Người mẹ ăn mì tôm ʀòռɢ ʀã cả tháng, cầu Ӽɨռ cộng đồng cứu con trai bị ƈɦấռ ȶɦươռɢ ֆọ ռãօ

0
944

Chị Cao Thị Thoa (1969) cùng con trai là Trần Văn Kiên (1990) ở xóm 9, thôn Đồng Mít, xã Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội có gia cảnh khó khăn nên khẩn cầu sự giúp đỡ từ cộng đồng để có chữa bệnh 

Tαι ɳạɳ giao thông cướp đi tương lai của chàng sinh viên nghèo và đẩy cuộc sống của người mẹ khổ hạnh vào chân tường

Theo lời kể của hàng xóm, Trần Văn Kiên là cậu học trò ngoan ngoãn, hiền lành, chịu khó, rất có hiếu với mẹ. Từ khi Kiên sinh ra đến nay, cuộc sống lúc nào cũng chỉ có hai mẹ con, bởi vì người cha đã bỏ đi từ khi Kiên mới lọt lòng mẹ được 3 tháng. Tαι ɳạɳ giao thông ngày giáp Tết 2017 đã cướp đi tương lai của cậu học trò nghèo, hiền lành Trần Văn Kiên, và lấy đi tất cả của một người mẹ đơn thân, khổ hạnh.

Cao Thị Thoa và Kiên

Người mẹ ăn mì tôm ʀòռɢ ʀã cả tháng kể, trước khi Tαι ɳạɳ xảy ra, Kiên là tất cả niềm hạnh phúc, niềm hy vọng và là “người bạn” mỗi ngày của chị Cao Thị Thoa (SN 1969, mẹ của Kiên), vậy mà còn đúng 15 ngày nữa là đến Tết thì chị nhận được h.u.ng t.i.n, con trai bị Tαι ɳạɳ giao thông. Trên đường đi làm về trời tối, mưa to, không nhìn rõ đường, xe máy của Kiên tông vào một chiếc ô tô đỗ bên đường, không có cảnh báo, dẫn đến vỡ Ӽươռɢ ֆọ.

Chị thì ốm đau liên miên, chồng bỏ khi con vừa ba tháng tuổi .Không biết trông vào ai, phía nhà ngoại không khá giả gì nhưng đã cố gắng cũng giúp đỡ nhiều rồi, còn nhà nội thì coi như không biết đến sự tồn tại của hai mẹ con, nên không ai hỏi han gì”. chị lập gia đình với một người không có tình yêu. Sau khi sinh con được ba tháng, chị có biểu hiện ốm đau thường xuyên, và rồi, người chồng bỏ đi từ đó.

“Tôi làm mẹ nhưng cũng không lo được cho con nhiều, cố mãi cho cháu học hết cấp 3. Vì rất ham học nên cháu tự thi, tự kiếm tiền đi học đại học đấy… Vậy mà bây giờ con tôi phải nằm như thế này”, chị Thoa kể trong nước mắt.

Hóa đơn tiền thuốc, viện phí rải đầy căn phòng 20m2

Trong hồ sơ bệnh án của Trần Văn Kiên, các bác sĩ Bệnh viện Quân y 103 chẩn đoán: 1% loét cùng cụt trên, bệnh nhân hôn mê do chấn thương ֆọ ռãօ sau Tαι ɳạɳ giao thông; co cứng tứ chi.

Hiện tại, bằng mắt thường có thể thấy, phần đầu của Kiên bị lõm hẳn và sụt về phía trước, tay có hiện tượng co quắp, hai chân cứng đơ và thường co giật. Chân phải của Kiên bị co quắp, chân trái gầy trơ, lúc nào cũng run lên bần bật.

Chị Thoa cho biết, từ khi Kiên bị Tαι ɳạɳ đến nay, may mắn được bà con chòm xóm cũng san sẻ, động viên, ủng hộ. Từ quạt, giường, bàn ghế trong nhà đều là đồ được anh chị em hoặc hàng xóm cho.

Được biết, mỗi tháng, chi phí tối thiểu để mua thuốc duy trì, chống bại liệt cho Kiên, cùng các khoản chi phí khác là 5.000.000 đồng. Sau Tαι ɳạɳ , chính quyền địa phương trợ cấp cho Kiên theo diện tàn tật là 750,000đ/tháng và chị Thoa là người chăm sóc thì được 350,000đ/tháng.

Trước lúc Kiên bị Tαι ɳạɳ , hai mẹ con đã quyết tâm cùng vay mượn để sửa sang, làm lại căn nhà để ở và cũng lo cưới vợ cho Kiên. Thế rồi, Tαι ɳạɳ ập đến khi nhà cửa còn chưa hoàn chỉnh, chị Thoa trước kia còn đi phụ xây, nay không làm được gì khác, phải xoay sở khắp nơi để lo tiền chạy chữa cho con.

Chị Thoa dè dặt, bộc bạch với chúng tôi rằng, mấy năm nay, tổng số nợ của hai mẹ con đã lên đến hơn 500.000.000đ. Lần gần đây nhất, chị Thoa làm thủ tục vay vốn ngân hàng để cho con trai đi bệnh viện.

Sổ vay vốn của chị Cao Thị Thoa.

Bao nhiêu lần Kiên đi bệnh viện là bấy nhiêu lần chị Thoa đi lạy lục, cầu xin sự giúp đỡ từ anh em, bạn bè, hàng xóm,…để có tiền viện phí.

“Bây giờ sức khỏe càng kém, chỉ mong trời thương, để tôi lo được mỗi ngày 3 bữa ăn no và thêm hộp sữa cho con”, chị Thoa ngậm ngùi nói về những nỗi lo lắng của cuộc đời.

Đến thăm hai mẹ con chị Thoa, nhìn đống giấy tờ viện phí rải gần kín căn phòng 20m2 của mẹ con chị mà thấy thương và cảm phục tình yêu thương của người mẹ dành cho con.

Giấy tờ viện phí, hóa đơn thuốc rải gần kín căn phòng 20m2 của mẹ con chị Thoa.

Hơn 28 năm mang trong mình căn bệnh đau đầu nhưng chi Thoa chưa một lần dám đi khám chỉ vì lo, “nhỡ phát hiện ra bệnh thì tiền đâu mà c.h.ữ.a”, và giờ thì chị càng ko dám đi khám vì muốn dành tiền chạy chữa cho con trai.

Cầu cứu sự giúp đỡ để có tiền đưa con đi bệnh viện

Khi nói chuyện với chúng tôi, chị Thoa không giấu được vẻ mặt m.ệ.t m.ỏ.i, lo lắng, vì chỉ còn ít ngày nữa thôi, chị phải xoay sở đu tiền đưa con trai đi mổ hộp s.ọ lần thứ ba.

“Nửa tháng nay, trên đầu nó (Kiên -pv) chảy máu tươi và mủ, đi vay mượn được một ít rồi nhờ một chị cùng đưa con đi cấp cứu. Bác sĩ nói, cần cho cháu mổ ngay, nếu để bị nhiễm trùng thì không cứu được… Bây giờ tôi không biết trông vào đâu nữa…”.

Được biết, Thứ 5 (ngày 15/11), Kiên sẽ được mổ, thay mảnh s.ọ t.i t.a.n trên đầu, chi phí cần có là khoảng 40 triệu đồng, nhưng hiện tại, chị Thoa đang không biết trông vào đâu. Chị Cao Thị Thoa (1969) cùng con trai là Trần Văn Kiên (1990) ở xóm 9, thôn Đồng Mít, xã Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội khẩn cầu sự giúp đỡ từ cộng đồng.

“Không để đâu cho hết khổ”

Theo hàng xóm của chị Thoa chia sẻ : Cô Thoa có gia cảnh càng khó khăn hơn. Thông thường, cả tháng cô chỉ ăn mì tôm qua bữa, có ngày cô ấy ăn chỉ mỗi một gói mì thôi để tiết kiệm tiền chữa bệnh cho con. Tôi làm Thủ từ ở đây hơn 10 năm rồi, mẹ con chị ấy khổ lắm, không để đâu cho hết khổ. Trồng cây đến ngày hái quả, bây giờ thì con lại bị tai nạn, chị ấy cũng rối như tơ vò, nhiều khi còn có biểu hiện trầm cảm nữa… Thi thoảng tôi vẫn vào thăm, động viên chị Thoa, cố gắng mà nuôi con, nó sống được thì tốt, không thì cũng phải chịu.

Chị quanh năm ở bên con, không đi được đâu đâu, khổ lắm, cũng chẳng có gì mà ăn cả. Hàng chòm, hàng xóm cũng giúp nhà được 100, 200, 300 thôi, nông dân lấy đâu mà giúp nhiều… Mong các nhà hảo tâm cố gắng giúp đỡ đồng ngân, đồng xuyến, để chị Thoa có thể nuôi cháu Kiên”.

Ông Cao Xuân Lin – Bí thư Chi bộ thôn Đồng Mít: “Dù dân làng cũng đã đóng góp nhưng điều kiện cũng có hạn, nên không giúp được nhiều. Mong rằng thông qua các phương tiện thông tin đại chúng, hoàn cảnh của hai mẹ con được quan tâm, giúp đỡ, để bớt phần nào khó khăn…”.

Người mẹ nghèo ɮệռɦ ȶậȶ vất vả, ɦʏ ֆɨռɦ vì sự học của 3 cô con gái ʍồ ƈôɨ cha

Ngôi nhà vắng bóng người chồng, người cha, chỉ còn ba mẹ con nương tựa nhau mà sống. Mơ ước lớn nhất của chị là làm sao lo được cho ba đứa con gái được tiếp tục học hành, để chúng còn có được một tương lai.

Chị Nguyễn Thị Kim Chi lập gia đình trong cảnh nghèo khó, cha mẹ nghèo từ bao đời nên chẳng để lại gì cho con. Không đất đai, không nhà cửa, nên từ khi lập gia đình, hai vợ chồng chỉ biết cố gắng làm thuê kiếm sống, tạo dựng mái ấm gia đình.

Không có nhà thì đi ở thuê ở đậu, và rồi theo quy luật sinh tồn anh chị lần lượt có ba đứa con. Con đầu là Nguyễn Phan Huyền Trân, sinh năm 2002; con thứ hai tên Nguyễn Phan Huyền Trúc, sinh năm 2004 và con út tên Nguyễn Phan Huyền Trinh, sinh năm 2007. Ba bé đều học giỏi, ngoan hiền nên vợ chồng chị luôn cố gắng để lo cho con ăn học.

Chồng chị là anh Nguyễn Quang Vinh 42 tuổi, làm đủ thứ việc, ban ngày chạy xích lô, tối đến đi b.ố.c v.á.c hàng ở chợ đêm Tấn Tài, mong kiếm thêm tiền để vợ con bớt khổ. Làm ngày làm đêm, sức khỏe của anh bị s.u.y k.i.ệ.t rồi phát bệnh phổi và gan. Do bệnh tình lúc phát hiện đã ở giai đoạn cuối, anh qua đời vào năm 2014, sau một tháng phát bệnh. Chồng mất đ.ộ.t ng.ột, một mình chị cố gắng gồng gánh gia đình, vừa lo kiếm tiền trả nợ vay khi chạy chữa bệnh cho chồng, vừa lo tiền học cho con, khiến chị đuối sức muốn buông xuôi, nhưng nhìn ba đứa con nhỏ ngoan ngoãn, học giỏi, chị lại ráng mà gánh mà gồng. Số tiền vay mượn để chữa trị cho chồng, chị tiện tặn và cũng dần trả hết.

Bán vé số khắp nơi, cố gắng lắm cũng chỉ được từ 70 – 100 ngàn đồng/ngày, xoay trở mọi cách để đắp đổi chi phí sinh hoạt, tiền học của ba đứa con. Vậy mà tai họa lại ập đến khi chị phát bệnh u xơ ᴛử ᴄᴜɴɢ. Vay mượn được 20 triệu để phẫu thuật theo chỉ định của bác sĩ, để sống mà nuôi con học hành đến nơi đến chốn. Thế nhưng, giờ chị lại thêm chứng suy giãn tĩnh mạch, hai tay đau nhức, hai chân có dấu hiệu b.ị t.e.o cơ, đã khó khăn lại càng khốn đốn hơn.

Chị Nguyễn Thị Kim Chi và 3 con gái đang trong tuổi ăn tuổi học

Con gái đầu Huyền Trân vừa đậu Đại học Sư phạm kỹ thuật ngành công nghệ kỹ thuật máy tính, đây là niềm vui lớn nhưng cũng là nỗi lo vì không biết lấy tiền đâu ra để cho con học Đại học. Lần đóng học phí gần đây là 10 triệu, chị cố gắng hết sức chạy vạy để đóng cho con. Còn đứa thứ hai thì đang học lớp 11 Trường THPT Nguyễn Trãi, đứa út thì học lớp 8 Trường THCS Nguyễn Văn Trỗi.

Ngôi nhà vắng bóng người chồng, người cha, chỉ còn ba mẹ con nương tựa nhau mà sống. Mơ ước lớn nhất của chị là làm sao lo được cho ba đứa con gái được tiếp tục học hành, để chúng còn có được một tương lai. Còn phần mình, chị mặc cho số phận, dù mình có thế nào cũng cố lo cho con ăn học.