NSND Thanh Ngân: ‘Nếu không có mẹ thì cuộc sống của tôi, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa’

0
352

Với NSND Thanh Ngân, mẹ không chỉ là đấng sinh thành cho chị vóc dáng hình hài, mà mẹ còn là người thiết lập nền tảng đạo đức và khơi nguồn cảm hứng nghệ thuật nơi chị.

Là một trong những nghệ sĩ trẻ vinh dự nhận được danh hiệu NSND do Nhà nước trao tặng vào tháng 8 vừa qua, NSND Thanh Ngân không chỉ đón nhận thành tựu mới cho sự nghiệp ca hát mà còn tạo ra mốc son chói lọi, góp phần điểm tô truyền thống nghệ thuật vẻ vang của gia đình.

Sinh ra trong “cái nôi của nghệ thuật” khi có mẹ là nghệ sĩ cải lương Kim Hoa, bà ngoại là nghệ sĩ Tư Hélène nên từ bé NSND Thanh Ngân đã được tiếp cận, hun đúc tình yêu dành cho cải lương. Và sau gần 30 năm gắn bó, NSND Thanh Ngân được khán giả mộ điệu ưu ái, xếp vào lứa nghệ sĩ thuộc thế hệ vàng, đồng thời là một trong những đào chánh tài sắc bậc nhất của sân khấu cải lương.

Dẫu là đóa hoa rạng ngời nhất trên sân khấu nhưng ở cuộc sống đời thường, NSND Thanh Ngân vẫn chỉ là cô em gái bé nhỏ của 3 người chị gồm nghệ sĩ Thanh Hằng, Ngân Quỳnh và Thanh Ngọc. Cả 4 chị em nhà Thanh Ngân đều đam mê và gắn bó cuộc đời với nghệ thuật, dù thành tựu sự nghiệp mỗi người không giống nhau nhưng tình yêu thương máu mủ chân thành và niềm say mê cống hiến hết mình cho nghiệp cầm ca luôn là điều bất biến trong gia đình Thanh Ngân.

Mới đây, NSND Thanh Ngân đã dành cho Saostar buổi trò chuyện chân tình, cởi mở. Qua đó, nữ nghệ sĩ đã thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ, quan điểm sống cũng như bộc bạch tình cảm đầy xúc động dành cho người mẹ kính yêu – nghệ sĩ Kim Hoa.

– Trước những ý kiến trái chiều về danh hiệu NSND và bị đem ra so sánh với thế hệ nghệ sĩ gạo cội, chị suy nghĩ điều gì, có bị tổn thương và đối diện với công chúng ra sao?

Tiềm lực của con người là rất lớn, mỗi người chúng ta đều có năng lực phát triển mình và đều có thể giành được thành công lớn. Để có được thành quả trong hiện tại là nhờ từ sự khổ luyện trong quá khứ tạo nên. Mỗi người là một cá thể độc lập, được quyền sống, được quyền yêu thương theo cách nghĩ của riêng mình… Nếu bị đánh giá thiếu khách quan thì Thanh Ngân vẫn luôn tôn trọng mọi ý kiến, đôi tai biết kiên nhẫn lắng nghe và trách nhiệm với tinh thần học hỏi cầu tiến không mang tính chủ quan, vì trong mọi người có ta, trong ta có mọi người.

– Trong suy nghĩ của nhiều người, danh hiệu không chỉ là phần thưởng ghi nhận sự đóng góp của nghệ sĩ mà còn là “thước đo” vị thế trong nghề, với chị quan niệm này có gì khác?

Mỗi người sinh ra đều đã có một sứ mệnh, một cuộc đời riêng, không ai giống ai cả. “Cao nhân tất hữu cao nhân trị”, câu này có nghĩa trong cuộc sống, trên cõi đời này đừng ai cho rằng mình là người tài giỏi nhất, là thông minh nhất bởi vì mình đã giỏi, nhưng thế giới rộng lớn này ắt có người giỏi hơn.

– Đến với sân khấu cải lương khi mới 18 tuổi, tới nay cũng đã gần 30 năm hoạt động nghệ thuật. Ngần ấy thời gian trong nghề, chứng kiến ít nhiều thịnh – suy của nghệ thuật cải lương, chị có trăn trở gì về cải lương trong bối cảnh hiện tại?

Thanh Ngân đã theo mẹ rong ruổi với nghề hát từ lúc còn nằm trong bụng mẹ. Chín tháng với 10 ngày lẻ, Thanh Ngân đã được nghe những thang âm ngũ cung, những cung bậc cảm xúc hỉ nộ ái ố thấm sâu vào tâm khảm. Lên 3 tuổi, Thanh Ngân được ba mẹ cho bước ra sân khấu ca diễn và chứng kiến bao cuộc biến thiên của nghề hát.

Nhưng rồi sau tất cả những ưu tư, sầu muộn, bất an, khổ não Thanh Ngân đã nhận diện được một quy luật bất di bất dịch… đó là: ”Cái gì cực thịnh ắt đến hồi cực suy, cái gì cực suy ắt đến hồi cực thịnh”. Thế sự thăng trầm thịnh suy là quy luật tự nhiên của vũ trụ và nhân sinh. “Thịnh suy như hạt sương rơi. An nhiên qua mọi nỗi vui thăng trầm”.

– Gia đình chị có đến 4 chị em đều hoạt động nghệ thuật và thành công của mỗi người không giống nhau, khó tránh được việc bị khán giả đem ra so sánh, nhất là sau khi chị nhận danh hiệu NSND. Chị sẽ ứng xử ra sao khi nghe được ý kiến so sánh, thậm chí chê bai các chị của mình từ công chúng?

Khen chê là cặp phạm trù luôn vận hành trong đời sống chúng ta. Nếu đặt nặng hai vấn đề này để làm tiêu chí sống còn thì kỳ thực đã đánh mất điều kiện tối ưu là: ”Thời gian”. Bất kỳ ai… không bao giờ tự sống tách mình khỏi những người xung quanh vì trong cuộc sống, chúng ta cần nương tựa vào nhau. Thanh Ngân luôn cố gắng tu dưỡng thân tâm nhất như để cái nhìn không còn phân biệt mà chỉ còn tồn tại sự thường hằng yêu thương trân quý.

– Thực tế cho thấy, giới trẻ ngày nay không nhiều người “mặn mà” với cải lương, thậm chí nhiều bạn không biết đến những tiền bối gạo cội của cải lương, nhìn thấy những điều này, chị có buồn, trăn trở và đau đáu bản thân phải làm gì để mang đến tình yêu cải lương cho giới trẻ?

Có một câu nói thế này: ”Giữa người với người, có thể gần, cũng có thể xa. Giữa việc với việc, có thể phức tạp, cũng có thể giản đơn. Tình cảm trong đời, có thể sâu, cũng có thể cạn. Đôi khi hôm nay là việc lớn, ngày mai nhìn lại chẳng có gì đáng kể. Năm nay quan trọng, sang năm sẽ trở thành thứ yếu. Chuyện vĩ đại đời này, đời sau người ta gọi là truyền thuyết”.

Thanh Ngân luôn tâm niệm: “Hãy sống theo quy luật tự nhiên với bốn phẩm chất đặc trưng của con người là: Tự nhận thức; Ý thức; Độc lập ý chí và trí tưởng tượng”.

– Đến nay, điều quý giá nhất mà nghệ thuật cải lương mang lại cho chị là gì?

Đó là sự trải nghiệm qua những bài học quý và tình yêu thương vô úy của khán giả. Thanh Ngân rất biết ơn vì những gì đã học được trong cuộc sống. Thanh Ngân đã hiểu được ý nghĩa và giá trị của những điều thân thiết xung quanh mình: Gia đình, bạn bè và tất cả những con người tuyệt vời mà Thanh Ngân đã gặp trong chuyến hành trình của mình.

– Nghệ sĩ Kim Hoa không chỉ là mẹ, mà còn là người truyền cảm hứng cải lương cho chị. Chị đã học được điều gì trong nghề từ mẹ và những đức tính nào trong cuộc sống của mẹ mà chị đúc kết, tâm đắc để ứng dụng vào cuộc đời mình?

“Mẹ”, một từ đơn giản thôi nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu là tình thương sâu rộng. Không gì có thể thay thế được tình yêu thương bao la và công lao của mẹ. Thanh Ngân thật biết ơn và xin nói vạn lời tri ân mẹ! Sự có mặt của Thanh Ngân giữa trần đời này là nhờ mẹ ban cho.

Mẹ đã kiến tạo và thiết lập cho Thanh Ngân nền tảng đạo đức. Nếu không có mẹ thì cuộc sống của Thanh Ngân, tất cả mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Những thành quả ngày hôm nay là nhờ từ sự khơi nguồn cảm hứng nghệ thuật của mẹ dành cho Thanh Ngân… Mẹ đã cho Thanh Ngân những phương thức lập trình hoàn hảo.

Sắp tới đây, NSND Thanh Ngân cùng những người chị của mình sẽ đứng chung sân khấu, biểu diễn vở tuồng Áo cưới trước cổng chùa (tác giả: Kiên Giang – Thế Châu) do đạo diễn – NSND Trần Ngọc Giàu dàn dựng, được diễn ra vào lúc 20h ngày 16/11 tại nhà hát cải lương Trần Hữu Trang.

– Nhiều khán giả bày tỏ mong muốn rằng 4 chị em nhà nghệ sĩ Kim Hoa sẽ lại tiếp tục hội tụ trong một vở diễn nào đó ở tương lai. Chị nghĩ sao về điều này?

Nếu mọi việc diễn ra đúng theo ý nguyện thì Thanh Ngân và các chị sẽ cùng chung tay góp sức cho sân khấu cải lương.

– Ở thời điểm hiện tại, mong ước lớn nhất của chị về nghề và cuộc sống gia đình ra sao?

Thanh Ngân chỉ có một mong ước duy nhất là sức khỏe vì khi có một thể chất khỏe mạnh, tinh thần cũng được nâng cao, giúp tư duy sáng tạo nhiều điều mới mẻ nhầm thực hiện được tất cả những hoạch định cá nhân nói riêng và nói chung là những hoài bão mang tính đặc thù của ngành nghệ thuật sân khấu cải lương.

– Giữa tình yêu, tình bạn và tình yêu nghệ thuật, đối với chị tình cảm nào là quan trọng nhất?

Trong tình yêu hay tình bạn, nếu chỉ muốn tìm kiếm sở hữu những gì tốt đẹp nhất để được an hưởng hạnh phúc cá nhân với thái độ cực đoan và ý niệm mong cầu sở đắc về một điều gì đó thì đã rơi vào trạng thái bất an, cố thủ, lo lắng và sợ mất. Mọi thứ hiện hữu trong cuộc đời này vốn dĩ có cả hai mặt. Đối đãi tử tế thì tâm khoáng đạt, đối đãi tồi tệ thì tâm hạn hẹp. Đây là mấu chốt cực kỳ quan trọng trong tất cả các mối quan hệ không riêng tình bạn hay tình yêu.

Theo quan niệm của Thanh Ngân, tình yêu, tình bạn hay tình yêu nghệ thuật đều mang tầm quan trọng như nhau. Tình yêu là những con sóng dữ dội ồn ào trên mặt nước. Tình bạn là những con sóng lăn tăn dưới lòng sâu. Còn tình yêu nghệ thuật là những mạch sóng ngầm trong lòng đại dương mênh mông vô tận.

Tình bạn, tình yêu và tình đồng nghiệp trong nghệ thuật đều phải cần có yếu tố tình người vì chỉ có tình người mới tồn tại với thời gian và giá trị đích thực của tình yêu thương là lòng thủy chung son sắt bền chặt. Tình yêu lứa đôi, tình bạn hay tình yêu nghệ thuật đều góp phần tăng trưởng thăng hoa đời sống tinh thần và nhờ vào những cung bậc cảm xúc tích cực mà tâm hồn giàu có hơn.

Hiện tại tình yêu nghệ thuật là tiêu chí tối ưu của Thanh Ngân và tình thương của khán giả, sự quan tâm của gia đình, lòng ưu ái của fan là một tặng phẩm quý giá, một món quà của cuộc sống. Thanh Ngân được hưởng quá nhiều hồng ân với niềm hạnh phúc vô biên từ công chúng ban tặng, Thanh Ngân vẫn luôn cố gắng sống trọn vẹn ở thời điểm hiện tại và làm nó thật tươi đẹp.

– Xin cảm ơn NSND Thanh Ngân rất nhiều về những chia sẻ!

Theo Sao Star

NSƯT Hữu Châu: Công tử nhà giàu sa cơ đứng lên từ đói nghèo vì chữ hiếu

NSƯT Hữu Châu là một diễn viên hài kịch nổi tiếng của Việt Nam. Nhưng, mấy ai biết được cuộc sống của anh trải qua nhiều biến cố. Tự trưởng thành từ những biến cố của cuộc đời, NSƯT Hữu Châu không ngại tâm sự nỗi lòng với nghệ thuật.

Coi học trò như con

NSƯT Hữu Châu tên thật là Nguyễn Hữu Châu, sinh 1966 tại Sài Gòn trong một dòng họ có truyền thống về cải lương. Cha là nghệ sĩ Hữu Thìn, mẹ là nữ nghệ sĩ Thanh Lệ, cô ruột là nghệ sĩ Thanh Nga, ngay cả chú của anh cũng là một nghệ sĩ có tên tuổi – Nghệ sĩ Ưu tú Bảo Quốc, em ruột là nghệ sĩ Hữu Lộc. Bà nội của anh là Nguyễn Thị Thơ, chủ đoàn hát Thanh Minh, là 1 trong 5 gánh hát cải lương lớn nhất đất Sài Gòn vào thời điểm đó. Bà nổi tiếng một thời qua biệt danh “Bầu của những ông bà bầu gánh hát cải lương”.

Xuất thân từ gia đình theo nghệ thuật nên Hữu Châu theo nghề cũng chẳng có gì lạ. Ngày còn trong bụng mẹ, anh đã theo bà bước lên sân khấu, chìm đắm trong tiếng đờn ca. Con đường đã vạch sẵn như thế, dòng máu chảy trong người cũng là nghệ thuật nên NSƯT Hữu Châu cứ thế dẫn bước anh đến với nghề.

Ngoài tham gia kịch và đóng phim anh còn tham gia giảng dạy. Cái duyên gắn bó với học trò cũng đến từ rất lâu và gắn bó lâu dài, cách đây 20 năm, anh từng nhận được lời mời đi dạy nhưng từ chối vì lúc đó anh chưa tin vào vị trí, khả năng của mình. Hơn nữa, anh biết mình còn rất nóng tính, đi dạy mà không có chữ nhẫn thì dạy được ai. Cũng nhờ vào việc đi dạy mà anh đã học được chữ nhẫn và luôn bình tĩnh trước mọi vấn đề.

Nếu không nhờ sự rèn chữ nhẫn thì anh đã không gắn bó với nghề dạy học cho đến ngày nay. Nhớ lại những ngày đầu giảng dạy, anh thường nghiên cứu được cách truyền đạt sao cho học trò hiểu. Đôi lúc, anh thấy mình mắc nợ nghề giáo. Người nghệ sĩ ấy luôn muốn học trò xem mình – những người thầy nghệ sĩ là một đồng nghiệp đi trước. Anh cũng học ở các em nét thanh xuân trong suy nghĩ, trong biểu diễn và cả trong cuộc sống. Đôi lúc thấy mình trẻ ravà phải trả cho món nợ mà tôi vướng phải, đó là làm thầy.

NSƯT Hữu Châu xác định đi dạy là niềm vui. Tiền nuôi sống anh là từ đóng kịch, phim ảnh. Lĩnh được bao nhiêu tiền dạy học, anh đưa các em đi chơi, đi ăn hết. Chính bởi thương và muốn truyền lửa nghề cho các em mà anh luôn coi học trò như con. Ngoài dạy chuyên môn còn dạy cách sống cho học trò. Vì thế, học trò của anh không chỉ biết diễn mà còn đi chùa, lễ tổ, sống có hiếu với cha mẹ.

Chịu nhiều đau thương về gia đình

Thuở nhỏ, anh có cuộc sống sung túc được ăn ngon, mặc đẹp, ở biệt thự, một bước xuống xe, hai bước lên xe nên bước vào trường, nhìn bạn bè, anh thấy ai cũng “bèo”. Ấy vậy mà ai ngờ, chỉ trong chốc lát, gia đình suy sụp, cậu công tử con nhà giàu phải ở trong căn nhà lá, trở trời thì mưa rơi lộp bộp trên đầu. Từ ngày ba bữa, thức ăn ê hề rút lại còn một bữa. Đến tháng phải đóng tiền học cho thằng Trum (cố nghệ sĩ Hữu Lộc), cả gia đình phải ăn cháo thay cơm. Nhiều biến cố ập đến ngôi nhà của anh, nhưng vì đam mê nghệ thuật nên anh quyết theo đuổi đến cùng.

Là nghệ sĩ, tự trọng cũng lớn nhưng cái nghèo, cái đói nó cứ bám theo thì phải chịu. Có lần cũng vì đói nên có hôm đang diễn, anh lăn đùng trên sân khấu. Bạn diễn cứ ngỡ Hữu Châu trúng gió nên dìu vào cạo gió. Chỉ có một người biết anh đói nên âm thầm pha cho Hữu Châu cốc sữa nóng và giữ bí mật cho đến bây giờ. Để theo đuổi nghệ thuật và lo cho gia đình anh từng làm rất nhiều việc như: Hát lô tô, bơm xe, mở quầy báo… Mặc dù toàn công việc lương thiện, kiếm được đồng ra đồng vào nhưng đôi khi, anh cũng cảm thấy chạnh lòng. Bởi với một người nghệ sĩ như anh thì khi nhìn gia đình gặp nhiều khó khăn cùng lúc như vậy không kìm lòng được.

Nhiều lúc, anh buồn cho mình một, anh buồn cho mẹ mười. Từ nghệ sĩ cải lương tài sắc một thời, được bao người mến mộ, bà phải ra đường, nhặt nhạnh từng đồng từ quán trà nhỏ xíu. Có bữa đi học về, nghệ sĩ Hữu Châu nấp vào một góc, thấy mẹ ca lại mấy bài cũ mà rớt nước mắt. Năm người thân lần lượt bỏ anh mà đi, ngoài bà nội, chẳng ai kịp để lại một lời.Cuộc đời trải qua nhiều sóng gió nên anh đối diện với mọi sự trên đời đơn giản lắm. Ngay cả với cái chết, anh cũng không sợ hãi.

Cuộc sống không nói trước được điều gì nên ngày nào còn sống thì vui ngày đó và hết mình với những người mình thương yêu. Cũng trong những ngày tháng ấy, chứng kiến mọi biến cố khổ cực của gia đình mà anh đã nguyện phải thành công để cả nhà bớt khổ và NSƯTHữu Châu đã làm được.

Đứng lên từ khó khăn nên giờ anh luôn trân trọng cuộc sống. Ngoài lĩnh vực sân khấu hài – kịch, Hữu Châu còn tham gia vào một số bộ phim điện ảnh và truyền hình.

Hy sinh hạnh phúc riêng

Hơn 40 năm theo đuổi với nghề, tất cả các vở kịch vai diễn hay đều để lại dấu ấn đậm nét trong lòng những người hâm mộ. Đối với nghệ sĩ Hữu Châu, anh chỉ khóc trên sân khấu kịch chứ ngoài đời luôn kìm nén cảm xúc, bởi những gì mất mát, anh đều đã trải qua. Hữu Châu bây giờ chai lì với nỗi đau, chẳng ai có đủ khả năng để làm anh tức giận, những giọt nước mắt cũng chỉ để dành cho sân khấu.

Anh từng chia sẻ: “Tận cùng hạnh phúc là giọt nước mắt và tận cùng của nỗi đau lại là nụ cười. Hai phạm trù đối lập là hạnh phúc và nỗi đau còn nhập nhằng đến thế thì tôi… cần chi phải biết là đang khóc cho người hay khóc cho mình”. Chỉ nghe thôi cũng hiểu được phần nào nỗi lòng sâu thẳm trong anh. Cuộc sống dù không lấy vợ, sinh con nhưng anh vẫn vui vẻ và hạnh phúc. Ai cũng nghĩ Hữu Châu sẽ suy sụp sau từng ấy nghiệt ngã nhưng đến cái quyền đó anh cũng chẳng có. Nếu anh gục ngã thì lấy ai chăm đứa cháu đầu con anh cả, ai dạy 2 đứa con của cố nghệ sĩ Hữu Lộc nên người. Tình thương và trách nhiệm không cho phép anh làm điều đó. Thậm chí, để tròn trách nhiệm trụ cột của gia đình, anh còn hy sinh cả hạnh phúc riêng.

Không lập gia đình nhưng anh không cảm thấy cô đơn. NSƯT Hữu Châu sợ rằng nếu anh yêu thương ai đó, lập gia đình và có những đứa trẻ, tình thương sẽ bị san sẻ ít nhiều. Vì vậy, anh chấp nhận ở không để làm chỗ dựa tinh thần và vật chất cho mấy đứa cháu. Giờ đây, ngoài gia đình, Hữu Châu chỉ có sân khấu kịch, các vai diễn và các học trò đồng nghiệp. Bây giờ anh chỉ có mong đừng bị bệnh, có sức khỏe để đi làm. Cực lạc không ở đâu xa do ở trong người mình, tự mình tạo nên. Do những đóng góp và thành tựu của mình trong nghệ thuật, Hữu Châu được Nhà nước Việt Nam trao tặng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú năm 2012.

Nguồn: Tổng hợp