NSƯT Vũ Linh xin Tổ nghiệp cho NSƯT Thoại Mỹ tiếp tục theo nghề sau những lần 𝚋ạ𝚘 𝚋ệ𝚗𝚑

0
122

Trên sân khấu, Thoại Mỹ lừng lẫy bao nhiêu thì cuộc đời thực lại đoạn trường bấy nhiêu. Bao nhiêu cuộc tình đẹp là bấy nhiêu lần dang dở và đẫm nước mắt…

Bất cứ người phụ nữ nào cũng mong có một mái ấm gia đình trọn vẹn, có một người chồng yêu thương mình và những đứa con ngoan. Thoại Mỹ cũng thế! Nhưng ông trời không cho chị niềm hạnh phúc giản dị mà hầu như người phụ nữ nào cũng có.

Đã vậy, Thoại Mỹ lại hết lần này đến lần khác mang trọng bệnh trong người. Có những lúc tưởng chừng Thoại Mỹ đã v.ĩ.nh viễn ra đi… nhưng bằng nghị lực phi thường và đâu đó có sự động lòng ở cõi tâm linh, Thoại Mỹ đã vượt qua tất cả để sống và hát tới ngày hôm nay!

Thoại Mỹ với cuộc đời nhiều thăng trầm.

Lớn lên trong nghèo khó

Thoại Mỹ sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo, có cha là công nhân, mẹ buôn bán. Nhà có tới 12 anh chị em, Thoại Mỹ lại là con áp út nên cuộc đời từ sớm đã lắm ƈơ ƈựƈ.

Từ thời còn nhỏ, cô bé Thoại Mỹ đã theo mẹ buôn gánh bán bưng. Nghèo khó đến mức, những bữa ăn của chị em cô đều thiếu thốn, chỉ có cơm trắng với nước tương, khi may mắn nhất là được ăn đồ thừa của hàng xóm cho. Có những lần muốn ăn thịt gà, mẹ của Thoại Mỹ phải rất cố gắng để mua trả góp.

Thoại Mỹ sinh ra trong một gia đình nghèo khó.

Cũng bởi quá nghèo khó, nợ nần cнồng cнấт mà cha mẹ của cô cũng không thuận hòa. Dạo sau, mẹ Thoại Mỹ bỏ đi để đến một nhà giàu làm thuê. Cô cố gắng năn nỉ nhưng mẹ nhất quyết không về. Bà cho rằng phải cố ở đợ để kiếm tiền trả nợ, lo cho các con đi học. Ở những lúc gia đình chủ đi hết, mẹ lén mở cửa cho hai chị em Thoại Mỹ vào nhà để phụ lau chùi, dọn dẹp.

Dù xa mẹ nhưng Thoại Mỹ có niềm vui là được đi theo chị mình là NSND Thoại Miêu để xem cải lương. Đến năm 11 tuổi, cô được NSND Lệ Thuỷ phát hiện tài năng. Sự nghiệp cải lương của cô cũng bắt đầu từ đây.

Thoại Mỹ bắt đầu đến với cải lương năm 11 tuổi.

Từng uống thuốc ȶự ȶử ʋì ɮế ȶắƈ

Ở tuổi trưởng thành, Thoại Mỹ ngày càng gặt hái được nhiều thành công trong nghệ thuật. Tuy nhiên, đường tình duyên của cô lại không mấy suôn sẻ. Thời còn học ở trường Trần Hữu Trang, cô và Kim Tử Long từng có thời gian quen nhau. Dù yêu sâu đậm nhưng cuối cùng cũng chia tay.

Thoại Mỹ từng có chuyện tình sâu đậm với Kim Tử Long

Sau đó, dù được theo đuổi rất nhiều nhưng Thoại Mỹ trốn tránh vì không thể quen người cùng ngành. Rồi cô quen người chồng đầu tiên qua một người bạn. Thời điểm đó, cô cưới một người đàn ông ngoài ngành và có đám cưới rất rình rang. Tuy nhiên, dần dà giữa họ xảy ra mâu thuẫn, thoại Mỹ từng t.ự v.ẫ.n bằng cách uống th.u.ố.c ng.ủ nhưng may mắn thoát c.h.ế.t, rồi cô quyết định ly hôn

Đến người thứ hai, tôi cũng từng nghĩ đến chuyện t.ự v.ẫ.n nhưng lần này tôi “tỉnh” lại nhanh lắm. Trải qua quá nhiều sóng gió nhưng tôi đau khổ được dăm ba bữa nửa tháng thì lại đứng lên chứ không thể nào chịu đựng lâu được.

Sau mỗi cuộc chia ly, Thoại Mỹ nhận về phần mình những nỗi đau thầm lặng không biết chia sẻ cùng ai. Điều chị mong mỏi duy nhất là đứa con do mình rứt ruột đẻ ra nhưng cũng không có. Trong hoàn cảnh ấy, dù nghị lực, dù kiên cường đến mấy, cũng có lúc tưởng chừng Thoại Mỹ gục ngã…

Chỉ biết rằng hiện tại, Mỹ cảm thấy hạnh phúc với những đứa con nuôi của mình. Còn chuyện quá khứ, cái gì qua rồi thì mình không nên nhắc lại.

Một bên chân bị teo 60%

Thoại Mỹ chia sẻ: “Tôi nhớ hồi diễn công chúa nước Triệu trong vở Bao Công xử án ở Nhà hát Hoà Bình, vừa phất quạt thì tôi bị t.é cái rầm. Sân khấu ở Nhà hát Hoà Bình rất trơn, vừa bước ra tôi bị trượt chân, người bắn như cung tên từ bên này qua bên kia.

Tôi té mà khán giả ở dưới vỗ tay rần rần. Tôi ứng khẩu, diễn cương ngay “vì chàng, em đi kiếm chàng mà bị t.é vậy nè”, khán giả tưởng thật lại vỗ tay lần nữa.

Thật ra chân tôi bị y.ế.u từ hồi hát vở cải lương “Xử án Bàng Quý Phi”. Tôi đóng vai công chúa Phi Long, đánh kiếm và nhảy từ trên cao nhảy xuống. Tôi bị t.é, đứt dây chằng chéo ở đầu gối.

Lúc đó hoàn cảnh kinh tế khó khăn nên tôi không được điều trị tới nơi tới chốn. Đứt dây chằng nên khớp gối bị y.ế.u, dần dần bị teo cơ. Chân giống như người sốt b.ạ.i l.iệ.t, teo mất 60%, lại còn kêu cộp cộp. Tuy nhiên vì mình không cảm thấy đ.a.u nên kệ, cứ lây lất đi kiếm tiền”.

Thoại Mỹ kể tiếp: “Cho tới một ngày, tôi đang ở Mỹ thì bị hôn mê vì máu không bơm lên n.ã.o, gần như nhũn n.ã.o, s.u.ý.t c.h..ết. May mắn được bác sĩ c.ứ.u sống.

Về Việt Nam, tôi tiếp tục điều trị thần kinh. Trong lúc điều trị bệnh về đầu thì bác sĩ phát hiện ra cái chân kêu cộp cộp. Bác sĩ khuyên khám lại. Cầm kết quả chụp phim trên tay, bác sĩ nói “chân này phải ngồi xe lăn”.

Thậm chí, bác sĩ còn không tin được rằng chân bị như vậy mà tôi vẫn có thể đi đứng bình thường và mang đôi guốc tới 5 cm.

Bác sĩ nói rằng, không tìm thấy dây chằng, hai khớp gối như miếng gương bị v.ỡ chỉ có điều chưa rớt ra thôi. Vậy là tôi phải mổ, tái tạo dây chằng gối và sắp xếp lại khớp nếu không muốn ngồi xe lăn cả đời”.

Hoại t.ử ruột, bác sĩ nghi u.n.g t.h.ư…

Thời điểm đó, cái chân bị teo của Thoại Mỹ bỗng dưng dài ra 2 cm. Bác sĩ nói rằng vì không có dây chằng nên chân giống như bị tuột xuống, thành chân dài chân ngắn, đi khập khiễng, khập khiễng.

Bác sĩ chỉnh lại khớp háng và cột sống cho chị vì tất cả đều bị lệch hết. Sau đó, Thoại Mỹ gian nan tập vật lý trị liệu, chỉnh xương và phẫu thuật để tìm lại cuộc sống bình thường cho mình.

Chị kể: “Mổ được thời gian ngắn, thấy đi được, tôi nhận vở “Duyên kiếp”. Khi diễn vở này tôi lại bị té. Mỗi lần đi, co chân lại là đau, không co được. Vậy là lại mổ tiếp lần nữa”.

Tưởng đến đó là cùng nhưng bệnh tật dồn dập tìm đến Thoại Mỹ. Trước đó, chị mổ ruột thừa nhưng bị dính ruột dẫn tới h.o.ạ.i t.ử. Thấy đau bụng hoài, chị đi khám.

Lúc đầu bác sĩ nghi u.n.g t.h.ư nhưng kiểm tra mới phát hiện ruột bị h.o.ạ.i t.ử. Vậy là chị lại lên bàn mổ, cắt bỏ rất nhiều ruột. Cũng vì vậy mà chị không giữ hơi được. Cứ hít hơi vào lại ra mất.

“Tôi buồn nhiều, khóc nhiều nên dây thanh quản bị ảnh hưởng. Giữa hai dây thanh quản mọc hạt nhưng không mổ được. Mổ là vĩnh viễn không hát được nữa.

Vậy là tôi phải tập, giống như người ta tập cho bụng nhỏ lại thì mình tập cho cục đó nhỏ lại thì hơi mới thoát ra và lên cao được”.

Vũ Linh xin Tổ nghiệp cho Thoại Mỹ tiếp tục theo nghề

Nhìn lại đoạn trường bệnh tật ấy, Thoại Mỹ nói: “Bệnh tật dồn dập, vừa mổ bệnh này lại phát hiện bệnh khác. Chân thì yếu, té lên té xuống, giọng thì hư, tưởng chừng tôi sẽ không bao giờ theo nghề được nữa.

Tôi còn nhớ đêm giỗ Tổ năm đó, anh Vũ Linh kêu tôi đi cùng. Anh ngồi cùng tôi vài tiếng đồng hồ, tới khi cháy hết 3 cây nhang để xin Tổ cho tôi được tiếp tục theo nghề, đừng cho con đường nghề của tôi ngắn ngủi quá.

Ở đâu đó trong cõi tâm linh như có sự động lòng khiến tôi gặp được thầy hay, bác sĩ giỏi, trị được họng, chữa được chân cho mình.

Mổ chỉ vài ngày là hết đau nhưng giai đoạn tập vật lý trị liệu mới thực sự gian nan. Hàng ngày, tôi phải tập luyện không ngừng. Từ chỗ đi bằng hai cây nạng rồi tới một cây nạng. Từ một nắm gạo để trên chân tới hai nắm gạo, một lon, nửa ký, một ký.

Sau đó lại tập đứng trên chiếc bàn khập khiễng để cho chân chịu lực, cơ nở ra lại. Tập đi chân mèo cho không bị tật”.

Đã có lúc tưởng chừng Thoại Mỹ gục ngã vì cuộc đời quá khổ, hành trình tìm lại cuộc sống bình thường quá gian nan nhưng nhờ Tổ nghiệp thương, khán giả thương, chị lại có động lực để cố gắng.

Chị nhủ lòng, mình phải khoẻ mạnh để trở lại sân khấu, để tri ân những tình cảm yêu thương của khán giả bấy lâu nay.

Chính nghị lực phi thường của Thoại Mỹ đã khiến nhiều đồng nghiệp và khán giả yêu thương chị hơn, cả trong đời cũng như trên sân khấu.

Cuộc sống cô đơn ở tuổi 51

Cuộc đời trải qua nhiều thăng trầm và sóng gió, Thoại Mỹ sống ᴄô đơɴ, không chồng con. Cô tìm niềm vui ở việc đứng trên sân khấu hát hằng đêm, nhận được sự yêu thương vô vàn từ khán giả. Và dẫu không có một đứa con của riêng mình, nữ nghệ sĩ vẫn có những đứa con nuôi rất yêu thương mình.

Thoại Mỹ không có con nhưng vẫn tìm kiếm được nhiều niềm vui.
(Ảnh: FBNV)

 Hiện tại, dù đã là một sao lớn nhưng Thoại Mỹ vẫn chăm chỉ tham gia những chương trình văn nghệ phục vụ cộng đồng. Bên cạnh đó, cô còn vận động tài trợ để mỗi năm có những hoạt động từ thiện, xây nhà tình thương, phát gạo, tổ chức khám bệnh cho người nghèo. Nữ nghệ sĩ cho rằng, tuổi thơ khốn khó chính là động lực để cô thực hiện những điều ý nghĩa này.

Cô vẫn đứng trên sân khấu nhờ đam mê lớn.

Cuộc sống  ở tuổi 51 của Thoại Mỹ khiến nhiều người không khỏi xót xa. Dẫu thế, cô vẫn không đổ lỗi cho nghề mà cho rằng đường tình duyên của mình không được thuận lợi.

Nguồn: tổng hợp