở cửa cho hai chị em Thoại Mỹ vào nhà để phụ lau chùi, dọn dẹp.

Dù xa mẹ nhưng Thoại Mỹ có niềm vui là được đi theo chị mình là NSND Thoại Miêu để xem cải lương. Đến năm 11 tuổi, cô được NSND Lệ Thuỷ phát hiện tài năng. Sự nghiệp cải lương của cô cũng bắt đầu từ đây.

Thoại Mỹ bắt đầu đến với cải lương năm 11 tuổi.

Từng uống thuốc ȶự ȶử ʋì ɮế ȶắƈ

Ở tuổi trưởng thành, Thoại Mỹ ngày càng gặt hái được nhiều thành công trong nghệ thuật. Tuy nhiên, đường tình duyên của cô lại không mấy suôn sẻ. Thời còn học ở trường Trần Hữu Trang, cô và Kim Tử Long từng có thời gian quen nhau. Dù yêu sâu đậm nhưng cuối cùng cũng chia tay.

Thoại Mỹ từng có chuyện tình sâu đậm với Kim Tử Long

Sau đó, dù được theo đuổi rất nhiều nhưng Thoại Mỹ trốn tránh vì không thể quen người cùng ngành. Rồi cô quen người chồng đầu tiên qua một người bạn. Thời điểm đó, cô cưới một người đàn ông ngoài ngành và có đám cưới rất rình rang. Tuy nhiên, dần dà giữa họ xảy ra mâu thuẫn, thoại Mỹ từng t.ự v.ẫ.n bằng cách uống th.u.ố.c ng.ủ nhưng may mắn thoát c.h.ế.t, rồi cô quyết định ly hôn

Đến người thứ hai, tôi cũng từng nghĩ đến chuyện t.ự v.ẫ.n nhưng lần này tôi “tỉnh” lại nhanh lắm. Trải qua quá nhiều sóng gió nhưng tôi đau khổ được dăm ba bữa nửa tháng thì lại đứng lên chứ không thể nào chịu đựng lâu được.

Sau mỗi cuộc chia ly, Thoại Mỹ nhận về phần mình những nỗi đau thầm lặng không biết chia sẻ cùng ai. Điều chị mong mỏi duy nhất là đứa con do mình rứt ruột đẻ ra nhưng cũng không có. Trong hoàn cảnh ấy, dù nghị lực, dù kiên cường đến mấy, cũng có lúc tưởng chừng Thoại Mỹ gục ngã…

Chỉ biết rằng hiện tại, Mỹ cảm thấy hạnh phúc với những đứa con nuôi của mình. Còn chuyện quá khứ, cái gì qua rồi thì mình không nên nhắc lại.

Một bên chân bị teo 60%

Thoại Mỹ chia sẻ: “Tôi nhớ hồi diễn công chúa nước Triệu trong vở Bao Công xử án ở Nhà hát Hoà Bình, vừa phất quạt thì tôi bị t.é cái rầm. Sân khấu ở Nhà hát Hoà Bình rất trơn, vừa bước ra tôi bị trượt chân, người bắn như cung tên từ bên này qua bên kia.

Tôi té mà khán giả ở dưới vỗ tay rần rần. Tôi ứng khẩu, diễn cương ngay “vì chàng, em đi kiếm chàng mà bị t.é vậy nè”, khán giả tưởng thật lại vỗ tay lần nữa.

Thật ra chân tôi bị y.ế.u từ hồi hát vở cải lương “Xử án Bàng Quý Phi”. Tôi đóng vai công chúa Phi Long, đánh kiếm và nhảy từ trên cao nhảy xuống. Tôi bị t.é, đứt dây chằng chéo ở đầu gối.

Lúc đó hoàn cảnh kinh tế khó khăn nên tôi không được điều trị tới nơi tới chốn. Đứt dây chằng nên khớp gối bị y.ế.u, dần dần bị teo cơ. Chân giống như người sốt b.ạ.i l.iệ.t, teo mất 60%, lại còn kêu cộp cộp. Tuy nhiên vì mình không cảm thấy đ.a.u nên kệ, cứ lây lất đi kiếm tiền”.

Thoại Mỹ kể tiếp: “Cho tới một ngày, tôi đang ở Mỹ thì bị hôn mê vì máu không bơm lên n.ã.o, gần như nhũn n.ã.o, s.u.ý.t c.h..ết. May mắn được bác sĩ c.ứ.u sống.

Về Việt Nam, tôi tiếp tục điều trị thần kinh. Trong lúc điều trị bệnh về đầu thì bác sĩ phát hiện ra cái chân kêu cộp cộp. Bác sĩ khuyên khám lại. Cầm kết quả chụp phim trên tay, bác sĩ nói “chân này phải ngồi xe lăn”.

Thậm chí, bác sĩ còn không tin được rằng chân bị như vậy mà tôi vẫn có thể đi đứng bình thường và mang đôi guốc tới 5 cm.

Bác sĩ nói rằng, không tìm thấy dây chằng, hai khớp gối như miếng gương bị v.ỡ chỉ có điều chưa rớt ra thôi. Vậy là tôi phải mổ, tái tạo dây chằng gối và sắp xếp lại khớp nếu không muốn ngồi xe lăn cả đời”.

Hoại t.ử ruột, bác sĩ nghi u.n.g t.h.ư…

Thời điểm đó, cái chân bị teo của Thoại Mỹ bỗng dưng dài ra 2 cm. Bác sĩ nói rằng vì không có dây chằng nên chân giống như bị tuột xuống, thành chân dài chân ngắn, đi khập khiễng, khập khiễng.

Bác sĩ chỉnh lại khớp háng và cột sống cho chị vì tất cả đều bị lệch hết. Sau đó, Thoại Mỹ gian nan tập vật lý trị liệu, chỉnh xương và phẫu thuật để tìm lại cuộc sống bình thường cho mình.

Chị kể: “Mổ được thời gian ngắn, thấy đi được, tôi nhận vở “Duyên kiếp”. Khi diễn vở này tôi lại bị té. Mỗi lần đi, co chân lại là đau, không co được. Vậy là lại mổ tiếp lần nữa”.

Tưởng đến đó là cùng nhưng bệnh tật dồn dập tìm đến Thoại Mỹ. Trước đó, chị mổ ruột thừa nhưng bị dính ruột dẫn tới h.o.ạ.i t.ử. Thấy đau bụng hoài, chị đi khám.

Lúc đầu bác sĩ nghi u.n.g t.h.ư nhưng kiểm tra mới phát hiện ruột bị h.o.ạ.i t.ử. Vậy là chị lại lên bàn mổ, cắt bỏ rất nhiều ruột. Cũng vì vậy mà chị không giữ hơi được. Cứ hít hơi vào lại ra mất.

“Tôi buồn nhiều, khóc nhiều nên dây thanh quản bị ảnh hưởng. Giữa hai dây thanh quản mọc hạt nhưng không mổ được. Mổ là vĩnh viễn không hát được nữa.

Vậy là tôi phải tập, giống như người ta tập cho bụng nhỏ lại thì mình tập cho cục đó nhỏ lại thì hơi mới thoát ra và lên cao được”.

Vũ Linh xin Tổ nghiệp cho Thoại Mỹ tiếp tục theo nghề

Nhìn lại đoạn trường bệnh tật ấy, Thoại Mỹ nói: “Bệnh tật dồn dập, vừa mổ bệnh này lại phát hiện bệnh khác. Chân thì yếu, té lên té xuống, giọng thì hư, tưởng chừng tôi sẽ không bao giờ theo nghề được nữa.

Tôi còn nhớ đêm giỗ Tổ năm đó, anh Vũ Linh kêu tôi đi cùng. Anh ngồi cùng tôi vài tiếng đồng hồ, tới khi cháy hết 3 cây nhang để xin Tổ cho tôi được tiếp tục theo nghề, đừng cho con đường nghề của tôi ngắn ngủi quá.

Ở đâu đó trong cõi tâm linh như có sự động lòng khiến tôi gặp được thầy hay, bác sĩ giỏi, trị được họng, chữa được chân cho mình.

Mổ chỉ vài ngày là hết đau nhưng giai đoạn tập vật lý trị liệu mới thực sự gian nan. Hàng ngày, tôi phải tập luyện không ngừng. Từ chỗ đi bằng hai cây nạng rồi tới một cây nạng. Từ một nắm gạo để trên chân tới hai nắm gạo, một lon, nửa ký, một ký.

Sau đó lại tập đứng trên chiếc bàn khập khiễng để cho chân chịu lực, cơ nở ra lại. Tập đi chân mèo cho không bị tật”.

Đã có lúc tưởng chừng Thoại Mỹ gục ngã vì cuộc đời quá khổ, hành trình tìm lại cuộc sống bình thường quá gian nan nhưng nhờ Tổ nghiệp thương, khán giả thương, chị lại có động lực để cố gắng.

Chị nhủ lòng, mình phải khoẻ mạnh để trở lại sân khấu, để tri ân những tình cảm yêu thương của khán giả bấy lâu nay.

Chính nghị lực phi thường của Thoại Mỹ đã khiến nhiều đồng nghiệp và khán giả yêu thương chị hơn, cả trong đời cũng như trên sân khấu.

Cuộc sống cô đơn ở tuổi 51

Cuộc đời trải qua nhiều thăng trầm và sóng gió, Thoại Mỹ sống ᴄô đơɴ, không chồng con. Cô tìm niềm vui ở việc đứng trên sân khấu hát hằng đêm, nhận được sự yêu thương vô vàn từ khán giả. Và dẫu không có một đứa con của riêng mình, nữ nghệ sĩ vẫn có những đứa con nuôi rất yêu thương mình.

Thoại Mỹ không có con nhưng vẫn tìm kiếm được nhiều niềm vui.
(Ảnh: FBNV)

 Hiện tại, dù đã là một sao lớn nhưng Thoại Mỹ vẫn chăm chỉ tham gia những chương trình văn nghệ phục vụ cộng đồng. Bên cạnh đó, cô còn vận động tài trợ để mỗi năm có những hoạt động từ thiện, xây nhà tình thương, phát gạo, tổ chức khám bệnh cho người nghèo. Nữ nghệ sĩ cho rằng, tuổi thơ khốn khó chính là động lực để cô thực hiện những điều ý nghĩa này.

Cô vẫn đứng trên sân khấu nhờ đam mê lớn.

Cuộc sống  ở tuổi 51 của Thoại Mỹ khiến nhiều người không khỏi xót xa. Dẫu thế, cô vẫn không đổ lỗi cho nghề mà cho rằng đường tình duyên của mình không được thuận lợi.

Nguồn: tổng hợp