Tấn Hoàng: Tôi buồn khi bị nói “nghèo quá thì làm từ thiện đi, giàu cho nhanh”

0
31

Tôi nghe xong buồn lắm. Có thể người đó nói cho vui, cho đã thôi nhưng đụng chạm quá” – Tấn Hoàng nói.

Vừa qua, nghệ sĩ Tấn Hoàng đã livestream lên tiếng khi bị một số người nói ông đang lâm cảnh nghèo khó, phải sống nhờ tiền của mạnh thường quân.

Lúc khỏe, tôi lo cho vợ con thì khi tôi bệnh vợ con phải lo cho tôi, chứ tôi không thể bắt khán giả được

Tôi xin nhắc lại, cuộc đời tôi từ lúc vào nghề tới giờ dù có bệnh hoạn hay sung sướng cũng không sống nhờ một đồng nào của người khác.

Tấn Hoàng: Tôi buồn khi bị nói nghèo quá thì làm từ thiện đi, giàu cho nhanh - Ảnh 1.

Nghệ sĩ Tấn Hoàng

Chỉ có một lần tôi từ ngoài Bắc bay về Sài Gòn quay phim, do chuyến bay quá sớm, lúc 4 giờ sáng trong khi đêm trước đó tôi thức khuya ăn chia tay mọi người nên lên máy bay bị tụt huyết áp thôi chứ không có bệnh nặng gì hết.

Sau đó, tôi về nhà dưỡng bệnh vài ngày rồi khỏe lại. Bây giờ tôi hoàn toàn khỏe mạnh, không bệnh tật gì cả.

Vậy mà nhiều trang kênh lấy những bức hình tôi nằm tại nhà trong thời gian đó ra cắt ghép để tung tin tôi nghèo khổ, bệnh tật, sống nhờ tiền từ thiện. Điều đó là không đúng.

Bây giờ tôi có bệnh hoạn cũng có vợ con lo, chứ không bao giờ bắt khán giả lo. Lúc khỏe, tôi lo cho vợ con thì khi tôi bệnh vợ con phải lo cho tôi, chứ tôi không thể bắt khán giả được.

Không thể có chuyện cả đời tôi làm lụng cho gia đình, vợ con hưởng rồi đến lúc bệnh lại bắt khán giả phải chịu, lo lắng cho tôi. Điều này sai trái quá, tôi không thể làm vậy.

Cho đến giờ, gia đình tôi vẫn đề huề, vợ con vẫn vui vẻ. Chẳng qua do tôi thích đi làm ăn lo cho con cái thôi chứ các con tôi vẫn tự sống được.

Có thể người đó nói cho vui, cho đã thôi nhưng đụng chạm quá

Gia đình tôi hoàn toàn đầy đủ. Tôi xin khoe mọi người biết một tin vui, rằng tôi sắp có cháu cố gọi mình là cụ rồi. Nếu không có gì thay đổi thì vài tháng nữa là tôi có rồi.

Tấn Hoàng: Tôi buồn khi bị nói nghèo quá thì làm từ thiện đi, giàu cho nhanh - Ảnh 3.

Cháu gái nội của tôi đã lấy chồng và chuẩn bị sinh con, như vậy là tôi lên chức cụ ở tuổi gần 60. Nếu tôi sống đến 80 tuổi là lên chức kị, có cháu tơ. Còn nếu sống đến 100 tuổi thì được cháu gì đó tôi cũng không biết.

Tôi sẽ cố ráng sống đến ngoài 90 tuổi, chứ 100 tuổi chắc không nổi.

Tôi nói cho vui vậy thôi chứ cuộc sống này vô thường lắm. Cái chết không chừa một ai hết, bất kể già trẻ, khỏe yếu, giàu nghèo, sang hèn. Tử thần đến gọi lúc nào thì đi lúc đó thôi.

Con người có thể mua được nhiều thứ như nhà lầu, xe hơi, biệt thự, nhưng không mua được hạnh phúc và cuộc sống, thời gian đâu, cái chết đến là đi và cái gì đến sẽ đến, không ai cản được.

Hôm nọ, tôi còn rất buồn khi bị nói “nghèo quá thì làm từ thiện đi, giàu cho nhanh”. Tôi nghe xong buồn lắm. Có thể người đó nói cho vui, cho đã thôi nhưng đụng chạm quá.

Tấn Hoàng: Tôi buồn khi bị nói nghèo quá thì làm từ thiện đi, giàu cho nhanh - Ảnh 4.

Hai chữ “từ thiện” nó thiêng liêng lắm, từ bao đời nay rồi, nhất là với người Việt chúng ta, luôn thương yêu, đùm bọc nhau. Vì vậy, tôi mong mọi người đừng đổi nó thành từ ác, mang ý nghĩa không tốt như thế. Tôi chỉ xin mọi người một điều đó thôi.

Duy Phương bật khóc: Nghệ sĩ bây giờ có nhà cửa, xe cộ dễ dàng, không phải cực khổ như tôi

“Tôi đã chứng kiến rất nhiều nghệ sĩ tài hoa, tài danh nhưng cuối đời cũng chẳng có gì hết” – Duy Phương nói.

Vừa qua, tại chương trình Bếp nhà hè phố, nghệ sĩ Duy Phương đã bật khóc tâm sự về cuộc đời mình và gửi lời tới các nghệ sĩ trẻ.

Dịch bệnh mấy tháng nay tôi không có tiền, chẳng buôn bán gì được

Tôi ngồi nghĩ cuộc đời mình bi đát quá. Đời người ta sống đến 60, 70 tuổi là may, cùng lắm đến hơn 80 tuổi là ngáp rồi. Vậy mà tôi khổ đến phân nửa đời người.

Từ bé tới giờ tôi chưa được một ngày nào sung sướng. Cả tuổi thơ tôi phải ôm thùng kem đi bán khắp nơi, lớn lên thì buôn thúng bán mẹt, hát lô tô hội chợ, làm đủ mọi công việc để giúp đỡ gia đình.

Duy Phương bật khóc: Nghệ sĩ bây giờ có nhà cửa, xe cộ dễ dàng, không phải cực khổ như tôi - Ảnh 1.

Duy Phương

Người ta thì được cha mẹ cưng chiều, cho ăn món nọ món kia, được tung tăng ca hát, học hành, chơi trò này trò nọ còn tôi thì làm quần quật, đi bán từng cái bánh ú, cục mía, toàn khổ với khổ.

Tôi trầy trật mãi mới tới được với nghề hát này, nhưng cũng phải vật lộn với nó. Tới khi có gia đình, tôi lại khổ nữa, khổ với vợ với con. Cả cuộc đời tôi chỉ có khổ.

Đến tận bây giờ tôi vẫn khổ. Dịch bệnh mấy tháng nay tôi không có tiền, chẳng buôn bán gì được.

Chỉ có duy nhất một lần, lúc mới lập kênh Youtube này, tôi có xin khán giả giúp đỡ, ủng hộ mình thì được một số người thương cho tiền nên mới sống được tới bây giờ, còn không thì khổ nữa.

Tôi hỏi mọi người, bây giờ tôi bán bánh bèo thì lời lãi được bao nhiêu mà nghỉ suốt mấy tháng nay rồi, không bán được gì. Đấy, cuộc đời tôi lận đận, khổ sở như thế đấy, khổ từ bé tới tận lúc già như bây giờ.

Chỉ có khoảng thời gian những năm 80 nổi tiếng bộc phát được vài năm thì sung sướng, có nhà cao cửa rộng thôi chứ không thì khổ tới tận cuối đời.

Duy Phương bật khóc: Nghệ sĩ bây giờ có nhà cửa, xe cộ dễ dàng, không phải cực khổ như tôi - Ảnh 3.

Tôi đâu được như những nghệ sĩ bây giờ, nhiều cơ may có được sự nghiệp, xe cộ dễ dàng mà không phải cực khổ tới mức như tôi

Tôi kể ra như vậy không phải để than khóc hay kêu gọi mọi người xót thương cho mình. Tôi chỉ kể để người ta hiểu hơn về một nghệ sĩ đã nếm trải biết bao khổ cực, khó khăn, sóng gió.

Tôi đâu được như những nghệ sĩ bây giờ, nhiều cơ may có được sự nghiệp, nhà cửa, xe cộ dễ dàng mà không phải cực khổ tới mức như tôi.

Tôi làm nghề đâu dễ dàng, đi hát cực khổ, lặn lội, gian nan mà đâu ai biết. Tôi phải vác từng cây gỗ trên vai để dựng sân khấu, khiêng từng thùng phuy, ngủ đình ngủ chợ, ngủ lề đường. Đó mới là sự nếm trải, là người nghệ sĩ chứ không phải như nghệ sĩ bây giờ. Gian khổ đó đánh đổi bằng tên tuổi mình.

Có như vậy, tôi mới trân quý được tính nghệ sĩ. Tất nhiên, tôi biết mỗi người một cuộc sống khác nhau, không ai giống ai và tôi không bắt người ta phải chịu thay mình, đời tôi tôi chịu.

Duy Phương bật khóc: Nghệ sĩ bây giờ có nhà cửa, xe cộ dễ dàng, không phải cực khổ như tôi - Ảnh 4.

Nhưng, làm người nghệ sĩ trong cuộc đời này thì nên để lại tiếng thơm cho đời. Tôi đã chứng kiến rất nhiều nghệ sĩ tài hoa, tài danh nhưng cuối đời cũng chẳng có gì hết. Bởi vậy nên có chăng được cái tên nghệ sĩ đẹp trong cuộc đời này là hạnh phúc lắm rồi, không mong gì hơn.

Trung Dân: Tôi mừng khi vẫn còn khỏe, nhiều đồng nghiệp ra đi khiến tôi xót xa

“Thời gian qua không được đứng trên sân khấu, trước máy quay, không được tay bắt mặt mừng gặp bạn bè để kể những câu chuyện phiếm và vui cười một cách thoải mái khiến tôi cảm thấy khá hụt hẫng” – nghệ sĩ Trung Dân nói.

Mới đây, chương trình Cười cùng bác Ba Phi đã lên sóng, với nhân vật chính là nghệ sĩ Trung Dân, hóa thân vào hình tượng bác Ba Phi để giao lưu cùng người chơi, khán giả, dẫn dắt chương trình.

Mở đầu chương trình, nghệ sĩ Trung Dân chia sẻ về khó khăn khi phải ghi hình online: “Khi nhận được lời mời từ nhà sản xuất, tôi rất đắn đo vì nghĩ đây không phải một công việc đơn giản. Tôi cũng không phải người hay lên truyền hình thực tế, gameshow nên không quen lắm.

Trung Dân: Tôi mừng khi vẫn còn khỏe, nhiều đồng nghiệp ra đi khiến tôi xót xa - Ảnh 1.

Nghệ sĩ Trung Dân ghi hình online

Bên cạnh đó, việc ghi hình trực tuyến cũng là một thử thách đối với tôi. Tôi phải suy nghĩ cách tiếp cận sao cho hấp dẫn, thú vị và truyền tải được đầy đủ thông điệp đến khán giả.

Thực ra, đây không phải lần đầu tôi ghi hình online trong mùa dịch này. Những chương trình của đài truyền hình, tôi đã và đang làm, chẳng hạn như các chương trình nông nghiệp, đối thoại, phỏng vấn, toạ đàm… tất cả đều online hết.

Nhưng tôi vẫn lo ngại vì tôi biết có rất nhiều khó khăn như sóng chập chờn, tiếng nói không rõ ràng, chất lượng hình ảnh và âm thanh không cao.

Cái khiến tôi chán nản nhất là đánh mất sự thú vị khi được ngồi mặt đối mặt, được trực tiếp nói chuyện. Phải như vậy, cảm xúc của tôi mới nhiều được, ngồi qua cái màn hình nó bí bách lắm.

Nhưng thôi, mùa dịch mà, tôi và các nghệ sĩ đành phải chấp nhận để phục vụ khán giả”.

Trung Dân tâm sự thêm: “Thời gian qua không được đứng trên sân khấu, trước máy quay, không được tay bắt mặt mừng gặp bạn bè để kể những câu chuyện phiếm và vui cười một cách thoải mái khiến tôi cảm thấy khá hụt hẫng.

Chính vì vậy, khi có cơ hội gặp đồng nghiệp, khán giả, dù chỉ qua online cũng khiến tôi mừng lắm rồi.

Trung Dân: Tôi mừng khi vẫn còn khỏe, nhiều đồng nghiệp ra đi khiến tôi xót xa - Ảnh 3.

Cái tôi mừng nhất là vẫn còn sức khoẻ ở tuổi này, không nhiễm bệnh. Nhiều đồng nghiệp ra đi khiến tôi xót xa lắm. Tôi phải ráng gìn giữ để có cơ hội tiếp tục được làm việc phục vụ bà con nông dân, phục vụ quý vị khán giả.

Nếu không phải trong thời điểm dịch bệnh, chắc chắn tôi sẽ có hình ảnh tô đậm thêm cho từng câu chuyện, từng tiểu phẩm trong chương trình này.

Tôi hi vọng ngày hết giãn cách sớm đến để nghệ sĩ chúng tôi có cơ hội cống hiến, đạt những giá trị cao nhất về mặt văn hoá lẫn tinh thần cho quý vị khán giả”.

Tiếp đó, nghệ sĩ Trung Dân chia sẻ về cuộc sống mùa dịch của anh: “Vì cuộc sống thường ngày vốn đơn giản nên tôi không bị ảnh hưởng quá nhiều hay bỡ ngỡ trong thời gian đầu giãn cách.

Thật sự mà nói, cuộc sống của tôi rất đơn giản. Nếu không có giãn cách thì hàng ngày tôi vẫn đi làm, đi quay, đi tập. Thời gian rảnh ở nhà, tôi sẽ đọc sách, coi phim, làm vườn.

Trung Dân: Tôi mừng khi vẫn còn khỏe, nhiều đồng nghiệp ra đi khiến tôi xót xa - Ảnh 4. Trên sân thượng, tôi có một cái vườn trồng tất cả các loại cây, chăm sóc rất tốt, rau đủ ăn trong nhà.

Tôi cũng kinh doanh làm ăn từ trước nên có tiền mua sẵn mấy mảnh đất ở xa xa. Ngày thường, tôi ở đó xả tress, chăm cây, chăn nuôi… Nói chung, cuộc sống của tôi chỉ là vậy thôi.

Mùa giãn cách này, tôi ở nhà không chăm được vườn lớn thì chăm cái vườn nhỏ trên sân thượng.

Tôi cũng có thêm thời gian đọc sách, viết lách, nghiên cứu mọi thứ, thích gì tìm hiểu đó để có thêm vốn sống, khi đụng chuyện trên sân khấu còn nói một cách trơn tru, liền mạch, không bị khán giả cười vào mặt vì nói sai.

Điều đầu tiên tôi muốn làm khi cuộc sống trở lại bình thường là chạy ra ngoài ăn một tô hủ tiếu, ngồi ngay tại chỗ xe hủ tiếu để ăn.

Trung Dân: Tôi mừng khi vẫn còn khỏe, nhiều đồng nghiệp ra đi khiến tôi xót xa - Ảnh 5.Lâu lắm tôi không nghe tiếng rao của người phụ nữ bán chè dạo, tiếng rao rất ngọt êm đềm cho buổi trưa hè của xóm tôi. Đối với tôi tiếng rao đó rất là đẹp, nên hết dịch tôi sẽ gọi và ăn ngay chén chè của cô ấy. Tôi quá thèm chè đậu đen rồi. Trước hết là ăn thôi, ăn những món mình không được ăn trong thời kỳ giãn cách”.

Nguồn: soha