Home Giải trí NSƯT Mỹ Châu: Cuộc đời tốt, xấu do duyên phận

NSƯT Mỹ Châu: Cuộc đời tốt, xấu do duyên phận

0
4299

NSƯT Mỹ Châu nói rằng bà không dám nói mình giã từ sân khấu mà chỉ nói mình dừng lại để giữ mãi hình ảnh đẹp trong lòng công chúng

Phóng viên: Chín suất diễn của vở cải lương tuồng cổ “Võ Tắc Thiên” năm 2002 là cách giã từ sân khấu của một giọng hát liêu trai, một “nữ hoàng kiếm hiệp” được số đông công chúng ngưỡng mộ. Điều gì khiến bà không nhớ sàn diễn suốt thời gian qua?

– NSƯT Mỹ Châu: Tôi bước vào nghề hát là do má tôi chọn. Tôi có được số đông khán giả mến mộ cho đến ngày hôm nay cũng nhờ bà. Bà đã xây dựng hình ảnh của tôi từ lúc còn bé cho đến khi trưởng thành. Tôi vốn sống khép kín, ít giao tiếp. Chỉ biết đi hát, đi thu âm và về nhà. Mọi thứ đều có má và người chị thứ tư lo, từ ăn uống, may sắm, tôi hầu như không ý kiến gì. Cả gia đình tôi chỉ có một nơi để lui tới mỗi khi má tôi thỉnh thoảng dẫn cả nhà đi ăn, đó là nhà hàng Mỹ Cảnh. Tôi trở nên hoạt bát, biết giao tiếp là từ khi duyên may đưa tôi gặp ông nhà tôi – cố nghệ sĩ Đức Minh. Anh ấy đã chở tôi đi khắp nơi bằng xe máy, đưa tôi đi ăn ở các quán cóc lề đường. Khi chúng tôi sang Mỹ định cư, anh ấy còn tập cho tôi quen với cuộc sống trên đất khách.

Nhắc như thế để thấy cuộc đời tôi không có gì phức tạp. Đến với nghề diễn bình lặng, ra đi cũng bình lặng. Tôi không dám nói mình giã từ sân khấu mà chỉ nói mình dừng lại. Để giữ mãi hình ảnh đẹp trong lòng công chúng, tôi không muốn mình xuất hiện một cách thiếu cẩn trọng. Do vậy khi sang Mỹ định cư cùng chồng, có nhiều lời mời tôi biểu diễn, tôi đều từ chối. Tôi cũng không đến những nơi tổ chức biểu diễn, không tham gia bất cứ hoạt động đông người nào để không phải lưu luyến, nhớ nhung.

Có phải chia tay khán giả đột ngột nên thời gian gần đây, bà phải hoàn tất 5 chương trình DVD “Tạ tình tri âm” như sự tri ân sâu sắc của bà đối với khán giả mộ điệu đã dành cho bà quá nhiều tình cảm dù bà không còn đứng trên sân khấu?

– Với khán giả tri âm, tôi luôn mang nặng lòng biết ơn, niềm cảm kích sâu sắc. Vì vậy trong mỗi ấn phẩm nghệ thuật tôi thực hiện bằng DVD đó là những tình cảm tràn đầy của tôi dành cho họ, là dấu ấn cuối cùng trong sự nghiệp của tôi gửi đến những khán giả yêu mến tôi.

Trước năm 1975, bà đã có quá nhiều vai diễn để đời như: Mai Thảo (vở “Trinh nữ lầu xanh”), A Khắc Thiên Kiều (“Người tình trên chiến trận”), Lý Thiên Kim (“Kiếp nào có yêu nhau”)… và còn nhiều vở nữa, những: “Tâm sự loài chim biển”, “Mùa thu trên Bạch Mã Sơn”, “Tiêu Anh Phụng”, “Bóng hồng sa mạc”… Đối với những vở diễn sau năm 1975, bà ấn tượng với tác phẩm nào nhất?

– Những vở diễn có dấu ấn với tôi sau năm 1975 là “Ánh lửa rừng khuya”, “Khách sạn Hào Hoa”, “Tâm sự Ngọc Hân”, “Nàng Hai Bến Nghé”, “Hoa độc trong vườn”, “Muôn dặm vì chồng”… Đó đều là những tác phẩm hay, thu hút hàng triệu khán giả. Tôi nhớ nhất buổi phúc khảo vở “Khách sạn Hào Hoa”, sau khi màn đóng lại, đạo diễn Huỳnh Nga đã vào hậu trường hôn lên trán tôi. Vai cô Hiếu trong vở này thật sự để lại trong tôi nhiều cảm xúc. Làm việc với đạo diễn Huỳnh Nga, tôi thoải mái sáng tạo, ông không gò bó diễn viên theo khuôn phép nào, chính vì thế chúng tôi tiếp tục tạo được thiện cảm với công chúng qua từng câu thoại, lời ca.

Theo bà, vì sao cải lương hôm nay chưa có nhiều ngôi sao như thế hệ của bà?

– Tôi rời xa sàn diễn lâu nên không thể nói gì được nhưng qua truyền hình và truyền thông, tôi biết nhiều nghệ sĩ trẻ có tài. Theo tôi, nghệ sĩ tạo được dấu ấn là do cọ xát với nghề. Hiện nay, ít sàn diễn cho cải lương làm sao các em có điều kiện mài giũa nghề hát, có cơ hội tỏa sáng như thế hệ chúng tôi. Ngôi sao không thể tự phong, đều từ chữ duyên mà thành: “duyên” có được kịch bản hay; “duyên” gặp đúng đạo diễn có tâm; “duyên” ra mắt khán giả đúng thời điểm…

Vậy “duyên” làm nên tên tuổi Mỹ Châu, theo bà là gì?

– Tôi mang ơn anh Minh Cảnh, người chỉ cho tôi những tuyệt chiêu khi thể hiện bài vọng cổ. Tôi quý trọng anh Thành Được vì anh là người luôn bênh vực, bảo vệ, che chở đàn em. Hồi đó mới vào nghề hát dễ bị ăn hiếp lắm. Tôi quý mến anh Diệp Lang, người có quá nhiều kinh nghiệm bồi đắp sáng tạo cho nhiều tác phẩm để chúng tôi cùng tỏa sáng. Tôi cũng mang ơn chú Bảy Viễn Châu, người viết cho tôi nhiều bài ca cổ để tôi thu âm và lưu mãi cho tới bây giờ những ấn phẩm đẹp qua bàn tay tài hoa trau chuốt của ông. Tất cả đều là duyên phận. Tôi mang ơn điều đó.

Về thăm lại quê nhà lần này, tâm trạng bà như thế nào?

– Tôi đến thăm các cô chú nghệ sĩ ở Khu Dưỡng lão nghệ sĩ TP HCM. Xúc động biết bao. Tôi gặp lại chị Lệ Thẩm, anh Lam Sơn, đôi đào kép đẹp một thời của đoàn Tiếng Chuông, chiếc nôi đầu tiên tôi bước chân vào nghề hát năm 11 tuổi với vai Sao Ly – đào con của vở tuồng “Giai nhân bên suối mơ”. Tôi đã khóc khi rời khỏi mái ấm tình thương này. Chạnh lòng vì đời nghệ sĩ khi về chiều không có ai bên cạnh chăm sóc, đỡ đần, may nhờ có mái ấm này để gửi phận tằm khi đã rút hết những đường tơ. Tôi đến viếng mộ của những đồng nghiệp một thời sánh bước bên tôi để được sống lại với ký ức của một thời lao động nghệ thuật hết sức vinh dự.

NSUT Mỹ Châu và nhà báo Thanh Hiệp đến thăm các nghệ sĩ lão thành tại Khu dưỡng lão Nghệ sĩ Tphcm

Bà có nghĩ sẽ hồi hương và viết hồi ký?

– Tôi sống với các cháu, con của chị Tư tôi ở Atlanta, thành phố lớn của bang Georgia – Mỹ. Các cháu tôi năm nào cũng về thăm quê nhà nên tôi cứ đi theo. Tôi còn một người anh trai đã 82 tuổi sống ở Thủ Thừa, tỉnh Long An. Vì vậy mỗi khi về Việt Nam là tôi ở ngay tại ngôi nhà chúng tôi đã lớn khôn, có nhiều kỷ niệm tuổi thơ. Tôi có nhiều duyên may trong đời chính là nhờ công đức của ba tôi. Ông là một chủ xưởng mộc uy tín ở miền quê tôi. Theo lời má tôi kể, hễ mùa mưa lụt là cả xóm ngập chìm trong nước, ba tôi lấy tất cả số gỗ ván đóng thành chiếc cầu từ trong xóm dẫn ra chợ, ra trường học để bà con không phải lội nước. Nếu ba tôi không mất sớm, má tôi không phải tảo tần thì tôi đã không theo nghề hát. Tôi không nghĩ mình hồi hương vì tôi vẫn giữ quốc tịch Việt Nam. Tôi cũng không viết hồi ký bởi cuộc đời tôi chỉ có nghề hát, ngoài ra chẳng biết thêm việc gì khác.

Hết lòng với nghệ thuật cải lương

Dù không còn xuất hiện trên sân khấu cải lương từ năm 2003 nhưng bà vẫn đóng góp cho bộ môn nghệ thuật này nhiều hoạt động, sản phẩm có giá trị. Vào những năm 2007- 2008, NSƯT Mỹ Châu hợp tác với Đài Truyền hình Cần Thơ dàn dựng lại một số vở cải lương mà bà đã từng thành công trong suốt 45 năm diễn trên sân khấu như: “Chiều đông gió lạnh về”, “Khúc hát đoạn tình” và một số vở tâm lý xã hội đề tài đương đại như: “Mưa bay trong đời”, “Người yêu của cha tôi”, “Tình đất tình người”, “Tình đời”…Năm 2009, bà cùng tác giả Diệp Vàm Cỏ trình làng nhiều bài tân cổ mới như: “Ký ức hoa đào”, “Nội tôi”, “Hương cau”, “Chị tôi”…

Năm 2009-2010, bà đã làm sửng sốt giới mộ điệu khi dựng lại 3 tác phẩm sân khấu với hình thức DVD: “Hoa độc trong vườn”, “Muôn dặm vì chồng”, “Sân khấu về khuya”… Bà đã thổi vào không gian cải lương một làn gió mới khi cho ra đời các CD “Chùm tri âm” gồm 10 khúc tri âm như: “Dạ khúc”, “Ảo khúc”, “Cửu khúc”, “Niệm khúc”… phản ánh một cách nhẹ nhàng tình cảm giữa đời sống nghệ sĩ của bà với công chúng khán giả. Qua 2 DVD “Nỗi nhớ” với các bài tân cổ giao duyên: “Chuyện hợp tan”, “Ở hai đầu nỗi nhớ”, “Thương một người ở xa”, “Nhớ mẹ lý mồ côi”, “Bóng mát”, “Sợi nhớ sợi thương”, “Hoa mướp sau nhà”…,bà được giới chuyên môn đánh giá là nghệ sĩ duy nhất đem đến cho cải lương những bài tân cổ giao duyên mới, có cách thể hiện không theo lối mòn, kỹ thuật ca ngày càng đa dạng dù bà đã rời xa sàn diễn.

Năm 2011, bà và ê-kíp diễn viên trẻ đã thành công khi thực hiện tác phẩm kinh điển “Sân khấu về khuya” (tác giả: NSND Nguyễn Thành Châu), đưa tên tuổi các nghệ sĩ: Trọng Phúc, Tuyết Ngân, Hữu Quốc… rực sáng.

Xúc động 3 giọng ca vàng cải lương gặp lại trên đất Mỹ

Họ đều là danh ca được giới chuyên môn đánh giá cao, bằng tài năng và sức lao động nghệ thuật, họ làm nên nhiều kỳ tích cho sàn diễn cải lương

NS Hồng Nga và NSƯT Mỹ Châu
NS Hồng Nga và NSƯT Mỹ Châu

NSƯT Mỹ Châu từ Atlanta đã bay đến California – Mỹ để thăm 2 nữ nghệ sĩ mà chị rất quý.Đó là Phượng Liên và Hồng Nga.

Hiếm hoi lắm mới có được một ngày ở bên 3 nữ nghệ sĩ mà tuổi đời, tuổi nghề đã tạo nên những cung bậc tình cảm dành cho khán giả mộ điệu.

NSƯT Mỹ Châu cho biết bà hay tin NS Hồng Nga bị tai nạn ô tô, đã gọi điện sau khi đặt chân đến quận Cam, bang California – Mỹ. “May mắn chị Hồng Nga chỉ bị chấn thương nhẹ và đã bình phục, còn lấy xe đến nhà người thân của tôi tại quận Cam để đưa tôi đi ăn và hai chị em hàn huyên tâm sự”

Phút giây hội ngộ của những nghệ sĩ thuộc thế hệ vàng rất mộc mạc và chân thành, NSƯT Mỹ Châu đã nói với NS Hồng Nga: “Em chỉ thích mua đồ may sẵn thôi, em không đi Los, mà bây giờ chị đưa em tới chỗ này được không ? Chị đưa em đi đến thăm chị Phượng Liên và anh Vinh – ông xã của chị Phượng Liên”. Khi chưa nói dứt câu thì NS Hồng Nga nói : “Trời ơi tôi cũng đang muốn gặp Phượng Liên đây”.

Vậy là 2 nghệ sĩ ghé chợ Phước Lộc Thọ để mua trái cây để cúng mẹ của NS Phượng Liên, đến lúc này NS Hồng Nga đã lái xe, để người cháu về đi làm. Trên đường đi NS Hồng Nga kể chuyện rất duyên, làm ai cũng cười thật tươi bởi những mẫu chuyện khôi hài của bà.

NS Phượng Liên, Mỹ Châu và Hồng Nga tại nhà NS Phượng Liên, quận Cam - Mỹ
NS Phượng Liên, Mỹ Châu và Hồng Nga tại nhà NS Phượng Liên, quận Cam – Mỹ

Do không báo trước, nên xe đến nhà NS Phượng Liên thì cửa đóng then cài, không có ai ở nhà. NS Hồng Nga liền gọi điện thoại cho NS Phượng Liên, nhưng không gọi được, điện thoại cài chế độ thu âm tin nhắn,

Và thế là Hồng Nga nhắn tin cho Phượng Liên: “Alo, xin lỗi tôi nhắn tin, tôi là nghệ sĩ Hồng Nga, tôi đến thăm nhưng không có ai ở nhà. Nhưng tôi cũng báo cho cô Phượng Liên biết, tôi đang chở một nghệ sĩ rất thân với cô, nếu ở đâu về gấp khi nhận tin này. Tôi báo luôn cho cô biết, đó là nghệ sĩ Mỹ Châu ..Châu ..Châu..”.

NS Phượng Liên lập tức gọi lại, vui mừng quá và nói hãy lái xe chạy chạy vòng vòng 5 phút, NS Phượng Liên sẽ về tới liền.

Gần 6 giờ chiều, cuộc hội ngộ đã diễn ra giữa 3 nữ nghệ sĩ tài năng của sân khấu cải lương.

“Ngộ lắm bạn à. Nghệ sĩ chúng tôi mà gặp nhau trên đất khách thì tôi cảm thấy khác vô cùng, bao nỗi buồn, bao niềm vui nó lại thâm thúy hơn và sâu nặng hơn. Chính vì thế cho dù đã thốt lời từ giã mà chân vẫn không muốn bước đi” – NSƯT Mỹ Châu nói với tôi.

NS Phượng Liên và NSƯT Mỹ Châu
NS Phượng Liên và NSƯT Mỹ Châu

Thật nhiều xúc động vì cả 3 nữ nghệ sĩ đều không còn sức trẻ như xưa nhưng giọng ca và tình cảm sâu lắng dành cho nghệ thuật cải lương thì lúc nào cũng trẻ.

Còn với NS Hồng Nga, bà cười giòn giã: “Tôi làm mẹ của hai cô này từ lúc tôi mới 18, 19 tuổi. Cái số đóng vai mụ nên toàn đóng vai mẹ của đào chánh. Hôm nay, hội ngộ nơi đất khách, lòng nhớ về quê nhà. Chuyến bay từ Mỹ đến VN bây giờ không khó, cái tình nghĩ đến nhau nơi xứ lạ bỗng trong lòng người nghệ sĩ như cảm thất rất gần với quê hương. Chúng tôi cố gắng nâng niu những ký ức đẹp của cái thời cải lương còn hoàng kim, để tri ân tình cảm mà khán giả trong cũng như ngoài nước yêu mến bộ môn này và yêu thích thế hệ nghệ sĩ vàng của chúng tôi” – NS Hồng Nga xúc động.


NSƯT Mỹ Châu và NS Hồng Nga

NSƯT Mỹ Châu và NS Hồng Nga

Riêng NSƯT Mỹ Châu, bà đã rời xa sân khấu từ năm 1995, dừng lại hoạt động nghệ thuật nhưng khán giả vẫn còn yêu mến những vai diễn để đời, sống mãi trong lòng công chúng của bà.

NS Phượng Liên nói: “Chúng tôi bây giờ đến thăm nhau là mong còn giữ được sức khỏe, sống thật vui với cuộc sống hiện tại. Ngày hội ngộ nhau trên sàn diễn chắc sẽ khó, vì mỗi người có một hoàn cảnh riêng. Chỉ biết cảm ơn tất cả tấm lòng tri ân mà khán giả đã dành cho chúng tôi, để nhìn lại quá khứ đầy tự hào của sàn diễn cải lương mà cố gắng sống thật tốt, để làm tấm gương cho thế hệ trẻ tiếp nối trên con đường mà chúng tôi đã đi”.

Các nghệ nhân điêu khắc đo bức tượng với vai diễn A Khắc Thiên Kiều của NSƯT Mỹ Châu
Các nghệ nhân điêu khắc đo bức tượng với vai diễn A Khắc Thiên Kiều của NSƯT Mỹ Châu
NSƯT Mỹ Châu và tác giả chụp ảnh bên bức tượng sáp của NSƯT Út Bạch Lan
NSƯT Mỹ Châu và tác giả chụp ảnh bên bức tượng sáp của NSƯT Út Bạch Lan

Nghệ sĩ hải ngoại chung tay giữ nghề

Dù làm gì, biểu diễn ở đâu, nghệ sĩ hải ngoại cũng đều có ý thức giữ gìn, phát triển những bộ môn vốn là vốn quý của dân tộc như cải lương, hát bội…

Nghệ sĩ sân khấu định cư tại Mỹ sống rải rác khắp nơi, tập trung nhiều nhất ở quận Cam, miền Nam California. Nghệ sĩ ở quận Cam cũng thường “bay sô” sang các khu vực khác như Seattle, Taxas, Atlanta… Tuy nhiên, dù biểu diễn ở đâu, họ cũng đều có ý thức giữ gìn, phát triển những bộ môn vốn là vốn quý của dân tộc như cải lương, hát bội…

Luôn tự hào về cải lương

Chúng tôi bùi ngùi đứng trước những tấm pa nô quảng cáo được đặt ở các nhà hàng Việt ở Mỹ. Các sô diễn của nhiều tháng cứ dán chồng lên nhau. Nghệ sĩ dù sống bằng nghề nào, dù ngày ngày làm việc ở hãng xưởng thì vẫn đều nỗ lực không ngừng để theo đuổi sân khấu.

Các nghệ sĩ hải ngoại trong chương trình Cải lương tôi yêu
Các nghệ sĩ hải ngoại trong chương trình “Cải lương tôi yêu”

Ở Atlanta – thủ phủ của tiểu bang Georgia, cũng là thành phố phát triển mạnh nhất sau Thế vận hội 1996 – có 2 nghệ sĩ gạo cội của sân khấu cải lương đang sinh sống. Đó là “nữ hoàng kiếm hiệp” – NSƯT Mỹ Châu và NSƯT Phương Hồng Thủy. Phải đổi 2 chuyến bay từ San Jose đến Las Vegas rồi mới tới Atlanta, tôi được Lê Đạt – ông bầu trẻ chuyên đứng ra tổ chức các sô cải lương tại Atlanta, đón. Từ sân bay, anh đưa tôi đến nhà “nữ hoàng kiếm hiệp”. Bà vẫn như ngày nào, chu đáo và niềm nở trong giao tiếp.

Đông đảo khán giả tại Atlanta đến xem chương trình Cải lương tôi yêu do Lê Đạt, Hồng Vân và Bảo Châu tổ chức
Đông đảo khán giả tại Atlanta đến xem chương trình “Cải lương tôi yêu” do Lê Đạt, Hồng Vân và Bảo Châu tổ chức

Dù rời xa sân khấu đã nhiều năm nhưng NSƯT Mỹ Châu vẫn đặt ra cho mình một nguyên tắc: Luôn giữ hình ảnh đẹp trong mắt công chúng. Do vậy mà chiếc máy ảnh của chúng tôi bị vô hiệu hóa. Toàn bộ hình ảnh chúng tôi có được về Mỹ Châu đều chụp bằng máy của bà. “Xin lỗi, đó là cách tốt nhất để tôi kiểm tra những bức ảnh trước khi gửi đến công chúng từng yêu mến mình” – NSƯT Mỹ Châu giải thích. Bà nhiệt tình đưa chúng tôi đi ăn tối, uống cà phê trên tòa nhà cao 72 tầng của Atlanta.

Tuy sống khép kín nhiều năm qua nhưng mỗi câu chuyện NSƯT Mỹ Châu kể đều toát lên niềm tự hào về nghệ thuật cải lương. Đây là nghề mà mẹ đã chọn và bà đã không hối tiếc, dấn bước và nổi danh, trở thành một cô đào tài sắc vẹn toàn, có hàng trăm vai diễn tạo dấu ấn sâu đậm trong lòng công chúng.

Tác giả cùng NSƯT Mỹ Châu và ê-kíp thực hiện chương trình “Cải lương tôi yêu” tại Atlanta - Mỹ Ảnh: Minh Hy
Tác giả cùng NSƯT Mỹ Châu và ê-kíp thực hiện chương trình “Cải lương tôi yêu” tại Atlanta – Mỹ Ảnh: Minh Hy

NSƯT Mỹ Châu sang Mỹ định cư cùng chồng là nghệ sĩ Đức Minh từ năm 2002. Sau khi chồng qua đời vì căn bệnh gan, bà ít tiếp xúc với đồng nghiệp. “Tôi không lui tới các nơi tổ chức biểu diễn vì nhiều năm qua đã từ chối lời mời của các bầu sô. Tôi không dám nói mình bỏ nghề mà chỉ là dừng lại để khán giả luôn nhớ về những vai diễn tôi đã cống hiến bằng thái độ trọng thị mà mình đã dành cho sân khấu cải lương” – NSƯT Mỹ Châu tâm sự. Bà đưa tôi xem những hình ảnh của các vai diễn xưa, những dấu ấn đẹp mà hễ nhắc đến tên Mỹ Châu, khán giả nhớ ngay. Nhiều người đến giờ vẫn còn nhớ đến cô đào chuyên ca dây kép, từ đó trong giới mới có cụm từ “dây đờn Mỹ Châu” trứ danh cho tới ngày nay.

Nhà báo Thanh Hiệp và Lê Đạt chụp ảnh lưu niệm với NSƯT Mỹ Châu trên tòa nhà cao 72 tầng của thành phố Atlanta
Nhà báo Thanh Hiệp và Lê Đạt chụp ảnh lưu niệm với NSƯT Mỹ Châu trên tòa nhà cao 72 tầng của thành phố Atlanta

Năm vừa qua, thực hiện di nguyện của nghệ sĩ Đức Minh, NSƯT Mỹ Châu đã đi sang nhiều tiểu bang trên đất Mỹ để thăm các nghệ sĩ từng có nhiều kỷ niệm trong nghề với vợ chồng bà như: Thành Được, Minh Cảnh, Phượng Liên, Văn Chung… Tất nhiên, ở những cuộc gặp ấy, cải lương và làm gì để giữ gìn, phát huy bộ môn nghệ thuật này luôn là đề tài hàng đầu.

“Tôi luôn tự hào về sàn diễn cải lương vì đã cho khán giả rất nhiều tác phẩm ca ngợi quê hương, đất nước, ca ngợi trung hiếu, tiết nghĩa… Những bài học giáo lý đó luôn thấm sâu vào máu thịt người Việt nên cho dù ở bất cứ nơi nào, nghe một bài vọng cổ, một giai điệu ngũ cung là thấy được gần hơn với quê nhà” – bà bày tỏ.

NSƯT Mỹ Châu đã dành lời khuyên đối với Lê Đạt khi chúng tôi chia tay bà: “Làm nghệ thuật cải lương phải thật nghiêm túc”.

Dành trọn trái tim

Chúng tôi cũng có dịp đến thăm vợ chồng NSƯT Phương Hồng Thủy và gặp hai cô gái cùng tổ chức sô “Cải lương tôi yêu” với Lê Đạt, đó là Hồng Vân và Bảo Châu. Hồng Vân chính là con gái của NSƯT Phương Hồng Thủy.

NSƯT Phương Hồng Thủy và con gái - Hồng Vân
NSƯT Phương Hồng Thủy và con gái – Hồng Vân

Tuy không nối nghiệp mẹ nhưng Hồng Vân là một nhà tổ chức uy tín. Hồng Vân ý thức rõ việc làm thế nào để đưa đến kiều bào tại Mỹ những đêm diễn mang tính chuyên nghiệp. Sau chuyến lưu diễn tại Úc thành công đầu năm 2016, bộ ba này đã tổ chức chương trình “Cải lương tôi yêu” tại TP Atlanta.

Nhà báo Thanh Hiệp và NSƯT Mỹ Châu tại Atlanta - Mỹ
Nhà báo Thanh Hiệp và NSƯT Mỹ Châu tại Atlanta – Mỹ

Khán giả kiều bào tại Atlanta đã được thưởng thức một chương trình sân khấu chất lượng, mang nhiều cảm xúc cho những bạn trẻ lớn lên trên đất Mỹ. Lê Đạt, Hồng Vân và Bảo Châu đã mang luồng gió mới đến cho khán giả Atlanta và các vùng lân cận. Có người phải lái xe hơn 4 giờ để đến xem “Cải lương tôi yêu”. Nhiều khán giả đã qua Mỹ hơn 30 năm nay, lần đầu tiên được xem một chương trình đúng nghĩa cải lương, họ cảm thấy không bõ công dù sau đó về tới nhà là 4 – 5 giờ sáng.

Nhà báo Thanh Hiệp và NSƯT Phương Hồng Thủy tại Atlanta - Mỹ
Nhà báo Thanh Hiệp và NSƯT Phương Hồng Thủy tại Atlanta – Mỹ

NSƯT Phương Hồng Thủy cho biết có những khán giả đến xem và khóc vì gặp lại những nghệ sĩ mà họ yêu mến như: Phượng Liên, Ngọc Đáng, Thanh Thanh Tâm, Ngọc Huyền, Linh Tâm, Vũ Luân, Mai Thế Hiệp…; các nhạc sĩ cổ nhạc: Hoàng Phúc, Nhất Lang, Hoàng Ân…

“Không khí khán giả tại Atlanta thật sự làm chúng tôi xúc động. Con gái của chị Phương Hồng Thủy dù không theo nghề diễn của mẹ nhưng vẫn dành trọn trái tim cho cải lương. Cô đã cùng các bạn mình giữ ngọn lửa yêu cải lương truyền đến khán giả kiều bào ở tiểu bang Georgia” – NSƯT Vũ Luân nhìn nhận.