Nghệ sĩ Vũ Luân cả đời áʍ ảռɦ về cái ƈɦết của cháu bé mới sɨռɦ trong đêm diễn

0
7504

“Tôi vẫn cứ áʍ ảռɦ mãi. Không biết rồi khi cô gái đó ẵʍ Ӽáƈ đứǟ ռɦỏ về nhà sẽ ứng xử làm sao với gia đình, có ai đáռɦ ƈɦửɨ gì không…”, Vũ Luân trầm tư nhớ lại.

Nghệ sĩ được khán giả hâm mộ là niềm hạnh phúc lớn lao khi làm nghề nhưng đôi khi việc họ thần tượng quá người nghệ sĩ… cũng mang tới không ít phiền toái dở khóc dở cười cho họ.

 Áʍ ảռɦ về cái ƈɦết của đứa nhỏ trong đêm diễn

Vũ Luân đặc biệt có nhiều fan cuồng. Có cô fan cuồng rất mê tiếng hát của anh. Vừa mới sinh con chưa bao lâu nhưng biết Vũ Luân hát, tối đó cô ẵm cả con đi xem. Người chồng giận tìm tới gây chuyện, hai vợ chồng đáռɦ ʟộռ tại rạp.

Vũ Luân kể: “Có hai vợ chồng nhà kia ở Lái Thiêu, Bình Dương. Người vợ rất thích cải lương còn anh chồng thì mê đá banh. Bữa nào đá banh trùng lịch phát sóng với cải lương trên truyền hình là bữa đó hai vợ chồng ɢâʏ ʟộռ.

Lần đó, tuồng có tôi đóng. Cô vợ đòi xem rồi không hiểu nhắc Vũ Luân Vũ Luân thế nào mà anh ƈɦồռɢ ɢɦɛռ, ɢɨậռ, đậք ɮể cả chiếc ti vi”.

Nghệ sĩ ưu tú Vũ Luân.

Những năm cuối thập niên 1990 đầu 2000, Vũ Luân thường được mời hát tăng cường cho đoàn Diễm Hoàng, đoàn Hồng Nhung ở Long Xuyên.

Mỗi đêm hát, khán giả 2000-3000 người là chuyện bình thường. Có những nơi đông lên tới 7000-8000 người. Vũ Luân đi nhiều tới nỗi không mấy khi để ý xem tối đó mình hát ở đâu. Bởi, tới giờ hát, có xe của đoàn rước vào điểm diễn rồi lại đón ra khách sạn. Và đoàn thì di chuyển liên tục.

Lần đó, anh hát ở một xã giáp biên giới Campuchia. Khán giả hôm đó cũng rất đông, người dân từ mấy xã xung quanh vùng biên đều tụ về xem hát. Trong số đó, có một cô gái trẻ vừa sinh con được một tháng, tai vẫn nhét bông gòn, cô ẵm cả đứa nhỏ đi coi cải lương.

Phần vì hơi người quá đông rồi khói bụi, người mẹ trẻ lại che đậy quá kín nên đứa nhỏ ƈɦếȶ ռɢạȶ từ lúc nào không hay.

Vũ Luân đang hát trên sân khấu thì thấy ở một góc dưới khán giả nhốn nháo, mọi người bu lại,ʟa ɦéȶ ồռ àօ. Anh tưởng có đáռɦ ʟộռ nhưng vì đang diễn, anh vẫn phải làm tròn vai của mình. Hát xong, anh hỏi anh em trong đoàn thì mới biết chuyện.

Giọng Vũ Luân trầm xuống khi nhớ lại câu chuyện này: “Hát xong cả nghệ sĩ và người dân đều túa ra về, cả mấy ngàn người đông lắm. Tôi cũng theo xe đoàn về khách sạn.

Về rồi tôi vẫn cứ áʍ ảռɦ câu chuyện đó mãi. Không biết rồi khi cô gái ấy ẵʍ Ӽáƈ đứǟ ռɦỏ về nhà sẽ ứng xử làm sao với gia đình, có ai đáռɦ ƈɦửɨ gì không.

Tôi muốn đi thăm nhưng lại không dám. Và cũng không biết cô ấy là ai. Thậm chí, tôi còn không biết điểm hát đó ở xã nào, chỉ biết giáp biên giới Campuchia.

Tôi gởi lại cho anh em trong đoàn số điện thoại của mình và dặn nếu gặp cô gái đó thì đưa. Tôi muốn hỏi thăm và xem có khó khăn gì thì giúp nhưng từ đó tới nay vẫn không thấy ai gọi.

Đó là kỷ niệm mà tôi nhớ hoài, áʍ ảռɦ hoài tới bây giờ. Tôi chắc cô gái ấy cũng bị áʍ ảռɦ như tôi và không dám đi coi cải lương nữa”.

Bị fan dựng chuyện chia rẽ tình cảm với người yêu

Tự cổ chí kim trong giới cải lương có lệ ngầm, đã hát chung, đã là cặp đôi liên doanh cùng tỏa sáng thì không nên lấy nhau. Bởi lấy nhau, hoặc hôn nhân trắc trở hoặc đường nghề đứt đoạn.

Chuyện tình Kim Tiểu Long – Thanh Ngân là một minh chứng rõ ràng cho “cái lệ kỳ lạ” này của giới cải lương còn chuyện của Vũ Luân với cô bạn diễn lại là lời giải thích rõ như ban ngày.

Vũ Luân thương một người bạn diễn và cô ấy cũng rất thương anh. Trên sân khấu, anh và cô ấy được xem là cặp “tiên đồng ngọc nữ” của cải lương. Thế nhưng cả hai đều bị áp lực từ phía khán giả.

Vũ Luân có fan hâm mộ là nữ. Cô bạn diễn có fan hâm mộ là nam. Khi hai người chưa thương nhau thì fan cứ thầm mong họ sáp lại thành cặp thật ngoài đời. Nhưng đến khi hai người thương thật thì fan cứ nói ra nói vào.

Thậm chí, họ còn tìm cách chia rẽ. Họ bịa ra những câu chuyện tưởng như là thật để gây hiểu lầm giữa hai người. Cũng bởi vậy mà cuộc tình của Vũ Luân và cô bạn diễn tan vỡ.

Mãi đến sau này, khi mọi việc đã xong hết, ai cũng đã có cuộc đời riêng của mình, họ mới biết sự thật năm nào.

Vũ Luân lý giải thêm: “Ví dụ khi hai người đã là vợ chồng, khi đóng cảnh yêu đương e thẹn hay ngại ngùng trên sân khấu, khán giả ở dưới không tin và nghĩ ngay là đang diễn. Họ bĩu môi bảo “tụi nó là vợ chồng mà, mắc cỡ cái gì”, thành ra mình bị vô duyên.

Khán giả cải lương thường rất cả tin. Họ luôn gán câu chuyện trên sân khấu thành câu chuyện thật ngoài đời. Họ không nghĩ nghệ sĩ đang diễn mà tưởng đâu nghệ sĩ là nhân vật đó luôn.

Chị Lệ Thuỷ, Tài Linh, Thanh Ngân khi đóng vai bị ăռ ɦɨếp, nghèo khổ… về miền Tây, người dân thương lắm. Họ bảo “sao nó khổ quá, tội nghiệp quá”. Gặp ngoài đời đem cho chuối, cho na, cho ổi.

Vũ Luân và Thoại Mỹ.

Người dân miền Tây sống kham khổ, áp lực chồng nhậu nhẹt, lo con cái, cơm áo gạo tiền. Đó là lý do khi nghệ sĩ đóng vai người nhà quê nghèo khổ, bị ɖì ɢɦẻ đáռɦ, họ thương lắm. Họ nghĩ cuộc sống của họ, mảnh đời của họ nằm đâu đó trong vở tuồng ấy.

Nhưng anh Linh Tâm đóռg ʋaɨ áƈ, chị Thoại Mỹ đóng vai gɨậȶ ƈɦồռg người khác – dù là những vai diễn cực thành công nhưng ra đường lại bị dân gɦéȶ. Sau này, chị Thoại Mỹ không dám nhận ʋaɨ áƈ nữa vì đi hát tăng cường ở tỉnh không được. Người dân tưởng chị Thoại Mỹ áƈ thật nên gɦéȶ, không đi coi”.

Hỏi Vũ Luân có giận fan không, anh cười không biết nên trả lời làm sao. Có lẽ đó là số mệnh. Anh coi chuyện tình với người bạn diễn là một kỷ niệm đẹp và xem chuyện fan quậy phá giống như sự sắp xếp phải có của định mệnh.

Nếu hai người nên duyên chồng vợ, biết đâu, đã không còn đẹp như bây giờ nữa: cả trên sân khấu cũng như ngoài đời. Vì tình duyên không trọn nên bây giờ họ vẫn giữ được tình bạn đẹp và đóng cặp trên sân khấu vẫn được khán giả và Tổ nghiệp thương hết lòng.

Dập tắt lửa lòng, người yêu của Vũ Luân theo gia đình sang nước ngoài định cư. Từ đó đến nay, cả hai không còn gặp nhau nữa. Nam nghệ sĩ tài danh cũng quyết định khép chặt lòng mình.

Hiện tại, Vũ Luân sống một mình. Sau thời gian định cư ở nước ngoài, Vũ Luân về nước tiếp tục thắp lên ngọn lửa nghề và vun vén cho thánh đường sân khấu

Theo soha

Nghệ sĩ Kim Tiểu Long: ‘Tôi ʋẫռ ռɦớ ʋề Thanh Ngân nhất’

Với Kim Tiểu Long, ƈó đι ɦáȶ, ɮôռ ɮα tại nước ngoài bao lâu đi chăng nữa thì ngày tết, anh chắc chắn phải hát cho khán giả Việt Nam.

Ở tuổi 42, Kim Tiểu Long vẫn trẻ hơn so với tuổi thật khá nhiều. Nhìn vào anh ở hiện tại, chắc chắn không ít khán giả sẽ hoài niệm và nuối tiếc về môt thuở vàng son đã qua. Tuy nhiên, anh lại nhìn về quá khứ, đối diện với thực tại một cách nhẹ nhàng, để không phải khổ tâm hay đau lòng.

Lần về Việt Nam này, anh cho biết đã thu xếp ổn thoả gia đình, công việc tại Mỹ để chuẩn bị cho những kế hoạch trên đất mẹ. Anh bảo, dù có đi làm gì, ở đâu, Kim Tiểu Long vẫn là người Việt Nam.

Nghệ sĩ cải lương Kim Tiểu Long

Tết ở xứ người, niềm vui có nhưng chưa bao giờ trọn vẹn

* Mùa tết ở Mỹ, cuộc sống của một gia đình Việt khác nhiều không trong cảm nhận của anh?

– Người Việt mình ở đó vẫn có nếp sinh hoạt như tại quê nhà, có họp chợ, có gói bánh, có hoa mai, hoa đào, hội chợ về đêm, cúng giao thừa, chúc tết… Nhưng tôi tin một điều ai cũng có thể cảm nhận rõ nhất là niềm vui tết ở đó chưa bao giờ trọn vẹn như chính trên đất Việt. Mọi người chỉ hưởng ngày tết rất nhanh, lẹ rồi lại lao ra đường để đi làm, kiếm tiền.

* Anh còn nhớ nhiều về những mùa diễn Tết tại Việt Nam?

– Tết hay ngày bình thường, có lẽ với tôi ngày đó không khác biệt nhau mấy. Việc mặc đồ mới, chơi tết với bạn là chưa bao giờ. Chỉ biết những ngày đó, lúc nào cũng nằm trên xe, ngủ vội, ăn vội. Giao thừa, tôi chạy truyền hình trực tiếp rất nhiều tỉnh cận nhau. Xong giao thừa, chỉ ghé xe vào một ngôi chùa nào đó để thắp nhang, cầu bình an cho năm mới.

Nhưng thường, tôi sẽ dành ngày 30 cho gia đình, ăn chơi thoả thích tại nhà, bắt đầu đến giờ chiều tối thì đi diễn ở Vĩnh Long, Cần Thơ hoặc Trà Vinh… những nơi gần quê nhà nhất. Tết, có thể nói gặp khán giả là vui nhất.

Thời điểm đỉnh cao, tôi diễn với cát-sê 20 triệu đồng/đêm. Trong khi đó, vàng chỉ có khoảng hơn 3,8 đến 4 triệu/lượng. Tôi còn nhớ có lúc, bầu show chỉ kịp chạy và đưa tiền vào trong xe khi tôi đã lên xe. Cực thì có cực thật, nhưng vui.

* Kim Tiểu Long từng rất nổi tiếng tại Việt Nam, nhưng nay lại chỉ còn những đốm lửa mờ mịt trong lòng khán giả quê nhà. Họ chẳng rõ, cuộc sống hiện tại của anh như thế nào?

– Tôi vẫn có cuộc sống bình thường, giản dị tại Mỹ. Những khi không nhận show, tôi thường dành thời gian đưa con trai đi học, đi chơi. Mỗi ngày, tôi còn phải vào trường để học tiếng nữa bởi từ ngày sang Mỹ hát, tôi không có học tiếng vì chẳng nghĩ sau này sống ở đây. Con nít, chúng học rất nhanh, còn tôi có những chữ học cả tuần mới nhớ. Hiện tại, tôi nói tiếng Anh cũng tạm. Đi ra chợ mua đồ ăn, đi máy bay đều có thể tự xoay được. Ngoài học ở trường, tôi cũng chú ý cách người bản xứ nói chuyện. Có những câu, những từ họ nói thường xuyên, cứ như thế mà mình sử dụng.

Vợ tôi đã sống tại Mỹ từ nhỏ, rất giỏi tiếng Anh nên có những từ nào quá khó, cô ấy phải giải nghĩa cho tôi. Nhưng hiện tại, người bạn học tiếng Anh của tôi chính là con trai. Cậu ấy chỉ mới 4 tuổi nhưng rất rành. Những khi tôi gặp khó khăn trong giao tiếp, cậu nhỏ luôn là người giúp tôi giải quyết được nhiều thứ. Vợ tôi ở Mỹ có tiệm làm móng, con trai cũng đã đi học nên chỉ có thời gian được ghỉ nhiều, mới có thể mang 2 mẹ con về Việt Nam cùng.

* Con trai anh có biết nói tiếng Việt không? Giữa trời Tây như thế, anh giữ nguồn cội cho thế hệ sau của mình như thế nào?

– Tôi và bà cố của bé luôn nói tiếng Việt. Cậu nhỏ khi đi học xong về nhà, tôi đều bắt nói tiếng Việt. Cậu bé rất thông minh, điều nào không hiểu sẽ hỏi lại ngay. Tôi luôn nói với con trai rằng làm gì làm phải giữ cái gốc là người Việt Nam.

Tôi luôn cố giữ mọi thứ về nguồn cội, nhưng phải chấp nhận thực tế rằng cách giáo dục ở phương Tây sẽ khác, nên khi 18 tuổi trở lên, cuộc sống của con là do con chọn. Nếu mình khó chịu về sự thay đổi khi để con ra xa vòng tay mình, thì tự mình chuốc lấy những điều không vui, cái khổ mà thôi. Hãy để mọi thứ thuận theo tự nhiên.

* Về mặt tài chính trong gia đình, anh chị phân chia vai trò như thế nào?

– Tôi vẫn nuôi gia đình bằng đồng tiền đi hát của mình, còn vợ có công việc kinh doanh riêng, nên sẽ cùng nhau mà sống. Ở Mỹ nên mọi thứ cũng khá độc lập với nhau. Ngày vợ mới sinh được 3 ngày, tôi đi hát suốt gần 1 năm, mỗi tháng chỉ về nhà vài ngày mà thôi. Một khi đã thương nghệ sĩ, chắc chắn người đó phải hiểu và chấp nhận, thông cảm cái nghề của mình. Với nghệ sĩ, đi hát cũng là lao động, là cơm áo gạo tiền. Nếu với một người đàn ông, phải nằm ở nhà cho vợ nuôi thì chắc chắn tôi không bao giờ chấp nhận. Thà vợ ở nhà, tôi ra đời làm ăn, chứ không thể ngược lại.

* Anh hát giỏi, vậy có chăm con giỏi và phụ việc cho vợ trong gia đình không?

Tôi chăm sóc con hơi bị quá giỏi đấy (cười). Cũng chính vì thế mà con thương, gắn bó với tôi nhiều hơn. Mẹ của bé từ nhỏ sống ở Mỹ nên muốn tâm sự với con theo kiểu của người Việt Nam mình rất khó, mà cũng không hiểu gì để tâm sự. Về việc này, tôi làm tốt hơn hẳn vợ. Sau khi đi làm về, vợ chỉ ôm hôn con mà thôi. Còn tôi, kiểu sống của người Việt Nam nên làm từ những điều nhỏ nhất, nựng con, đút con ăn…

* Sự khác biệt này, có bao giờ khiến anh chị phải mâu thuẫn?

– Tôi thấy chẳng có gì là mâu thuẫn cả. Cuộc sống trên tất cả phải là sự thông, cảm, hiểu nhau. Tôi là người chấp nhận mọi sự khác biệt khá dễ dàng bởi cuộc sống bây giờ phức tạp, hãy làm cho mọi thứ đơn giản hơn. Con người tôi cũng thuộc dạng đơn giản, có buồn, có vui, có khổ thì cũng đừng bao giờ xem nặng. Nhưng điều này không đồng nghĩa tôi là người không sâu sắc.

Mỗi khi có vấn đề trong gia đình, có mâu thuẫn thì chúng tôi luôn sẵn sàng ngồi lại với nhau, nói chuyện một cách thẳng thắn. Một khi đã nói ra hết thì không buồn, không giận, không phiền. Trước nay, phía gia đình tôi cũng không nặng nề chuyện sống cùng nhau là phải làm dâu, cứ thoải mái, vô tư. Với vợ chồng, ngoài tình thương thì phải có tình bạn thì mọi thứ mới gần gũi. Một mái ấm gia đình, đôi bên đừng quá khắt khe với nhau, chỉ làm nặng nề, tổn thương người trong cuộc mà thôi.

* Vợ anh có bao giờ bận tâm về chuyện tình cảm hay những đổ vỡ của anh ngày trước?

Trước khi đến với nhau, quyết định về chung một nhà, tôi đều chia sẻ rõ, không giấu giếm cô ấy bất kỳ điều gì. Tôi là người chủ động tâm sự với vợ về tất cả. Điều này giúp cho cuộc sống đôi bên dễ chịu hơn. Nhưng, tôi có một điều luôm tâm niệm rằng, với vợ hiện tại hay những người thương trước, tôi đều không hỏi và không ghen với quá khứ của họ. Tôi chỉ biết đến hiện tại mà thôi. Quá khứ có đẹp, chứ đâu hẳn toàn những chuyện không vui. Nhưng ở đời này, mọi chuyện tuỳ duyên cả, có duyên thì đến, hết duyên thì đi, vậy cho nhẹ nhàng.

Tôi vẫn nhớ đến Thanh Ngân nhất vì từng được mệnh danh tiên đồng, ngọc nữ

* Nghĩ lại quyết định sang Mỹ, khi tên tuổi vẫn còn đủ hút khán giả Việt Nam, có bao giờ anh hối tiếc không?Anh có chọn một hướng đi khác nếu thời gian quay lại?

– Thời điểm đó, tôi chưa hề có dự định cuộc sống mình về sau sẽ ở nước ngoài. Thậm chí, khi gia đình hỏi, tôi vẫn khẳng định sẽ không ra nước ngoài sinh sống. Nhưng mỗi người đã có số phận an bài rồi. Lúc đầu, do tôi đi diễn nhiều quá, nhưng về sau lại do duyên số. Khi đã có mái ấm gia đình, chắc chắn chúng ta phải có sự ràng buộc.

Người ta vẫn hay dùng cụm từ Kim Tiểu Long trở về. Ngày nay, thế giới chúng ta gần nhau lắm rồi, việc đi hát ở hải ngoại hay Việt Nam đã không còn khoảng cách nữa. Tôi không chọn bất kỳ điều gì cho cuộc đời mình, và dẫu nếu có được chọn, sẽ không bao giờ hối hận, luôn chấp nhận và bằng lòng với hiện tại. Ở Mỹ, tuần nào, tháng nào tôi cũng có vài show để hát cho bà con mình xem. Họ vẫn thương mình như khán giả Việt Nam, thậm chí có phần thương hơn nữa khi cùng sống giữa đất khách quê người.

Ở một độ tuổi nào đó, chúng ta cần bước ra bên ngoài để thử sức và học hỏi thêm. Sau này, nếu không còn khả năng đi hát được nữa, tôi phải làm ăn để nuôi gia đình chứ. Sự nổi tiếng, giọng hát hay chẳng có gì là bền vững mãi mãi cả.

* Ở Mỹ, công việc của anh khác biệt nhiều so với ngày còn ở Việt Nam không?

– Ở Việt Nam, chuyện đắt show hơn là đương nhiên. Tôi nói để dễ hình dung, tôi mới đáp xuống Việt Nam vào buổi tối thì hôm sau đã có người gọi show, đi hát liền. Còn ở Mỹ, muốn có một show ca nhạc ít nhất phải 3 tháng, hoặc ít hơn là 2 tháng. Nhưng phải nói rằng, ngày tôi sang Mỹ, là khi tôi đã có danh tiếng chứ không phải bắt đầu, một cách chơi vơi. Thời gian đầu, đêm diễn nào có tôi, khán giả cũng đông nghẹt. Không có tôi diễn mà trước đó quảng cáo, họ đều trả vé. Tôi đi ra nước ngoài trên bước đường của sự vinh quang.

Cuộc sống ở đó, không quá ồn ào, náo nhiệt. Ngoài việc đi hát, phần lớn nghệ sĩ đều có việc làm tay trái như buôn bán, mở tiệm làm móng, tiệm phở… Nghề đi hát để làm giàu là không bao giờ có thể. Tôi nghĩ thu nhập chỉ đủ sống mà thôi. Hiện tại, tôi vẫn sống bằng nghề đi hát, chưa làm thêm bất kỳ công việc nào. Tôi vẫn sống đủ tại Mỹ, lo lắng được cho gia đình, cha mẹ, anh chị em ở Việt Nam. Tôi cảm thấy thoải mái, chứ không hề thiếu thốn vật chất giữa trời Tây.

* Nhưng có lẽ, phần nào hào quang của sự nổi tiếng cũng không còn như trước, khi một Kim Tiểu Long đứng giữa trời Tây…

Mỗi nơi mỗi khác. Khán giả Việt Nam khi mình ra đường, chắc chắn họ sẽ đón chào nồng nhiệt hơn. Còn ở bên Mỹ, muốn gặp được người Việt thì phải vào quán ăn hoặc chợ của người Việt thì mới có cơ hội. Những người Việt, họ vẫn nhận ra tôi đấy chứ, nhưng chỉ nhìn bằng một ánh mắt trìu mến, nhiều hơn nữa thì xin chụp chung tấm ảnh, hỏi thăm đôi ba câu. Đó là sự mến mộ lịch sự nhất giữa trời Tây rồi. Nhưng dĩ nhiên, tôi thích cảm giác ngày ở Việt Nam hơn bởi ao này vốn là ao của mình mà. Duyên số đẩy đưa thì chấp nhận thôi. Nghề nghiệp, gốc rễ của tôi đều ở nơi đây cả.

* Gameshow về cải lương có những dấu hiệu tích cực trong 2 năm trở lại đây, anh có nghĩ thời điểm này thích hợp để quay về, tiếp tục “vùng vẫy” ở ao ta?

– Đã nhiều lần các chương trình, gameshow mời tôi nhưng tôi chưa sắp xếp được. Công việc gia đình ở Mỹ rất bận nên tôi chỉ thu xếp về Việt Nam được trong khoảng 1 tuần, 2 tuần hoặc thậm chí 1 tháng là tối đa. Còn để quay một gameshow phải mất đến 3, 4 tháng thì hoàn toàn không thể. Nhưng từ thời điểm này, tôi đã thu xếp được mọi thứ ổn thoả nên có thể ở lại Việt Nam 3 hoặc 4 tháng. Tôi tập trung cho việc đi hát, làm album, diễn tuồng, trích đoạn… Tôi cũng đã nhận được lời mời để làm 2 gameshow trong thời gian tới.

* Anh có theo dõi và biết rõ tình hình gameshow ở Việt Nam không? Một khi nghệ sĩ tham gia ít nhiều phải chịu đánh đổi chuyện đời tư để hút truyền thông?

– Ở Mỹ, tôi vẫn dành thời gian để theo dõi gameshow, các chương trình tại Việt Nam. Tôi hiểu rằng khi tham gia bất kỳ gameshow nào, nghệ sĩ cũng cần trải mình ra, có tâm và trách nhiệm với những gì chúng ta đã nhận. Nếu chia sẻ để đồng cảm với nhau, chắc chắn tôi không ngại.

Nhưng phải nói một điều rằng, chúng tôi ai bây giờ cũng lớn, có những chuyện đã đi qua và cần được ngủ yên. Nếu cứ moi móc lại thì chỉ làm tổn thương, đau lòng nhau. Ai cũng có cuộc sống riêng cả rồi, để đụng chạm đến người xưa thì chắc chắn tôi không làm. Nhận show mà để phiền lòng bạn bè, người thương hay khiến bản thân mình đau khổ thì thà không nhận còn hơn. Nỗi đau trong mỗi chuyện, với mỗi cá nhân liên quan đều là ngang bằng nhau. Vì thế, tôi không bao giờ để nỗi đau đó xuất hiện.

* Sự nghiệp của anh từng đi qua những thời điểm rực rỡ nhất từ khi lên sân khấu năm 15 tuổi. Vậy những nốt trầm đã rơi vào thời điểm nào?

– Đi hát từ năm 15 tuổi, đến nay tôi đã kinh qua rất nhiều chuyện của giới nghệ thuật này rồi: từ chuyện ganh đua, hơn thua, chơi xấu lẫn nhau… Còn nốt trầm, tôi nghĩ đó là hiện tại. Thăng hoa, niềm vui, nụ cười, hào quang của sự nổi tiếng tôi đều trải nghiệm rồi. Thì ngay hiện tại, tôi giữ cho mình một nốt trầm để mọi thứ thật sự bình yên. Tôi làm nghề bây giờ vì yêu nghề hơn là chuyện vật chất.

Hơn nữa, ở tuổi hiện tại, tôi không còn trẻ, chẳng còn sự nôi nổi, sốc động nữa thì tốt nhất nên đứng lại và tìm cho mình một vị trí nào đó. Còn vị trí nào đó, thì hãy để cho khán giả định đoạt. Một tấm ảnh trên poster quảng cáo, hay điều kiện cho một show diễn, tôi chưa bao giờ xem trọng cả. Họ đặt để tôi ở nơi nào cũng được. Tôi không bao giờ tranh đấu vì những chuyện này.

* Bạn diễn nữ nào, anh hợp ý và còn nhớ nhất trong thời kỳ đỉnh cao của mình?

Tôi vẫn nhớ về Thanh Ngân nhất, vì ngày trước, tôi và Thanh Ngân được xem là kim đồng – ngọc nữ. Sau đó, tôi có hát chung với Thoại Mỹ, Quế Trân. Đây là 3 cô đào ăn ý của tôi. Nhưng bây giờ để kết hợp lại chắc khó khăn vì sân khấu còn không đủ sáng đèn. Tại Mỹ, tôi thường hát chung với Thoại Mỹ, còn Thanh Ngân cũng hơn chục năm chúng tôi chưa tái ngộ. Chuyện diễn hợp ý với nhau, thương nhau trên sân khấu hay ngoài đời, đều do chữ duyên cả. Còn nếu có tái ngộ được với nhau hay không hãy để cho trời quyết định.

* Những guồng xoay cứ nối tiếp nhau, giữa gia đình và công việc anh có bao giờ nghĩ sẽ dừng lại công việc để chọn gia đình?

– Nghề này đã chết là phải chết trên sân khấu. Ai mà yêu nghề ca hát là phải yêu nó trọn đời. Sống để thoải mái, nên vô tư, đừng xem điều gì quá lớn, quá nặng. Bao nhiêu thứ trong cuộc đời, tôi đã đi qua. Với tôi, có lẽ điều khổ nhất chính là ngày không còn đứng trên sân khấu.

* Xin cảm ơn anh!