Cô bé Nghệ An rửa bát thuê nuôi ba người lớn mang вệṅҺ ᴛật vẫn giành học bổng 1 tỷ đồng

0
625

Từng nhặt ve chai, rửa bát thuê nuôi ba người lớn вệṅҺ ᴛật,  18 tuổi Oanh được học bổng toàn phần từ ngôi trường Anh quốc

Miền Bắc đang trong những ngày của đợt rét đậm, trong căn phòng nhỏ được người quen cho mượn ở Văn Giang, Hưng Yên, Nguyễn Thị Oanh vẫn đang miệt mà đọc sách dù đồng hồ điểm 2h sáng. Ngày đi học tiếng Anh, chiều tối đi làm thêm ở một quán ăn khiến thời gian học của cô gái 18 tuổi chỉ gói gọn vào ban đêm.

“Em cũng đã quen với việc thức khuya kể từ ngày mẹ nằm viện hơn một năm trước”, Oanh nói.

Mẹ Oanh – bà Nguyễn Thị Vinh từng phải nằm viện ba tháng điều trị đ.au xương, không đi lại được. Gia đình thuộc hộ nghèo, lại có thêm bà ngoại 96 tuổi nằm liệt giường và một ông trẻ bị mù không thể tự chăm sóc bản thân. Oanh khi đó đang học lớp 12 phải xin rửa bát thuê, nhặt ve chai kiếm tiền đóng viện phí và mua thức ăn cho cả nhà.

Cô bé Nghệ An rửa bát thuê nuôi ba người lớn mang вệṅҺ ᴛật vẫn giành học bổng 1 tỷ đồng

Nguyễn Thị Oanh là sinh viên duy nhất đạt học bổng trị giá 1 tỷ đồng của Đại học Anh quốc BUV cho 3 năm học chính thức và 1 năm học tiếng Anh. Ảnh: Hải Hiền.

Sáng đi học, trưa về nấu nướng, tắm rửa cho ông bà khuyết tật, chiều tối đi làm rồi vào viện chăm mẹ. Nhiều hôm về tới nhà khi trời tối muộn, cô bé chỉ ăn vội bát cơm nguội rồi học tới 2-3h sáng. Có những đêm, nghe tiếng rên rỉ của bà ngoại bởi cơn đ.a.u нàɴн нạ, Oanh buông bút, trang vở cứ thế nhòe đi. “Giáo dục là vũ khí mạnh nhất bạn có thể dùng để thay đổi thế giới”, nhìn khẩu hiệu dán ở góc sáng nhất bàn học tập, cô bé lau nước mắt, tiếp tục cầm bút.

Thi tốt nghiệp THPT đạt loại giỏi, Oanh biết tới học bổng của Đại học Anh quốc BUV, cô viết bài luận gửi trường. “Tôi tin rằng cuộc sống dù khó khăn thế nào, chỉ cần biết tin tưởng, nỗ lực thì chẳng có gì là không thể. Giá trị của mỗi con người là do chính chúng ta tự tạo nên”, một phần bài luận viết.

Tháng 7/2020, Oanh là sinh viên duy nhất đạt được học bổng có tên “Trái tim sư tử” với giá trị một tỷ đồng cho 3 năm học chính và một năm học tiếng Anh tại trường.

“Sư tử luôn tự tin làm chủ vương quốc của mình trong oai phong, dũng mãnh và hạnh phúc tự thân. Oanh xứng đáng nhận được hạnh phúc đó”, cô Vũ Thị Dung, người sáng lập quỹ Khát Vọng đồng thời là người giới thiệu học bổng nhận xét về cô gái này.

Mười tám năm trước, Oanh chào đời tại một vùng quê nghèo, xóm Phú Thành, xã Hưng Thành, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An. Khi đó, cô bé chỉ nặng 900 g, bác sĩ nói khó nuôi được, gia đình nên “chuẩn bị hậu sự”.

Với hai sào ruộng và mảnh vườn nhỏ trồng rau, bà Vinh một mình xoay sở để lo cho 4 miệng ăn. Con gái bao nhiêu tuổi là bấy nhiêu năm gia đình thuộc hộ đặc biệt khó khăn. Ngoài ba chiếc giường long chân, trong nhà chẳng còn gì đáng giá. Mỗi khi nghe thấy tiếng sấm báo hiệu mưa, Oanh và mẹ lại chạy đi gom hết xô chậu lên nhà, đặt dưới những chỗ thủng trên mái. Mùa bão, mọi cửa nả đều thít chặt bằng dây thừng tránh gió chọc thẳng vào nhà gây tốc ngói.

Hàng ngày, bà Vinh dậy từ 3 giờ sáng ra đồng hái rau cho kịp phiên chợ sớm. Để nuôi con và hai người cao tuổi khuyết tật trong nhà, ngày bà chỉ dám ngủ 3-4 tiếng. Từng có thời điểm Oanh nằm viện do sốt virus, người mẹ phải cắt mái tóc dài bán lấy tiền nộp viện phí. Biết mẹ vất vả, từ nhỏ cô bé đã biết nhổ cỏ trồng rau, cấy gặt lúa. Những ngày nhà hết gạo, tối học xong, Oanh lại cùng mẹ cầm đèn pin đi bắt ếch nhái suốt đêm, kiếm dăm ba chục trong buổi chợ hôm sau.

Nhà của Oanh ở xóm Phú Thành, xã Hưng Thành, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An hiện còn người mẹ và ông trẻ bị mù. 18 năm qua, gia đình này luôn thuộc hộ nghèo của xã. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Chưa đến 50 tuổi, tóc bà Vinh đã bạc trắng. Có lần, bị bạn bè miệt thị: “Nhà thì như túp lều nát, còn mẹ thì già như bà tao vậy”, Oanh khóc tức tưởi suốt quãng đường đi học về. Ôm con gái vào lòng, người mẹ nghẹn ngào: “Có thể mẹ không cho con cuộc sống đầy đủ vật chất như người khác nhưng luôn cho con tình yêu đủ đầy nhất”.

Dù nhà nghèo, nhưng ba bữa cơm cho hai người già trong nhà, bà Vinh vẫn cố gắng để một bữa có thịt cá. Giờ cơm gia đình lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười, tiếng nói ríu rít của cô con gái nhỏ hay những chuyện vui lượm lặt trên đường đi bán rau, làm ruộng của bà mẹ đơn thân. “Em luôn thấy mình may mắn hơn nhiều người bởi vẫn có gia đình để yêu thương”, Oanh tâm sự.

Không có tiền học thêm, cô bé này thường mượn thêm sách vở của bạn để tham khảo. Ban ngày không có điều kiện học, Oanh chuyển về đêm. Trong suốt 12 năm phổ thông, năm nào cô bé cũng đạt học sinh giỏi. Lớp 4 và lớp 8, nữ sinh này đạt giải nhì và giải ba học sinh giỏi tiếng Anh và Văn cấp huyện. Cô Phạm Quỳnh Lợi, giáo viên chủ nhiệm cấp 3 của Oanh cho biết: “Ẩn sau thân hình bé nhỏ và khắc khổ, nghị lực của Oanh khiến ai cũng phải nể phục”.

Được mẹ dạy cách yêu thương, Oanh luôn chia sẻ tình cảm cho những người khó khăn gặp ngoài đường. Đó là lần mời cụ già đi bộ giữa nắng nóng lên xe đạp để chở về dù bị hàng xóm d.è b.ỉ.u: “Ngã ra đấy thì làm ơn mắc o.á.n”, hay những buổi phát cháo từ thiện tại các вệṅҺ viện. Trong buổi phỏng vấn xin học bổng, cô gái 18 tuổi cũng nói về ước mơ mở một trung tâm dưỡng lão miễn phí cho người già cô đơn: “Nhìn bà ngoại và ông trẻ được mẹ chăm sóc yêu thương, em cũng hy vọng sau này mình làm được những việc như thế”.

Oanh được cô Vũ Thị Dung – người sáng lập tổ chức Khát Vọng – giới thiệu tới học bổng của đại học BUV. Với Oanh, cô Dung là một người đặc biệt bởi đã cho cô bé tình yêu, sự quan tâm và bản lĩnh vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Ảnh: K.V.

Giữa năm 2020 khi chuẩn bị thi tốt nghiệp, bà ngoại Oanh мấᴛ. “ᵭ‌α‌υ ᵭ‌ớɴ giống như một mũi ɗαѻ xuyên tim vậy”, cô gái nhỏ hồi tưởng bản thân thời điểm đó. Gia đình vốn khánh kiệt, nay thêm tang lễ cho bà, Oanh dự định thi hết phổ thông rồi xin làm công nhân phụ giúp mẹ. Thời điểm này nhờ sự giúp đỡ của quỹ Khát Vọng, cô bé đã biết tới học bổng “Trái tim sư tử”. Ngày nhận được kết quả của con gái, bà Vinh bám chặt đôi bàn tay chai sần lên bàn thờ người mẹ vừa khuất núi: “Cháu Oanh được đi học tiếp rồi mẹ ạ”. Nói rồi bà òa khóc.

Hưng Yên những ngày đầu đông gió mùa tràn về lạnh đến buốt xương, thương mẹ không mặc đủ ấm, Oanh gọi điện hỏi thăm. “Mẹ vẫn ổn, cố học con nhé”, cuối buổi nói chuyện, người mẹ dặn dò. Hôm sau, người hàng xóm gần nhà thông báo, bà Vinh vừa bị ngã nhưng vẫn chống gậy làm ruộng, hái rau và chăm người chú mù ở nhà. Nghe xong, Oanh hít một hơi thật dài, lấy mảnh giấy nhỏ hí húi viết. Trên mảnh giấy sau đó được cô dán vào góc học tập ghi dòng chữ: “Con sẽ cố học để làm chỗ dựa vững chắc cho mẹ, mẹ nhé”.

Nguồn: https://vnexpress.net/co-be-rua-bat-thue-nhan-hoc-bong-1-ty-dong-4209204.html

Người mẹ nghèo ʋùռɢ ʟũ Quảng Trị ôm con vượt 800km ra thủ đô ȶìʍ ӄɨếʍ ʂự ʂốռɢ

Trong chuyến cùng đoàn công tác ủng hộ miền Trung lũ lụt, bác sĩ Quyên phát hiện bé trai ƈơ ȶɦể ʍềʍ օặȶ, bất thường nên tặng 1 triệu đồng để gia đình đưa bé ra thủ đô mong mọi người chung tay cứu bé.

Đó là lần đầu tiên, người mẹ nghèo ấy có 1 triệu đồng trong túi, gùi trên lưng thùng mì tôm cứu trợ rồi ôm con vượt suối, đi xe đò đến gần 800km từ Quảng Trị ra thủ đô tìm kiếm sự sống cho con.

Chị Trương Tố Quyên, Phó trưởng phòng Công tác Xã hội, bệnh viện Châm cứu Trung ương (Hà Nội) kể, hôm đoàn công tác đi cứu trợ và khảo sát tại xã A Ngo (huyện Đakrông, tỉnh Quảng Trị), chị thấy bé Mánh Hiu cơ thể yếu ớt, có nhiều điểm bất thường… Bằng kinh nghiệm của một bác sĩ, qua thăm khám sơ bộ, chị Quyên vận động gia đình đưa bé ra Hà Nội điều trị, để mong cứu được cháu bé.

Bác sĩ Quyên thấy bé Mánh Hiu có nhiều điểm bất thường nên đã động viên gia đình đưa bé ra Hà Nội chữa trị

Biết hoàn cảnh gia đình nghèo khó, không ngần ngại, bác sĩ Quyên rút túi 1 triệu đồng, giúp gia đình làm lộ phí. Được sự động viên, giúp đỡ của bác sĩ và kèm theo những lời tư vấn, chị Hồ Thị Thả, (24 tuổi, ở xã A Ngo, huyện Đakrông, tỉnh Quảng Trị), người dân tộc Pa Cô đem theo thùng mì tôm được cứu trợ trước đó và ôm con ra Hà Nội.

Lần đầu đến thủ đô, nên chị Thả bị lạc đường. Cả phòng Công tác Xã hội, bệnh viện Châm cứu Trung ương phải tỏa ra đi tìm, gần 1 giờ sau mới đưa được mẹ con chị Thả về bệnh viện.

Khi chúng tôi có mặt tại bệnh viện, trên giường bệnh của khoa Nhi, bệnh viện Châm cứu Trung ương, bé Hồ Văn Mánh Hiu (19 tháng tuổi, cân nặng chưa tới 8 kg), ƈơ ȶɦể ʍềʍ օặȶ
như sợi bún, tiếng khóc nghẹn lại như tiếng mèo hen.

19 tháng tuổi, cân nặng chưa đầy 8 kg, bé Mánh Hiu mắc Ⴆạɨ ռãօ do sinh non kèm ʂʊʏ ɖɨռɦ ɖưỡռɢ ռặռɢ

Gương mặt mệt mỏi sau chuyến đi gần 800 km, người mẹ trẻ Hồ Thị Thả, (24 tuổi, ở xã A Ngo, huyện Đakrông, tỉnh Quảng Trị), khe khẽ hát ru con bằng tiếng dân tộc Pa Cô của mình.

Với vốn tiếng kinh ít ỏi, chị Thả ngập ngừng cho chúng tôi biết, đây là lần đầu tiên chị đi xa nhà. Lần đầu tiên chị vượt qua con suối cắt ngang thôn, ôm theo đứa con bé bỏng đi kiếm tìm sự sống.

Sống ở vùng sâu vùng xa, nơi đặc biệt khó khăn của tỉnh Quảng Trị, nên cái đói cái khổ cứ luôn đeo bám vợ chồng chị Thả. Có lẽ vì cuộc sống mưu sinh quá vất vả mà chị sinh bé Mánh Hiu khi thai nhi đang ở tuần thứ 31. Vì sinh non nên Mánh Hiu rất ʏếʊ ớȶ, phải chuyển gấp từ trạm xá xã lên bệnh viện tỉnh nằm điều trị hơn 1 tháng thì bé được trở về nhà.

Người mẹ dân tộc Pa Cô ôm con vượt gần 800 km ra Hà Nội kiếm tìm sự sống

Khi Mánh Hiu được 6 tháng tuổi vẫn đặt đâu nằm đấy, không cất được cổ, ƈơ ȶɦể thì mềm oặt như sợi bún. Linh tính mách bảo chị Thả, đứa con trai bé bỏng của mình đang mang ɓệnɦ hiểm nghèo.

Chị Thả mong ước sẽ một lần đưa con đi khám. Nhưng rồi cái nghèo, cái đói chặn lại, người mẹ trẻ đành nuốt nước mắt vào trong. Hàng ngày chị địu con vào rừng, lên rẫy, bẻ măng, trồng sắn, những mong một ngày chị có đủ tiền để đưa con đến viện.

Gạt nước mắt chị Thả nói, năm trước mất mùa, cả nhà 5 miệng ăn phải xin gạo cứu trợ để sống qua ngày. Năm nay rẫy sắn sắp đến lúc thu hoạch, lại bị ɮãօ ʟũ làm hỏng hết. Nói rồi chị ngoảnh lại nhìn hộp cơm từ thiện mới được phát, nước mắt chị lại ứa ra khi nghĩ đến chồng và con gái ở nhà, không biết giờ này đã có cái gì ăn chưa?.

Hành trang của 2 mẹ con là 1 triệu đồng được tặng và thùng mỳ tôm cứu trợ vùng lũ

Bác sĩ Nguyễn Như Hoàng Diệu, là bác sĩ trực tiếp điều trị cho bé Mánh Hiu tại khoa Nhi, bệnh viện Châm cứu Trung ương cho biết: “Bé Mánh Hiu được xác định mắc ɮạɨ ռãօ do sinh non. Bé hiện bị suy dinh dưỡng trầm trọng, dù đã 19 tháng tuổi nhưng cả về thể chất lẫn nhận thức vẫn như trẻ sơ sinh. Bé chưa cất được cổ, chưa thể cầm nắm, ăn thô được”.

Bác sĩ Diệu cho biết thêm, do bé Mánh Hiu được đến viện khá muộn nên sẽ phải mất rất nhiều thời gian để điều trị. Tuy nhiên bé vẫn còn cơ hội hồi phục nếu kiên trì chữa trị tích cực.

“Cơm của 2 mẹ con được bệnh viện hỗ trợ miễn phí. Còn ɓệnɦ của cháu chắc chắn phải điều trị lâu dài, ngoài ra phải sử dụng thêm thuốc và dinh dưỡng ngoài vì ƈơ ȶɦể ƈủǟ ƈɦáʊ ɦɨệռ ʀấȶ ʂʊʏ ӄɨệȶ, khoản chi phí này khá tốn kém nên chúng tôi tha thiết mong bạn đọc chung tay cứu giúp cháu”, chị Trương Tố Quyên, Phó Trưởng phòng Công tác Xã hội cho biết.

Các bác sỹ hy vọng cộng đồng chung tay tìm kiếm sự sống cho đứa trẻ đáng thương này

Liên lạc về địa phương nơi chị Thả sinh sống, chị Nguyễn Thị Hồng, cán bộ xã A Ngo cho biết: “Hoàn cảnh gia đình chị Thả rất khó khăn, nhiều năm liền là hộ nghèo của xã. Vợ chồng chị Thả phải nuôi 2 con nhỏ và 1 người em trai, trong khi cháu nhỏ lại mắc ɓệnɦ. Qua cơ quan báo chí, chúng tôi rất mong mỏi các mạnh thường quân chung tay cứu giúp gia đình. Giúp cháu Mánh Hiu kinh phí chữa trị căn ɓệnɦ, có cơ hội trở về bình thường hòa nhập với cộng đồng”.