Nghệ sĩ Thanh Thanh Tâm giản dị trong cách sống

0
379

Thanh Thanh Tâm lại là một phụ nữ rất dung dị. “Tôi cũng chỉ là một phụ nữ bình thường như bao người phụ nữ khác mà thôi: giản dị trong phục sức, trong lối sống và cả trong cách suy nghĩ. Thậm chí, tôi còn là mẫu người hơi… cổ điển”, chị mỉm cười thú nhận.

Chị tâm sự: “Đó là một danh hiệu làm tôi cảm thấy vô cùng sung sướng. Nếu so với những người cùng được giải, tôi thấy mình nhỏ nhoi quá trước những cống hiến, những tài năng của họ cho đất nước. Tới đây, tôi sẽ gánh vác thêm nhiều trách nhiệm hơn nữa để xứng đáng hơn với danh hiệu này”.

Trong lòng khán giả yêu mến cải lương, Thanh Thanh Tâm là hình ảnh một nghệ sĩ có vẻ đẹp quý phái. Chị kể: “Khán giả yêu mến tôi đến nỗi nhiều khi không thích tôi đóng vai già, vai xấu và vai ác. Có vai, phần một hóa trang bình thường còn sang phần hai của vở kịch phải hóa trang thành người xấu xí thì khán giả… không chịu!”.

Rực rỡ trên sân khấu là thế, song về với cuộc sống thực, Thanh Thanh Tâm lại là một phụ nữ rất dung dị. “Tôi cũng chỉ là một phụ nữ bình thường như bao người phụ nữ khác mà thôi: giản dị trong phục sức, trong lối sống và cả trong cách suy nghĩ. Thậm chí, tôi còn là mẫu người hơi… cổ điển”, chị mỉm cười thú nhận. “Tôi rất khó khăn khi bắt đầu với những vai đào lẳng, ăn mặc “s.e.x.y”.

Dù đã đi diễn nhiều nước trên thế giới, nhưng tôi vẫn cảm thấy phụ nữ Việt Nam thật dịu dàng, thùy mị, kín đáo, đó là những đức tính mà tôi không bao giờ muốn mất đi. Phụ nữ Việt ngày nay còn năng động, vừa quán xuyến gia đình lại vừa lao động kiếm tiền để độc lập về tài chính. Tôi muốn con gái mình có đủ những đức tính tốt đẹp này…”.

Ngoài niềm say mê nghệ thuật, hai đứa con chính là “tác phẩm” mà chị dồn sức và say mê chăm chút rất nhiều. Chị kể, đã mấy chục năm nay, buổi sáng chị phải dậy từ 5 giờ để chuẩn bị cơm nước, lo chợ búa, đưa con tới trường. Với chị, đó là trách nhiệm và cũng là nguồn vui ngoài nghệ thuật. “Thậm chí, hôm nào phải đi diễn xa, không đưa con đi học được tôi lại thấy nhớ”. Ca Dao, cô con gái lớn, đang du học ngành marketing bên Mỹ, còn bé Kim Tuyền đang học lớp 1.

Chị luôn muốn cho các con trang bị đầy đủ kiến thức trước khi bước vào đời. “Đó là một bài học rút ra từ bản thân mình. Ngày xưa, do mê hát quá, tôi chỉ muốn đi diễn thôi, nên không chú trọng chuyện học văn hóa.

Năm 18 tuổi, tôi đã phát biểu một câu… xanh rờn: đã ra sân khấu là diễn chết bỏ, diễn đến chết gục trên sân khấu cũng cam lòng. Bây giờ, nếu cho lựa chọn lại từ đầu, chắc ngoài cải lương tôi sẽ đi học thêm ngành kinh tế, không phải vì áp lực cuộc sống mà vì niềm ham thích…”. Chính vì thế, chị muốn con gái lớn làm được điều mà chị chưa làm được. Chị nhớ lại ngày Ca Dao học lớp 12, chị như sống trên mây, bởi cô con gái cũng có “máu” nghệ sĩ giống mẹ.

Chị lo con bỏ học giữa chừng theo nghệ thuật. Đến khi con đi du học, chị mới… rơi được xuống đất. Điều chị luôn tâm đắc để dạy con mình, đó là phải học để sau này tự làm chủ bản thân, được bạn đời kính nể.

Sân khấu cải lương đang trong cảnh đìu hiu, Thanh Thanh Tâm thú nhận: “Nhiều lúc cảm thấy buồn khi lượng khán giả đang ngày một ít đi. Có lẽ chưa khi nào chúng tôi ra sàn diễn lại phải nghĩ về lượng khán giả như bây giờ”.

Cũng vì thế, những nghệ sĩ cải lương ngày nay phải băn khoăn lo lắng hơn về chuyện cơm áo. Đã có lúc chị muốn bỏ hát để đi làm kinh doanh, nhưng lại sợ phụ lòng khán giả đã yêu quý chị và sợ “nhớ” nghề. Thanh Thanh Tâm nhận ra rằng, mấy chục năm qua, câu nói lúc 18 tuổi vẫn còn nguyên giá trị: đã ra sân khấu là diễn hết mình. Mấy chục năm nhưng vẫn còn giữ nguyên lửa nhiệt tình và niềm đam mê. “Tuy vậy, chắc là tới đây tôi cũng phải thu xếp để làm kinh doanh, để nghề tay trái nuôi nghề tay phải. Cũng nhờ khiếu ẩm thực mà có thể cuối năm nay tôi sẽ mở một tiệm cơm chay”, chị tâm sự.

Thanh Thanh Tâm khoe trên giá sách của chị có khoảng 100 cuốn sách nấu ăn. Chị thích nấu ăn và được tiếng là nấu ăn ngon trong giới nghệ sĩ. Mỗi khi đi nhà hàng có món nào mới lạ, chị “học lỏm” để về nhà trổ tài. Lâu nay, chị thường ăn chay và các món chay chị làm khá phong phú.

Với Thanh Tâm, ăn chay cũng là một bí quyết để giữ gìn sức khỏe và sắc đẹp. Chính vì thế nhiều năm đứng trên sân khấu chị vẫn giữ được sắc vóc. Chị nói: “Dù có yêu ánh đèn sân khấu đến đâu song nếu thấy mình bắt đầu già, tôi sẽ lui về làm kinh doanh. Tôi muốn sống… lâu và đẹp hơn trong ký ức của những người yêu mến sân khấu kịch”.

Cuộc sống viên mãn hạnh phúc của cặp đôi nghệ sĩ cải lương Chí Linh – Vân Hà

Hai nghệ sĩ được mệnh danh là đôi uyên ương trên sân khấu tuồng cổ Chí Linh – Vân Hà cho biết đã từng có thời gian chia tay nhau nhưng cuối cùng cũng gắn bó đến nửa đời người.

Con nhà nòi

Chí Linh là em ruột của nữ nghệ sĩ (NS) nổi danh Tài Linh. Còn Vân Hà, trừ mẹ, chị còn có bảy “bạn đồng môn” trong nhà theo nghiệp… xướng ca: cha và sáu anh chị em. Sau huy chương vàng tại Hội diễn Sân khấu chuyên nghiệp toàn quốc năm 1990 (vai Công chúa Tây Sơn trong vở Mặt trời đêm thế kỷ của soạn giả Lê Duy Hạnh)

Năm 1992, Vân Hà là một trong những NS trẻ được trao giải thưởng danh giá Trần Hữu Trang mùa giải thứ hai. Còn NS Trung Đức thật sự tỏa sáng từ khi được trưởng đoàn Cửu Long 2 đổi nghệ danh thành Chí Linh.

Giờ đây, nhắc đến Chí Linh, khán giả đều nhớ tới những vai diễn của anh khi còn là diễn viên trẻ tại Nhà hát Trần Hữu Trang, đặc biệt là vai vua Anh Tôn trong Xử án Phi Giao hoặc vai Trùm Sò trong chương trình Chuông vàng vọng cổ lần thứ ba.

Cùng khởi nghiệp từ năm 1987, trong mắt khán giả và đồng nghiệp, đôi vợ chồng NS Chí Linh – Vân Hà giờ đây là một “cặp đôi hoàn hảo”. Với Vân Hà, thành công lớn nhất chính là giữ được mái ấm gia đình. Hai mươi lăm năm làm vợ, làm mẹ, chị nhận ra rằng, hạnh phúc gia đình là thứ không tự nhiên mà có và nó cũng không hoàn toàn thuộc “phạm trù số phận”, nên có được mái ấm như hiện tại không bao giờ là… duyên may.

Gia đình phải là số một

Chị nói, khi thấy con gái “có ý” với người cùng nghề, ba mẹ chị đã “khuyến cáo” rất nhiều. Cha chị nhẹ nhàng: “Kinh nghiệm của ba, trong nghề này, lấy kép hát sẽ khổ”. Còn mẹ chị không bàn đến chuyện kép – đào, theo bà, chuyện con gái lớn lên thì phải theo chồng là hợp lẽ. Bà thủ thỉ tâm sự, đúng hơn là truyền cho con “bí kíp” đúc kết từ bản thân: “NS, ngôi sao, công chúa, bà hoàng ở đâu không biết, nhưng khi có gia đình thì con phải là người phụ nữ biết quán xuyến. Nghĩa là phải biết nấu ăn ngon, biết chăm chút con cái và phải biết chiều chồng”.

Lời mẹ dạy thuyết phục Vân Hà, bởi tấm gương giữ gìn hạnh phúc gia đình cho bảy đứa con trong nhà của mẹ, chị thấy rất rõ. “Bao lâu nay, lúc gió to sóng lớn, lúc biển lặng thuyền im, ổng ra ngoài thì thôi, hễ về tới gia đình ổng như vua. Ổng thích ăn gì tôi lo hết, tôi làm cả những món cho ổng lai rai. Tuyệt đỉnh thì không tới, nhưng những gì tôi làm chồng luôn tấm tắc: không ăn đâu ngon bằng… nhà!”, Vân Hà kể.

Theo chị, từ lúc mới cưới cho đến bây giờ, trừ khi vợ chồng quá bận bịu, còn lại: “chúng tôi vẫn luôn duy trì bữa cơm gia đình có vợ chồng con cái”. Đó không chỉ là lúc ngồi ăn chung mâm, mà quan trọng hơn, mọi chuyện vui buồn của các thành viên trong nhà đều được chia sẻ. Biết để hiểu, động viên và yêu thương nhau hơn. Nếu không, cuộc sống gia đình sẽ tẻ nhạt và dễ tan vỡ. Chị luôn dặn mình câu “chén trong sóng còn khua”, hạnh phúc trong tầm tay nhưng chỉ một phút sơ sẩy là đổ vỡ như chơi.

Chị nói: “Chuyện vợ chồng… gian nan lắm. Có được như bây giờ, gia đình tôi cũng nhiều phen xích mích, xung đột đến mức muốn đứt rồi. Kép đẹp, hát hay tránh sao được cảnh người hâm mộ đem lòng nhớ thương. Họ đeo ngày đeo đêm khiến ảnh chao đảo, lăn tăn. Tôi chỉ cảm thấy buồn và tự khóc thầm rồi nhớ tới chữ “khổ” mà ba đã nhắc ngày xưa để vượt lên chính mình”.

Những “cơn sóng ngầm” ấy giờ đã thành quá khứ. Với cả hai vợ chồng, niềm vui, sự quan tâm đều hướng về Mi Na – Mi Nô (tên gọi thường ngày của hai cô công chúa song sinh Phương Oanh – Phương Linh) mà anh chị đã cho ra đời từ năm 1991, “ngoan hiền, học giỏi lại biết tự lập” nên ba mẹ “bấm bụng”… bán nhà để cho hai con theo khóa thiết kế đồ họa 3D ở Mỹ từ mấy tháng nay.

Hai “cún con” Mi Na – Mi Nô giờ đây ngày nào cũng dành một khoảng thời gian nhất định lên webcam để khoe với ba mẹ chuyện học hành. Chị cũng “vô đó” khoe với con chuyện mình tập yoga đều đặn mỗi sáng để giữ gìn sức khỏe, kéo dài làn hơi. Anh bỏ áo mũ cân đai “chúi vào” kể cho con nghe chuyện bụi lan mới ghép đã mọc rễ gió, đã nhú nụ hoa. Con gái nhớ đôi bàn tay của ba thắt nơ, tết bím, nhớ đôi mắt hạnh phúc của mẹ trước mâm cơm gia đình…

Nếu chấm điểm, bây giờ họ là gia đình đạt chuẩn bốn số chín. Nhưng ít ai biết, hơn 30 năm trước, cô bé 14 tuổi Nguyễn Thị Hà (NS Vân Hà) xứ Bến Tre thi vào sân khấu Trần Hữu Trang, rồi học chung lớp chung tổ, chỉ xem Huỳnh Trung Đức (NS Chí Linh) như một người bạn, người anh đồng hương gần gũi dễ chia sẻ mọi thứ. Tình cảm gái trai khi ấy là thứ mà mỗi khi nghĩ tới chị “sợ muốn chết”.

Vậy mà 10 năm sau, đã có cả trăm người, một nửa là họ tộc, một nửa là bạn bè đến tận nhà chị để nâng ly chúc mừng “anh em đồng hương hai người” trao nhau nhẫn cưới. Rồi “anh em” của họ lại hè nhau bán đồ cưới để sắm honda làm chân, sắm kiếm, sắm đao, sắm áo bào, hia mão để đi hát ở tỉnh xa. Lúc sân khấu cải lương lao đao, anh quay về phố học nghề thợ bạc, vòng vàng ngày cưới đem đốt để thực hành. Anh cũng chạy bỏ mối nữ trang, rồi học thêm nghề thợ may… nhưng nghiệp tổ còn nặng, những nghề tay trái cũng nhanh chóng ra đi. Tiếng gõ nhịp song lang, những hò, xang, xê, cống quay về bến cũ, họ lại thành một đôi sam của cải lương. Hễ ở đâu có Vân Hà, ở đó có Chí Linh và ngược lại.

Bước qua tuổi năm mươi, những gì muốn đã có, những gì có đều hài lòng, cả hai đang ung dung tự tại để hưởng thụ thành quả của quá trình đồng vợ đồng chồng làm ra. Chị cười viên mãn, bởi hạnh phúc đang có với Chí Linh – người anh, người bạn, người chồng đồng khóa, đồng môn, đồng hương của mình.

Nguồn : Cải lương việt