NSƯT Hữu Châu: Tôi đi diễn miền Trung 7 tháng, ngủ ngoài đường ngoài chợ

0
313

“Bây giờ đi hát thuận tiện hơn ngày xưa nhưng tôi lại thích đi diễn như hồi đó hơn, dù cực khổ, vất vả” – nghệ sĩ Hữu Châu nói.

Lá sầu riêng là một trong những vở kịch nổi tiếng và có bề dày lịch sử trong ngành kịch nói Việt Nam khi tồn tại hơn 60 năm qua và lấy đi nước mắt của hàng trăm ngàn khán giả qua các thế hệ.

Vừa qua, tại chương trình Vang bóng một thời, các thế hệ nghệ sĩ từng gắn bó với vở kịch Lá sầu riêng đã cùng hội tụ để ôn lại chuyện sân khấu. Nghệ sĩ Hữu Châu là một trong những người gắn bó lâu dài nhất với 30 năm diễn. Anh chia sẻ:

NSƯT Hữu Châu: Tôi đi diễn miền Trung 7 tháng, ngủ ngoài đường ngoài chợ - Ảnh 1.

Nghệ sĩ Hữu Châu

“Từ năm 19 tuổi, khi mới ra trường tôi đã về đoàn Kim Cương và diễn vở kịch này. Đây là một may mắn, cái phước của tôi.

Tất nhiên, tôi còn đóng nhiều vở kịch khác trong đoàn Kim Cương nhưng nhiều nhất vẫn là Lá sầu riêng. Trong vở này, tôi đóng tới tận 3 vai. Đầu tiên, tôi chỉ được nhận vai quần chúng cầm cái cây, không được thoại câu nào.

Cả năm sau tôi mới được lên đóng vai Sang. Vài chục năm sau, tôi già rồi nên được giao đóng thêm vai cậu Năm. Tới năm 47 tuổi, tôi lại được quay lại đóng vai Sang.

Lần đầu nhập vai, tôi được các cô, các chú dạy kĩ càng. Tôi là con nhà nòi nên cũng có thói quen đứng cánh gà coi người ta diễn sao để học theo. Bởi vậy nên khi cô Kim Cương vừa giao vai là tôi đã thuộc hết, nhập tâm hết rồi.

Đoàn Kim Cương ngày đó kỷ luật lắm. Tôi mà hư hay làm sai điều gì đều bị các cô chú, anh chị la mắng, chỉnh đốn. Bởi vậy nên tôi và nhiều bạn đồng nghiệp rất nghiêm túc, đâu ra đó.

NSƯT Hữu Châu: Tôi đi diễn miền Trung 7 tháng, ngủ ngoài đường ngoài chợ - Ảnh 3.

Hữu Châu và NSND Kim Cương

Chúng tôi chỉ dám đùa giỡn ở ngoài, vào đến hậu trường là không được giỡn, phải nghiêm túc.

Tôi nhớ, 7 rưỡi tối mở màn là 5 rưỡi chiều đã phải đạp xe cọc cạch đi làm rồi. Hồi đó, tôi đi diễn 7 tháng trời ngoài miền Trung, ăn ở cùng nhau.

Tôi diễn ở khắp nơi, ngủ ngoài đình ngoài chùa, nhiều hôm kẹt còn phải ngủ ngoài đường ngoài chợ. Ngày ấy vật chất thiếu thốn, mọi thứ khó khăn lắm.

Tôi đi diễn vất vả như vậy nhưng tâm lý lại thoải mái vì không phải lo lắng cho gia đình ở nhà. Hàng tháng đều có ban kế hoạch gửi gạo, thịt, trứng tới cho má và mấy đứa em, tôi không phải lo.

Lương của tôi cô Kim Cương chỉ đưa một phần, giữ lại một phần để cuối tháng gửi về nhà cho má tôi.

Ở đoàn Kim Cương, chúng tôi coi nhau như một gia đình, chị em gây gổ, dạy dỗ, yêu thương nhau.

NSƯT Hữu Châu: Tôi đi diễn miền Trung 7 tháng, ngủ ngoài đường ngoài chợ - Ảnh 4.

Khán giả ngày xưa mê Lá sầu riêng lắm. Mỗi lần tôi diễn ngoài sân bãi, nhìn xuống thấy toàn người là người, ngồi kín khắp nơi, chen chúc.

Bây giờ đi hát thuận tiện hơn ngày xưa nhưng tôi lại thích đi diễn như hồi đó hơn, dù cực khổ, vất vả.

Trong quá trình diễn ở đoàn Kim Cương, tôi học rất nhiều từ ngoại Bảy Nam, học từ cách xếp áo dài rồi xổ ra cho thẳng. Sau này diễn, tôi cũng bắt chước ngoại Bảy Nam”.

Trung Dân bật khóc: Nhà này của tôi nhưng tôi không được bước vào nữa

“Tôi tự thấy mình quá đáng, cạn tàu ráo máng” – nghệ sĩ Trung Dân nói.

Mới đây, chương trình Du hành ký ức đã lên sóng, với sự dẫn dắt của MC Quyền Linh trong bộ đồ đơn giản, bình thường cùng đôi dép tổ ong huyền thoại.

Du hành ký ức là chương trình mới, đưa khán giả ngược dòng thời gian tìm lại những hoài niệm. Chương trình gợi nhớ nhiều ký ức mang đậm dấu ấn thanh xuân qua câu chuyện của thế hệ nghệ sĩ thập niên 60, 70, 80. MC Quyền Linh tâm sự:

Trung Dân bật khóc: Nhà này của tôi nhưng tôi không được bước vào nữa - Ảnh 1.

Trung Dân và Quyền Linh

“Tôi có nhiệm vụ đưa khán giả về thăm rất nhiều hình ảnh đẹp, những ký ức, kỷ niệm của hàng triệu triệu người thông qua các nghệ sĩ. Ký ức đó có thể là niềm vui, nước mắt, mọi hỷ nộ ái ố, là mảnh đất thiêng liêng của ông bà chúng ta.

Những ký ức của nghệ sĩ tôi mời đến sẽ được gợi mở qua các món đồ chơi, món ăn tuổi thơ; những hình ảnh hằn rõ vết tích thanh xuân, tuổi trẻ; hay qua một nhân vật khách mời bí ẩn mà chính nghệ sĩ cũng không ngờ tới.

Tất cả đều diễn ra một cách tự nhiên và ghi lại cảm xúc một cách chân thật. Người nghệ sĩ được ngược về ký ức để trải lòng với khán giả về chuyện đời và chuyện nghề.

Mỗi câu chuyện đều có sự tự hào, sự nuối tiếc và gắn với những hồi ức đẹp của nghệ sĩ chúng tôi”.

Khách mời trong tập đầu tiên của chương trình tuần này là nghệ sĩ Trung Dân. Anh được MC Quyền Linh đưa về thăm vùng đất nơi mình lớn lên trong suốt thời niên thiếu, thuộc xã Nhị Bình, huyện Hóc Môn.

Trung Dân bật khóc: Nhà này của tôi nhưng tôi không được bước vào nữa - Ảnh 3.

Nghệ sĩ Trung Dân chia sẻ: “Tôi vẫn thỉnh thoảng về thăm nơi chôn rau cắt rốn này, nhưng đây là lần hiếm hoi tôi chia sẻ với khán giả trên sóng truyền hình.

Tôi không mấy khi nhắc đến nơi này vì nó có nhiều kỷ niệm đầy niềm vui, tiếng cười nhưng cũng gắn liền với những cột mốc khiến tôi không kìm được sự đau lòng và nước mắt.

Trở lại mảnh đất gắn liền với một thời tuổi trẻ, dù quang cảnh đã thay đổi trở nên khang trang, đông đúc hơn rất nhiều nhưng cảm xúc trong tôi vẫn vẹn nguyên như ngày nào. Từng hàng rào, gốc cây cũng gợi lại cho tôi những khung hình tuổi thơ”.

Đứng ở bờ rào cũ, nghệ sĩ Trung Dân tiết lộ với MC Quyền Linh: “Hồi nhỏ, tôi hay bày trò lấy áo dài của má ra mặc rồi đội tóc giả lên, đi trên cây cà kheo để nhát ma mọi người trong xóm.

Trung Dân bật khóc: Nhà này của tôi nhưng tôi không được bước vào nữa - Ảnh 4.

Thời đấy, người ta hay qua hàng xóm xem tivi nên về rất khuya, thấy tôi thì hoảng sợ bỏ chạy. Người bị lọt xuống mương, người bị mấy cành cây móc máng quần áo rách hết. Tôi cứ ngồi trong bụi cười”.

Ban đầu, nghệ sĩ Trung Dân cười thích thú khi nhắc lại những kỷ niệm xưa, nhưng khi đứng trước căn nhà cũ nay đã không còn thuộc về mình, nam nghệ sĩ lại không kìm được sự nghẹn ngào. Anh bật khóc nói:

“Nhà này của tôi nhưng tôi không được bước vào vì giờ đã là sở hữu của người khác, không còn thuộc về tôi nữa.

Trung Dân bật khóc: Nhà này của tôi nhưng tôi không được bước vào nữa - Ảnh 5.Tôi vẫn ăn năn vì đã không làm đúng theo lời má dặn là giữ lấy mảnh đất này mà bán nó đi. Ngày tôi bán nhà, vợ tôi cũng không đồng ý nhưng tôi vẫn bán. Tôi tự thấy mình quá đáng, cạn tàu ráo máng. Sau đó tôi hối hận, nhiều lần ngồi trước mộ má mà khóc”.