Quang Lê tự tay nấu cơm cho người nghèo: Chúng tôi không kêu gọi ai quyên góp hết

0
236

 “Tôi cũng tự tay nấu ăn cho những người đang bị cách ly, không ra ngoài được. Nấu ăn cũng là một cách giúp mọi người” – Quang Lê nói 

Mới đây, trên kênh Youtube của ca sĩ Quang Lê đã đăng tải một clip quay lại cảnh anh tự tay đi mua đồ phân phát cho người nghèo, người vô gia cư và những người làm việc tuyến đầu tại Sài Gòn trong những ngày giãn cách vì dịch bệnh. Anh nói:

“Sài Gòn trong những ngày chống dịch Covid 19 rất vất vả. Nhiều người vô gia cư, người có hoàn cảnh khó khăn vốn đã nghèo nay còn nghèo hơn nhưng họ không hề bị bỏ lại phía sau.

Quang Lê tự tay nấu cơm cho người nghèo: Chúng tôi không kêu gọi ai quyên góp hết - Ảnh 1.

Nhiều người Sài Gòn, nhóm nghệ sĩ hải ngoại và trung tâm Thúy Nga, cùng các mạnh thường quân đã góp công, góp sức.

Chúng tôi chung tay nhau, mỗi người một ít, hỗ trợ 2000 phần cơm mỗi ngày cho những người ở tuyến đầu chống dịch, những người nghèo, vô gia cư.

Tôi cũng tự tay nấu ăn cho những người đang bị cách ly, không ra ngoài được. Nấu ăn cũng là một cách giúp mọi người.

Tôi cám ơn các anh chị em nghệ sĩ trong Thúy Nga đã quyên góp ủng hộ. Chúng tôi không kêu gọi ai quyên góp hết”.

Buổi sáng, Quang Lê tự tay vào bếp nấu ăn để làm cơm phục vụ những người làm việc ở tuyến đầu chống dịch.

Tiếp đó, Quang Lê tự đi siêu thị mua mì gói về phát cho người dân khu xóm trọ nghèo. Tại đây, ai cũng vui mừng, hồ hởi đón chào Quang Lê, có người còn là fan của Quang Lê.

Quang Lê cũng tỏ ra xúc động khi chứng kiến cuộc sống cơ cực của tầng lớp lao động nghèo. Ai cũng nghèo khổ, bệnh tật, phải mưu sinh bằng những công việc buôn bán lề đường vất vả như bán kem, bán vé số nhưng mùa dịch nên không đi làm được. Cả xóm đều than đói kém.

Quang Lê tự tay nấu cơm cho người nghèo: Chúng tôi không kêu gọi ai quyên góp hết - Ảnh 3.

Sau khi phát mì gói xong, Quang Lê tranh thủ ngồi ăn xôi trên xe rồi đi phát cơm tiếp cho người vô gia cư ban đêm. Anh nói:

“Nửa đêm ngoài phố, tôi đi miết, đi bằng xe hai bánh, đem theo là cơm gà, trà thảo mộc, cơm cháy đem tặng cho người vô gia cư, các cô chú lao công quét đường. Thấy nhiều người Sài Gòn cũng đi phát bánh mì, nước suối, tôi cũng vui lây”.

Quang Lê tự tay nấu cơm cho người nghèo: Chúng tôi không kêu gọi ai quyên góp hết - Ảnh 4.

Dù đêm đã khuya nhưng người vô gia cư vẫn hồ hởi tới nhận cơm của Quang Lê. Có người còn hỏi Quang Lê: “Sao bữa nay anh bụng bự thế?”.

“Ở bên Mỹ này, một tuần có 3 show đi hát là mừng lắm rồi”

“Hình của tôi trên poster càng ngày càng tuột xuống dưới, bầu show kêu tôi tới hát sớm để nhường lại phần cuối cho ca sĩ khác” – Hàn Thái Tú tâm sự.

Vừa qua, tại phần tiếp theo của chương trình Gõ cửa thăm nhà, ca sĩ Hàn Thái Tú đã nghẹn ngào tâm sự về sự đi xuống của mình trong sự nghiệp.

Trên poster chỉ cần một mình hình tôi cộng thêm vài ca sĩ nhỏ lẻ khác là đủ bán mấy ngàn vé rồi

Ở bên Mỹ này, một tuần có 3 show đi hát là mừng lắm rồi - Ảnh 1.

Hồi xưa tôi đắt show lắm, cứ 30 Tết trở đi là đi hát tỉnh liên tục, hát từ miền Tây ra tới tận Huế. Thậm chí, có những khi tôi hát ra tận Hà Nội rồi lên cả miền núi. Tôi đi hát nhiều tới mức mỗi lần phải đi tới hai tháng, ba tháng mới về.

Ngày đó, trên poster chỉ cần một mình hình tôi cộng thêm vài ca sĩ nhỏ lẻ khác là đủ bán mấy ngàn vé rồi.

Những năm 2002, 2003, tôi rất nổi tiếng với những ca khúc như Nghèo mà có tình, Huynh đệ tương tàn, Thà em đừng yêu tôi… Khán giả yêu thích tôi lắm, đi đâu cũng đòi hát những bài đó.

Tôi còn nhớ hồi đó tôi đi diễn miền Tây chưa có cầu đường như bây giờ mà phải đi cano. Vừa thấy ánh đèn cano của tôi tới, người dân ùa tới. Cả một biển 4000, 5000 người la rần rần lên. Tôi cảm thấy hạnh phúc lắm.

Nhưng rồi một ngày tôi nhận ra tên tuổi của mình ngày càng đi xuống. Hình của tôi trên poster càng ngày càng tuột xuống dưới. Chưa kể, lúc trước suất diễn của tôi ở cuối show, sau này bầu show kêu tôi tới hát sớm để nhường lại phần cuối cho ca sĩ khác.

Ở bên Mỹ này, một tuần có 3 show đi hát là mừng lắm rồi - Ảnh 3.

Từ đó, tôi thấy rằng mình đang theo đúng quy luật của cuộc sống nên phải chấp nhận, đừng ảo tưởng mình là ngôi sao nữa.

Ở bên Mỹ này, một tuần có 3 show đi hát mừng dữ dằn lắm rồi

Quan trọng là tôi yêu nghề thì tôi cố gắng thôi, chứ để ảo tưởng là không thể. Tôi đã xác định mình chẳng còn tên tuổi gì, chẳng còn được ai nhớ đến ngay từ khi thấy hình mình tuột xuống dưới poster cách đây 7, 8 năm rồi, chứ không phải tới bây giờ mới ngỡ ngàng, chạnh lòng vì sao mình sang Mỹ không ai biết đến.

Tôi phải suy nghĩ thoáng và nhận thức rõ điều này để cảm thấy nhẹ lòng hơn, dành thời gian để tâm tới những công việc khác.

Từ đó, tôi tìm cách làm những nghề tay trái khác để giữ kinh tế ổn định, vững vàng, mới có thể làm được nghề tay phải thoải mái mà không bị vướng bận cơm áo gạo tiền.

Ở bên Mỹ này, một tuần có 3 show đi hát là mừng lắm rồi - Ảnh 4.

Từ trước tới giờ, mọi tiền sinh hoạt, chi phí trong gia đình, tôi đều tiêu bằng tiền đi hát của mình. Nhờ tiền đi hát mà tôi mua được nhà, mua được xe, đổi được rất nhiều chiếc xe.

Bây giờ, tôi yêu nghề và muốn làm nghề thì trước tiên kinh tế tôi phải vững. Tôi phải có tiền mới làm được sản phẩm cho mọi người coi, còn trông chờ vào tiền đi hát thì không có. Ở bên Mỹ này, một tuần có 3 show đi hát là dữ dằn lắm rồi, mừng lắm rồi. Lâu lắm rồi tôi không được nổi 3 show hát một tuần.

Từ Việt Nam sang Mỹ, tôi có mang theo một tờ 500 ngàn đồng làm kỷ vật và hứa rằng khi nào làm ăn tốt, kinh tế vững vàng sẽ lấy về Việt Nam và dùng 500 ngàn đó đi taxi từ sân bay tới nhà. Vậy mà gần 4 năm nay, tôi vẫn chưa có cơ hội dùng đến tờ tiền đó.

Đợt vừa rồi tôi vừa chuẩn bị về Việt Nam thì dịch bệnh nổ ra, không về được.