NSND Trọng Hữu: Sành nghề hơn sành đời

0
376

Hơn 50 năm gắn bó với nghề, NSND Trọng Hữu xem trọng đạo đức nghề nghiệp, giữ mình trong sạch. Với ông, sống tử tế thì đời sẽ cho nghề những bài học quý

Phóng viên: Nhắc Trọng Hữu là khán giả nhớ ngay đến nghệ sĩ có chất giọng trầm buồn, đôi mắt cũng “đượm sầu bất hủ”. Đó có phải là phong cách ca diễn của ông?

– NSND Trọng Hữu: Hơn 50 năm theo nghề, tôi không thể quên tiếng đờn cò của ông nội mình, ông Bảy Cò Điển, người nổi tiếng với ngón đờn cò da diết. Cha tôi thích đờn guitar phím lõm, bạn thân với danh cầm Văn Vĩ một thời. Sau này, cha tôi gắn bó với Đoàn Nghệ thuật Quân khu 9. Từ năm 10 tuổi, tôi đã được ông nội dẫn đi ca hội đình, liên hoan sau mùa gặt và ca đám cưới. Tiếng đờn của ông tôi buồn lắm vì cả đời chịu nhiều mất mát, khó nhọc. Sống len lỏi trong các bưng biền, ông tôi có tính hay giúp đỡ mọi người, còn 1 đồng trong túi mà thấy người hoạn nạn cần giúp đỡ thì cũng móc ra cho. Giọng ca tôi buồn là vì theo ông đi tứ xứ, thấy cảnh dân mình lầm than trong đói khổ, tiếng đờn của ông nhào nặn trong tôi sự than oán cho một kiếp người. Nó lớn dần, hình thành trong tôi một chất giọng cộng hưởng với thổ ngữ của miền sông nước Hậu Giang nên lúc nào nghe cũng buồn da diết. Riêng đôi mắt, cha mẹ sinh sao tôi để vậy, có cười thì cũng thấy buồn man mác.

Chất giọng trầm ấm của ông không lẫn vào ai được. Nói ông khởi nghiệp quá thuận lợi và may mắn liệu có đúng không?

– Có lần tôi ngồi ca theo ông nội rồi học đờn, cha xoa đầu nói suốt ngày cứ ham ca hát, lớn lên làm gì mà ăn hả con? Tự dưng tôi thưa với cha: “Con sẽ giống ông nội và cha là đi đờn, ca để kiếm sống”. Vậy là cuộc đời tôi gắn với ánh đèn sân khấu. Năm 16 tuổi, tôi chính thức theo cha vào Đoàn Văn công Tây Nam Bộ, trở thành bộ đội thuộc Tiểu đoàn Thông tin. Trưởng thành từ kháng chiến, sau khi Đoàn Văn công Tây Nam Bộ hoàn thành sứ mệnh lịch sử, tôi được phân công về Đoàn Cải lương Nhân dân Kiên Giang. Gần 20 năm trong vai trò trưởng đoàn, sau đó tôi về Đoàn Cải lương Tây Đô, rồi đầu quân về Đoàn Cải lương Trần Hữu Trang 1. Nền tảng của gia đình cho tôi vững lòng tin theo nghề. May mắn chỉ là phần nhỏ, còn lại tôi phải nỗ lực hết mình. Tôi học đủ cách để vào nghề hát, kể cả quản lý đoàn hát.

Ông hợp với những vai kép có số phận hẩm hiu như: Điệp trong vở “Lan và Điệp”, Hàn Mặc Tửtướng cướp Bạch Hải Đường… trong tác phẩm cùng tên. Trong hơn 100 vai diễn của mình, ông thích nhất vai nào?

– Tôi yêu thơ ca nên dễ đồng cảm với nhân vật Hàn Mặc Tử. Hơn nữa, khi gặp thầy Bảy (NSND Viễn Châu), ông nói sau nghệ sĩ Hùng Cường, vai này tôi đã tạo thêm một sức hút đặc biệt qua cách ca, diễn về đoạn trường bi ai trong tình đời của nhà thơ bất hạnh này. Tôi thích cái tứ của câu chuyện mà thầy Bảy đã viết, đó là tạo sự ăn năn trong tâm hồn thi sĩ, yêu quá nhiều và rồi khi tàn phế thì gửi khối tình chênh vênh đó cho thôn nữ Mai Đình. Trong cuộc sống, tôi cũng yêu nhiều nhưng rồi khi cưới vợ, biết dừng lại để giữ hạnh phúc cho gia đình mình. Biết bao nhiêu cánh thư tỏ tình của khán giả nữ gửi cho Hàn Mạc Tử – Trọng Hữu sau khi xem tôi diễn. Tôi giấu bà xã đọc nhưng không dám trả lời, chỉ để làm kỷ niệm bởi đó còn là chất liệu để nhân vật Hàn Mạc Tử của tôi tiếp tục thăng hoa trên sân khấu.

Không ồn ào như giới showbiz, phải chăng khi đạt đến danh hiệu NSND, ông chẳng mong muốn thêm điều gì?

– Tính tôi học từ ông nội, sống không bon chen, không chụp giật. Việc gì đến thì làm, xong thì cất vào trí nhớ, tiếp tục đón nhận công việc mới. Tôi mang ơn rất nhiều người để có được vị thế trong nghề. Danh hiệu NSND là niềm tự hào của tôi, của tập thể những nghệ sĩ đã từng gắn bó với Đoàn Cải lương Nhân dân Kiên Giang, Đoàn Cải lương Tây Đô. Nhưng đó cũng là áp lực vì các nghệ sĩ đàn anh, đàn chị trước tôi như: Út Bạch Lan, Minh Vương, Thanh Tuấn… và ngay cả với thầy Đoàn Bá, Trần Minh Ngọc rất xứng đáng được xét tặng danh hiệu này nhưng chưa được. Tôi thấy mình quá may mắn. Với tôi, danh hiệu cao quý chưa là điểm dừng mà phải làm công tác truyền nghề, trao lại cho đời những gì mình đã học.

Thực hiện 5 DVD “Con sáo sang sông”, góp phần quảng bá ngành du lịch sông nước, phải chăng đó là tâm nguyện của ông?

– Tôi rất thích bài hát “Con sáo sang sông” của soạn giả Diệp Vàm Cỏ. Là nghệ sĩ được hưởng lương hưu, tôi nghĩ mình phải làm cái gì đó cho quê hương xứ sở từng che chở, bảo bọc mình. Vì vậy, tôi đầu tư cho 5 DVD mang chủ đề “Con sáo sang sông”. Bài hát gắn liền với địa danh nào, tôi đều quay hình đúng địa danh đó; dựng lại hình ảnh sinh hoạt của người dân địa phương theo đúng phong tục, tập quán văn hóa, ẩm thực để quảng bá du lịch vùng sông nước. Đó là món nợ ân tình tôi đã trả cho quê hương mình. Đồng thời, tôi đang lên kế hoạch viết lại giáo trình giảng dạy đờn ca tài tử của ông nội; viết về sự hình thành và phát triển của văn hóa ĐBSCL. Tôi hài lòng với chính mình khi nhìn lại những gì đã làm cho đời, cho nghề.

Thời nay, mỗi suất diễn ở nông thôn không còn thu hút hàng ngàn khán giả. Các vở diễn dài được thay bằng chương trình tổng hợp. Ông có chạnh lòng trước sự đổi thay này?

– Có buồn nhưng chấp nhận. Xu thế thay đổi kéo theo chuẩn mực để đánh giá chất lượng một suất diễn cũng thay đổi. Qua rồi cảnh khán giả chen lấn mua vé vào xem một vở cải lương do kịch bản không hay, hát mãi vở cũ mà thành phần nghệ sĩ không hấp dẫn. Vì vậy, các cấp lãnh đạo phải nghiên cứu để có chiến lược, đặt vào xu thế mới những chân trụ vững chắc từ kịch bản, đạo diễn, diễn viên, dàn nhạc cổ. Hình thức thể hiện phải mới thì cải lương sẽ mới. Lời dạy của các bậc tiền bối như kim chỉ nam cho cải lương: Cải cách hát ca theo tiến bộ, lương truyền tuồng tích sánh văn minh.

Phải chú trọng đến tiến bộ và văn minh. Không lý nào xem cải lương mà vẫn xem những bục bệ cũ kỹ, rạp hát nóng bức, xuống cấp hoặc sân bãi sình lầy mãi.

Con gái ông từng theo nghề diễn viên nhưng rồi đã dừng lại. Vì vậy, việc tìm hậu duệ chắc là điều ông quan tâm?

– Con gái tôi sau khi lập gia đình đã rời sàn diễn. Phụ nữ nặng gánh lo toan. Hậu duệ không có thì tìm học trò truyền nghề. Tôi quan tâm đến một lực lượng kế thừa. Cái cách dạy nghề của ông nội tôi là luôn cho bơi qua rạch, rồi mới đưa ra sông, đẩy ra biển. Nôn nóng nổi danh mà chưa biết bơi thì chết đuối. Từ 2 chiếc nôi nghệ thuật Đoàn Cải lương Nhân dân Kiên Giang và Đoàn Cải lương Tây Đô, nhiều học trò của tôi đã thành danh, vững vàng và bền bỉ với nghề.

Ông là nghệ sĩ không dính đến tai tiếng gì cho đến giờ này?

– Tôi là người sống mực thước, không thích ồn ào. Tôi làm chủ đời mình, không phỉ báng danh dự bản thân và người khác chỉ vì chơi ngông, như một số người quan niệm: “Nghệ sĩ phải sành đời”. Với tôi, cần sành nghề, không cần sành đời. Sống tử tế thì đời sẽ cho nghề những bài học quý.

Nhiều vai diễn để đời

Năm 1966, NSND Trọng Hữu bắt đầu đến với sự nghiệp ca hát ở Đoàn Văn công tỉnh Cần Thơ. Năm 1974, ông về Đoàn Cải lương Tây Nam Bộ. Từ năm 1975 đến nay, ông đã công tác tại Đoàn Cải lương Nhân dân Kiên Giang, Đoàn Sân khấu mới Kiên Giang, Đoàn Văn công TP HCM, Đoàn Cải lương Tây Đô…

Năm 1976, ông là giọng ca nổi tiếng trên Đài Tiếng nói Nhân dân TP HCM khi ca chung các bài vọng cổ với những nghệ sĩ: Lệ Thủy, Mỹ Châu, Thanh Kim Huệ, Minh Vương, Thanh Tuấn…

Năm 1997, ông được nhà nước phong danh hiệu NSƯT. Năm 2016, ông được phong danh hiệu NSND.

Vai diễn đầu tiên: Trần Quốc Toản trong vở “Trần Quốc Toản ra quân”. Những vai diễn ấn tượng: Hàn Mặc Tử (vở diễn cùng tên), Điệp (vở “Lan và Điệp”), Đại Thạch (vở “Tình yêu và tướng cướp”), Minh (vở “Tô Ánh Nguyệt”), Hoàng (vở “Ân oán giang hồ”), Bạch Hải Đường (vở “Tướng cướp Bạch Hải Đường”)… Đã quay trên 60 vở cải lương video và truyền hình, thu âm 200 bài tân cổ giao duyên, vọng cổ và diễn trên 100 vai.

Khán giả nông thôn ái mộ Trọng Hữu và Lệ Thủy

Khác với đa số nghệ sĩ đều muốn hát ở thành phố, ở thị xã hoặc các thị trấn lớn, riêng kép Trọng Hữu thì chàng ta quanh năm suốt tháng chỉ hát ở nông thôn. Có thời gian Trọng Hữu không chính thức hát ở đoàn hát nào, mà chỉ đi tăng cường các đoàn hát nhỏ, hết đoàn này đến đoàn khác, cũng có nghĩa chỗ này vừa hát xong là đi ngay đến địa điểm mới theo lịch trình đã thỏa thuận sẵn với các bầu gánh, thành thử ra ít có đêm nào nghỉ hát.

Lệ Thủy-Trọng Hữu, đôi nam nữ nghệ sĩ từng được khán giả nông thôn nồng nhiệt chào đón. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)

Theo như Trọng Hữu thì hát ở nông thôn khán giả đông hơn, nhiều đêm có trên cả ngàn khán giả, hoặc ít nhứt cũng 5, 6 trăm người coi. Tuy rằng ở nông thôn bà con chỉ đứng coi, bởi hát ở sân bãi thì đâu có ghế ngồi. Vậy mà nghe nói có Trọng Hữu đến tăng cường thì cách 5-7 cây số người ta cũng bơi xuồng tới coi.

Do đi hết nơi này đến nơi khác, mà ai đó muốn gặp Trọng Hữu rất khó, biết đâu mà tìm. Năm nọ cô đào Phương Hồng Thủy đoạt giải Trần Hữu Trang, tới ngày lãnh giải cô muốn Trọng Hữu hát với cô trích đoạn Hàn Mạc Tử, bởi nhờ lớp diễn nói trên với Trọng Hữu mà cô đoạt giải. Nhưng biết chàng ta ở đâu mà tìm, thành thử ra đêm lãnh giải người ta đi biển có đôi, còn Phương Hồng Thủy vì không có kép Trọng Hữu nên cô không có tiết mục.

Hát ở nông thôn mỗi khi người dân trúng mùa thì coi như đoàn hát, nghệ sĩ gặp may. Có lần dân trúng mùa liên tiếp ở Vĩnh Châu, Sóc Trăng, bãi hát đông đến nỗi vãn hát rồi khán giả vẫn còn yêu cầu hát tiếp suất thứ hai ngay trong đêm. Ðây là trường hợp hiếm thấy ở nông thôn miền Tây, và rất có thể chưa có tài danh nào gặp được trường hợp đoàn diễn được hai suất trong một đêm tại một điểm diễn.

Trọng Hữu cho biết, bà con khán giả ở các xã trong huyện Vĩnh Châu từ lâu vốn mê cải lương, nhưng do thu nhập eo hẹp nên sự ủng bộ của họ đối với các đoàn hát cũng có giới hạn. Nay bỗng dưng dân Vĩnh Châu trúng mùa tôm khá lớn nên Trọng Hữu được… ăn theo.

Nữ nghệ sĩ cùng về nông thôn hát với Trọng Hữu được coi như ăn ý nhứt, khán giả ủng hộ nhiều nhứt là Lệ Thủy, khán giả nông thôn rất mong được tận mắt xem nghệ sĩ mà họ yêu thích bằng xương bằng thịt.

Ở đâu có bóng dáng nghệ sĩ Lệ Thủy đến hát, thì ở đó có lượng khán giả khổng lồ, có đêm có tới trên 5 ngàn người. Do vậy dần dần việc hát tăng cường cho các đoàn cải lương tỉnh đã trở thành hoạt động chính của Lệ Thủy.

Thật vậy, Lệ Thủy rất được khán giả nông thôn các tỉnh miền Tây ưa thích đến độ lạ lùng. Thì ra ngoài tài năng ca diễn, Lệ Thủy đã biết cách đáp lại tình cảm của khán giả đã dành sẵn cho mình. Trước khi mở màn trình diễn, cô thường có thói quen xuất hiện để tâm tình đôi điều với khán giả, sẵn sàng đáp lại mọi câu hỏi của khán giả, kể cả những việc tư riêng về gia đình của cô mà khán giả muốn biết, và cô cũng không e ngại khi trả lời. Nơi nào cũng thế, cả mấy ngàn khán giả đều hoan hô vang dậy sau khi cô trả lời với khán giả rồi hát tặng khán giả một bài vọng cổ theo yêu câu.

Sự việc trên quả là rất tốt về mặt tình cảm giữa khán giả và nghệ sĩ. Và cũng có thể nói là nữ nghệ sĩ Lệ Thủy rất khôn khéo, nuôi dưỡng tình cảm của khán giả đối với mình được bền vững và ngày càng nhân rộng thêm để có lợi về mặt nghề nghiệp.

Tiếp xúc với nhà báo, Lệ Thủy nói:

“Ngoài lượng khán giả hết sức đông đảo hằng đêm đến dự khán, có tác động tích cực hun đúc tinh thần của người nghệ sĩ, thì từ lâu tôi vẫn muốn đến với bà con khán giả nông thôn để đáp lại những tình cảm nồng hậu mà họ dành cho tôi. Song với riêng tôi, được đến với khán giả nông thôn qua những chuyến lưu diễn cùng các đoàn tỉnh như thế này, tôi mới có dịp hiểu hơn về niềm khao khát, mong đợi của khán giả miền quê.”

NSND Trọng Hữu ‘Tướng cướp Bạch Hải Đường’ hạnh phúc bên vợ đảm

Tôi sống thật, không hơn thua với đời!

Những ngày đầu năm 2021, NSND Trọng Hữu tất bật tập luyện cho các chương trình văn nghệ của đài truyền hình TP.HCM. Ở tuổi gần 70, nam nghệ sĩ vẫn hoạt động nghề năng nổ. Ông cần cù, nghiêm túc với từng tiết mục, kín lịch đi hát khắp sân khấu với mong mỏi mang tiếng hát mình phục vụ khán giả nhiều tỉnh thành.

NSND Trọng Hữu Tướng cướp Bạch Hải Đường hạnh phúc bên vợ đảm - Hình 1

NSND Trọng Hữu ở tuổi gần 70 vẫn dành dành tình yêu , nhiệt huyết cho cải lương.

“Là nghệ sĩ, tôi may mắn được đi nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người. Tôi trân trọng và biết ơn, xem đây như một ân huệ của cuộc đời. Ở tuổi không còn trẻ, tôi muốn dùng quãng thời gian còn lại để trả ơn cho Tổ nghiệp, cho những khán giả lâu nay đã hết lòng yêu quý mình. Còn khó khăn ai cũng có, đó là điều hiển nhiên trong cuộc sống thôi… “, ông chia sẻ.

Trọng Hữu hát suốt mấy thập kỷ luôn gắn liền với vai kép mùi. Đây vừa là thế mạnh nhưng cũng đồng thời là cái duyên nghề gắn liền với bản chất con người ông nhiều năm qua. Nam nghệ sĩ bảo chính bởi bản thân lớn lên cùng tuổi thơ lam lũ đồng quê mà khi diễn hình ảnh những vai diễn đầy số phận, khốn khổ luôn tìm thấy mình trong đó.

Trọng Hữu sở giọng chất giọng ấm, nam tính, không phô diễn quá nhiều kỹ thuật ca diễn. Ông hát cải lương với phong thái nhẹ nhàng, điềm tĩnh và tạo dấu ấn ở mỗi cuối câu hát bằng lối luyến hơi nức nở, ngậm ngùi.

NSND Trọng Hữu Tướng cướp Bạch Hải Đường hạnh phúc bên vợ đảm - Hình 2

NSND Trọng Hữu Tướng cướp Bạch Hải Đường hạnh phúc bên vợ đảm - Hình 3

Nhìn lại quãng đường sự nghiệp, Trọng Hữu tự hào bởi đã sống trọn vẹn và tâm huyết với nghề. Quan niệm nghề hát là đạo nên bên cạnh chuyên môn, ông luôn giữ mình trong sáng về nhân cách, đạo đức một người nghệ sĩ.

Đóng hàng trăm vở tuồng, ông tìm thấy và tự soi rọi bản thân qua từng vai diễn. Đằng sau những danh tiếng, hào quang, nam nghệ sĩ học được từ chính nghề nghiệp mình sự đạo đức và dạy con người ta luôn hướng theo tính chân – thiện – mỹ.

Những năm qua, Trọng Hữu cũng kết hợp nhiều nghệ sĩ trẻ thế hệ kế cận, xem đó như một sự truyền lửa, nối tiếp nghề nghiệp. Nam nghệ sĩ đặt niềm tin vào thế hệ đàn em bởi cho rằng ở họ có tài năng, sắc vóc và tình yêu nghề không thua kém bậc anh chị, cô chú.

Tuy nhiên, Trọng Hữu thành thật ông thấy chạnh lòng khi không ít lần chứng kiến nhiều nghệ sĩ trẻ nhưng sớm có thái độ ngôi sao . “Nghề này rất ngắn, bên cạnh tài năng còn cả đạo đức và lối ứng xử. Một số em còn trẻ chưa hiểu chuyện nhưng tôi mong theo thời gian, các em đủ trưởng thành để nhìn nhận ra và thay đổi. Sự nổi tiếng chỉ nhất thời, chính thái độ sống mới quyết định khán giả, đồng nghiệp có yêu thương mình lâu dài hay không” , Trọng Hữu nêu quan điểm.

NSND Trọng Hữu Tướng cướp Bạch Hải Đường hạnh phúc bên vợ đảm - Hình 4

Nhờ ngoại hình cao to và giọng hát đặc trưng, Trọng Hữu trong sự nghiệp từng kết hợp với nhiều thế hệ đào hát nổi danh.

Trọng Hữu khi đi qua những thăng trầm, sóng gió, ông tự học cho mình chữ “nhẫn” và lòng yêu thương với mọi người: “Tôi luôn sống thật với mình, không muốn hơn thua. Tôi nghĩ cuộc đời này là lẽ vô thường, con người cũng chỉ sống một kiếp mà thôi. Vậy hãy sống sao cho tử tế để khi nằm xuống không có gì phải hối tiếc. Sống tử tế thì đời sẽ cho mình những bài học quý”.

Tôi may mắn vì lấy được người vợ tốt

Trọng Hữu trên sân khấu năng nổ, nhiệt huyết nhưng ngoài đời rất kín kẽ. Ngoài hoạt động ca hát, ông dành thời gian chủ yếu ở nhà và thỉnh thoảng họp mặt bạn bè khi dịp rảnh rỗi. Nam nghệ sĩ bảo mình trót mang danh nghệ sĩ nhưng đời sống giản đơn như một người miệt vườn.

NSND Trọng Hữu Tướng cướp Bạch Hải Đường hạnh phúc bên vợ đảm - Hình 5

NSND Trọng Hữu bên bà xã Tuyết Mai. Nam nghệ sĩ nhiều năm qua luôn hạn chế chia sẻ ảnh gia đình vì muốn giữ sự riêng tư.

Trọng Hữu cho rằng cuộc đời ông may mắn vì lấy được người vợ tốt. Ông và bà xã gặp nhau trong thời lửa đạn, khi cả hai cùng công tác trong quân ngũ thời kỳ kháng chiến. Họ xây dựng tổ ấm với hai người con gồm một trai, một gái đến nay đều đã lập gia đình.

Cuộc hôn nhân mấy mươi năm với Trọng Hữu là điều rất đỗi tự hào song ông và vợ không bao giờ muốn “khoe” ra trước công chúng. Ngần ấy năm bên nhau, đôi vợ chồng vẫn không ngừng thắp lửa yêu đương, dành cho nhau sự quý trọng và hết lòng vì đối phương.
Quan niệm về hạnh phúc của đôi vợ chồng nghệ sĩ cũng thật đơn giản: vợ chồng cần hiểu, tôn trọng nhau và cùng nhìn về một hướng. “Không nhiều khán giả và đồng nghiệp cải lương biết đến vợ tôi, bởi cô ấy vẫn cứ bình dị như cô quân y ngày nào trong chiến khu. Chuyện bếp núc, con cái, bà xã tôi chu toàn mọi thứ. Hạnh phúc lớn nhất của vợ tôi là nấu món ăn ngon cho gia đình” , Trọng Hữu tiết lộ.

Nam nghệ sĩ tự hào kể sự nghiệp ông đóng hàng trăm vai nhưng chỉ có một vai vợ yêu thích nhất – đó là Hàn Mạc Tử. Ông cho rằng có lẽ vì thế mà mình yêu vai diễn bởi trong nhân vật có tình yêu của bà xã gửi gắm vào.

NSND Trọng Hữu Tướng cướp Bạch Hải Đường hạnh phúc bên vợ đảm - Hình 6

Bên cạnh vai trò nghệ sĩ, NSND Trọng Hữu còn được trao Huân chương Kháng chiến hạng Nhất và nhiều huân chương, bằng khen cao quý khác.

Trọng Hữu tên thật là Đặng Trọng Hữu, sinh năm 1952 tại Phụng Hiệp, Cần Thơ. Năm 10 tuổi, ông đã theo ông nội ngồi ca ở đám cưới, hội đình, liên hoan sau mùa gặt rồi học đàn. Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với sân khấu.

Sau năm 1975, nghệ sĩ Trọng Hữu là giọng ca nổi tiếng trên Đài Tiếng nói Nhân dân TP.HCM khi ca chung các bài vọng cổ với những nghệ sĩ: Lệ Thủy, Mỹ Châu, Thanh Kim Huệ, Minh Vương, Thanh Tuấn… Ông được mệnh danh là “Người nông dân hát cải lương” vì những vai diễn của ông đa số đều đi chân trần, xuất thân ở vùng sông nước Nam Bộ.
Trọng Hữu thể hiện thành công các vở cải lương Tình yêu và tướng cướp, Trần Quốc Toản ra quân, Tướng cướp Bạch Hải Đường… Với giọng hát mộc mạc, giàu tình cảm, ông cũng đặc biệt ghi dấu ở lĩnh vực tân cổ, vọng cổ như: Áo mới Cà Mau, Rặng trâm bầu, Tình thắm duyên quê.. . Ông được Nhà nước Việt Nam phong tặng danh hiệu NSƯT năm 1997 và NSND năm 2016.