Nghệ sĩ Tâm Tâm: “Hai lần tɦօát ƈɦết, tôi cảm thấy yêu sự sống hơn”

0
1892

Đó là tâm sự của nữ nghệ sĩ Tâm Tâm vốn rất quen thuộc với khán giả mộ điệu cải lương…

Nghệ sĩ Tâm Tâm sinh ra trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật, năm tuổi đã biết hát cải lương. Cha của cô là soạn giả Hoàng Ngọc Ẩn, năm nay đã 70 tuổi. Ông từng diễn vai kép độc, kép lão, đồng thời sáng tác kịch bản cải lương, tuồng, làm trưởng đoàn cải lương Thanh Nga từ năm 1996.

Năm 2000, Tâm Tâm đoạt Huy chương vàng triển vọng giải Trần Hữu Trang với vai Lý Chiêu Hoàng. Ngoài việc biểu diễn tại Đoàn 1 nhà hát Trần Hữu Trang, nghệ sĩ Tâm Tâm thường xuyên nhận các chương trình ở tỉnh xa.

Gương mặt rạng ngời, Tâm Tâm không còn muốn nhắc đến vụ cướp năm 2014 trên đường Tô Hiến Thành, quận 10, TP HCM khiến chị thập tử nhất sinh, những tưởng sinh mạng không được bào toàn. Cách đây bảy năm, chị cũng từng bị người say rượu chạy xe ngược chiều tông thẳng vào chị làm chấn thương sọ não, sứt một miếng ở trán phải cấp cứu và điều trị tại bệnh viện Chợ Rẫy gần nửa tháng. Hai lần bị nạn là hai lần chị chiến đấu để giành lại sự sống, cuộc chiến đấu của một người nghệ sĩ mỏng manh nhưng đầy nghị lực.

Nguyện vọng của Tâm Tâm là sẽ thực hiện một DVD ca cổ và các trích đoạn cải lương để tri âm tình cảm của công chúng đã dành cho cô trong thời gian cô đối mặt với tai nạn.

Cứ ngỡ chị sẽ khó quay lại sàn diễn. Phải nỗ lực nhiều lắm chị mới vượt qua những khó khăn để tiếp gắn bó với nghề. Động lực nào đã giúp chị vượt qua tất cả?

– Tình cảm của công chúng. Cách đây ba năm, khi tôi nằm điều trị bệnh, các đồng nghiệp ở Nhà hát cải lương Trần Hữu Trang đã thực hiện quyển lưu bút, để mọi người viết vào đó những lời nhắn gửi, cầu nguyện, mong tôi sớm bình phục. Vì vết thương dính tới não, ai cũng sợ tôi không còn trí nhớ, khó mà theo nghề diễn viên. Những trang viết đó tôi đọc mỗi ngày. Từ tình cảm của khán giả, của nghệ sĩ đồng nghiệp tôi cố gắng vượt qua đau đớn, cố gắng tập luyện phục hồi chức năng bị tổn thương. May mắn là tôi đã quay lại sàn diễn, thực hiện sứ mệnh tiếp tục nối nghiệp gia đình. Cha tôi là soạn giả Hoàng Ngọc Ẩn, gia đình tôi sống chết với thương hiệu đoàn cải lương Thanh Nga. Dù sàn diễn có hiu quạnh, thương hiệu mang tên cố NSƯT Thanh Nga vẫn sáng đèn ở các sân đình, sân chùa, khi ba tôi chủ trương sáng tác và dàn dựng những tác phẩm về Phật pháp. Mùa Vu lan báo hiếu năm nay, đoàn của chúng tôi diễn 16 suất ở các chùa, đó chính là ý nghĩa lớn mà tôi có thêm sức mạnh để vượt qua bệnh tật.


NS Tâm Tâm và Vũ Luân (mối tình đầu thời còn đi học của cô)

NS Tâm Tâm và Vũ Luân (mối tình đầu thời còn đi học của cô)

* Được biết chị đã mua được xe ô tô, nghề diễn viên của chị sau 3 năm quay lại đã có nhiều tiến triển? – -Tôi được sự giúp đỡ của người dì ruột, đứng ra bảo lãnh để mua một xe ô tô 7 chỗ trả góp. Mỗi tháng người em trai kết nghĩa điều khiển xe theo hợp đồng chở thuê, để phụ với tôi góp tiền xe. Nếu tôi không sử dụng thì sẽ cho thuê, còn nếu tôi đi diễn thì tự lái. Tôi có bằng lái cách đây 2 tháng.

* Nhiều khán giả vẫn thắc mắc vì sao đến nay chị chưa giới thiệu với khán giả về người yêu? Chị vẫn “độc thân vui tính” mãi sao?

– Tôi vừa chia tay một mối tình mà suốt 21 năm qua ngỡ sẽ tiến tới hôn nhân, sẽ được làm vợ, làm mẹ của những đứa con yêu. Tôi đã vượt qua nỗi buồn vì đó là quyết định đúng đắn. Có lẽ cũng là do phước phần của tôi. Tôi cảm thấy thanh thản lắm. Sau tai nạn, tôi có nhiều khán giả yêu mến. Không chỉ trong nước mà ở các nước có đông khán giả kiều bào. Ngày 19-8 này tôi sẽ sang Singapore biểu diễn phục vụ khán giả kiều bào trong một ngôi chùa của người Việt nhân mùa Vu Lan. Sau đó sẽ sang Đài Loan cũng biểu diễn phục vụ kiều bào yêu văn nghệ Phật giáo. Nhắc đến tình yêu, tôi vẫn nhớ mãi mối tình đầu của thời còn đi học.

Năm 1993 NS Vũ Luân và Tâm Tâm đã từng dự thi Liên hoan ca múa nhạc dân tộc do TTVH quận 3 tổ chức
Năm 1993 NS Vũ Luân và Tâm Tâm đã từng dự thi Liên hoan ca múa nhạc dân tộc do TTVH quận 3 tổ chức

* Nghe nói chị và Vũ Luân từng là mối tình thời học sinh?

– Đó là chuyện của những năm 1990. Chúng tôi ở ký túc xá, nam nữ sinh hoạt trong hai dãy nhà riêng. Buổi trưa hôm đó anh ấy lén sang phòng tôi, nói nhờ tôi cùng anh ra chợ Thái Bình để mua dùm một chiếc nhẫn, anh ấy mua tặng cho chị gái và ngón tay tôi vừa với tay của chị anh ấy. Tôi nhận lời. Ra đến chợ mua xong, đeo thử vào tay rất vừa, tôi định lột ra đưa anh, thì anh nói: “Thật ra, anh mua tặng em”. Tôi hồi hộp, rung động thật sự. Chiếc nhẫn trị giá lúc đó 40 ngàn đồng, chỉ vài phân vàng 18K, nhưng lại là một chiếc nhẫn kỷ niệm của một người bạn trai dành tình cảm cho mình. Và khi tôi bị tai nạn, nằm hôn mê, anh ấy đã viết vào quyển lưu bút. “Tâm ơi, em tỉnh dậy đi, anh dẫn em đi mua nhẫn nè!”.

Những vai diễn ngẫu hứng, đào đóng kép, kép đóng đào của Vũ Luân và Tâm Tâm thời còn là học viên đồng ấu Bạch Long và Nhà hát Trần Hữu Trang
Những vai diễn ngẫu hứng, đào đóng kép, kép đóng đào của Vũ Luân và Tâm Tâm thời còn là học viên đồng ấu Bạch Long và Nhà hát Trần Hữu Trang

* Khi chị tỉnh lại, đọc những lời nghệ sĩ Vũ Luân viết, cảm xúc của chị thế nào?

– Tôi xúc động lắm. Anh ấy cũng đã biết tôi chia tay với cuộc tình cũ rồi. Trên thực tế, chúng tôi giờ chỉ là đồng nghiệp. Anh ấy và tôi đã từng đóng chung nhiều vở diễn, được khán giả yêu mến. Tôi luôn quý trọng tình yêu đầu đời rất vô tư, trong sáng. Giờ thì chúng tôi mỗi đứa một nơi, lâu lâu anh ấy điện thoại hỏi thăm. Có ý định mời tôi sang Mỹ biểu diễn cùng anh. Nhưng tôi nói bây giờ tất cả đều chờ vào chữ duyên.

*Điều mong mỏi lớn nhất của chị hiện nay là gì?

-Tôi sẽ thực hiện một suất hát tri ân tình cảm của khán giả và đồng nghiệp đã dành cho tôi sau 3 năm bị tai nạn. Suất hát đó dành toàn bộ kinh phí trao cho con em nghệ sĩ, công nhân hậu đài có hoàn cảnh khó khăn nhưng hiếu học. Tôi sẽ cố gắng thực hiện đêm diễn này dù biết sân khấu đang gặp nhiều khó khăn, việc bán vé sẽ khó đạt doanh thu, nhưng tôi đã được nhiều nghệ sĩ tài danh hứa sẽ góp sức, nên cũng khá yên tâm. Mong sao sẽ sớm thành tựu hoài bão này.

Nghệ sĩ Thoại Mỹ: Tuổi thơ cơ cực và cuộc sống cô đơn một mình ở tuổi 50

Quả thực Ông trời không cho không ai cái gì cả. Khán giả chỉ thấy cô với vầng hào quang trên sân khấu chứ đằng sau ánh hào quang ấy là cả một quãng đời đầy bất hạnh…

Trong giới showbiz, Thoại Mỹ có lẽ là người chịu nhiều khổ đau nhất. Tuổi thơ cô trải qua quãng thời gian đói nghèo cùng cực. Khi thành danh, chị lại gặp bao nhiêu thất bại trong tình yêu tưởng chừng không thể gượng dậy nổi…

Mẹ phải đi ở đợ kiếm tiền trả nợ, nuôi con

Thoại Mỹ sinh ra trong một gia đình lao động nghèo 12 anh chị em, với cha là công nhân, mẹ làm buôn bán. Thoại Mỹ là con áp út nên không tránh được sự khó khăn trong cuộc sống

Tuổi thơ của Thoại Mỹ gắn chặt với cái đói khổ cùng cực. Nhà nghèo tới nỗi, mỗi lần muốn ăn thịt gà, mẹ phải mua góp.

Không những nghèo mà còn lâm vào cảnh nợ nần nên tình cảm cha mẹ không thuận hòa hay xảy ra lục đục cãi vã. Mẹ Thoại Mỹ phải bỏ nhà đi ở đợ, kiếm tiền gửi về lo cho con. Lúc đó Thoại Mỹ còn nhỏ, chỉ biết mẹ đi mà không biết mẹ đi đâu. Chỉ đến khi một người hàng xóm qua nói với mấy chị em Thoại Mỹ: “tao thấy má mày ở đợ cho nhà bà A nhưng tao không dám dẫn mày tới. Nếu mày muốn gặp má thì sáng mai tao dẫn đi chợ, canh má mày đi chợ thì mày tới gặp”.

Thế là sáng hôm sau, người hàng xóm dẫn Thoại Mỹ cùng cậu em út đi chợ. Cuộc gặp đẫm nước mắt ngày hôm đó khắc sâu vào tâm trí cô gái nhỏ bé. Thoại Mỹ không bao giờ quên, dù năn nỉ thế nào, mẹ cũng không về. Bà bảo ở đợ kiếm tiền trả nợ và lo cho các con được đi học.

Sau hôm đó, cứ mỗi buổi chiều 2 chị em Thoại Mỹ lại đi bộ tới nhà người đó, đứng lấp ló sau cửa để được gặp mẹ. Phần ăn của mẹ, mẹ cũng lén chủ đem ra cho chị em Thoại Mỹ ăn. Những lúc gia đình chủ nhà đi vắng, mẹ mới lén mở cửa cho 2 đứa vào phụ lau chùi, dọn dẹp.

Một lần vào nhà tắm, Thoại Mỹ vô tình thấy mẹ đang giặt quần áo cho chủ. Hồi đó, phụ nữ tới ngày kinh nguyệt đều dùng vải xô. Thấy mẹ phải giặt những đồ như thế, Thoại Mỹ thương mẹ xin làm thay nhưng mẹ không chịu. Bà thương Thoại Mỹ còn quá nhỏ, không muốn con phải đụng tới những đồ như thế.

Cơm thừa, canh cặn nhà hàng xóm là “cao lương mỹ vị” với nhà mình…

Đến bữa cơm, nhà hàng xóm hễ cứ dư miếng thịt, chén canh là họ lại gọi chị em Thoại Mỹ sang bưng về ăn. Dù miếng xương cá chỉ còn dính lại một chút thịt nhưng chị em Thoại Mỹ vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon.

Thoại Mỹ và cuộc đời nhiều bất hạnh

Có thể nhiều người khinh bỉ cười chê, nhưng thời điểm đó mà không có “cơm thừa canh cặn” ấy của hàng xóm thì chị em Thoại Mỹ chỉ được ăn cơm trắng với nước tương. Hôm nào cha có tiền thì mua được ít cải chua, xin cố người ta múc thêm nước cải về làm canh.

Mẹ Thoại Mỹ không lâu sau đó đã mất vì bệnh tim tái phát. Lúc đó, Thoại Mỹ đang học trường Trần Hữu Trang. Trước khi mất, bà nắm tay Thoại Mỹ dặn: “Má ráng làm tới ngày con thi, mua cho con cái áo mới để con mặc với người ta mà giờ má không làm được. Má nợ con 1 cái áo. Kỳ này con thi nhưng má cũng không đi coi được rồi“.

Lúc đó, Thoại Mỹ nước mắt giàn giụa: “má hết bệnh đi, con không cần áo đâu” và đêm đó là đêm cuối cùng Thoại Mỹ được nắm tay mẹ. Năm đó, Thoại Mỹ mới chỉ 13 tuổi. Cô bé không nghĩ mẹ chết là ra đi mãi mãi, là không bao giờ còn được nhìn thấy mẹ nữa.

Mẹ mất, cha Thoại Mỹ là người tiếp tục gánh tất cả khó khăn, chịu cam khổ để nuôi con. Còn Thoại Mỹ cũng phải tự thân lo cho mình từ đó. Nhà có mỗi chiếc xe đạp đi chung. Ngày nào cha khỏe thì cha cho Thoại Mỹ đi, còn bình thường cô phải vượt cả chục cây số đi bộ đi học.

Những ngày nghỉ học, Thoại Mỹ chà khoai mì, nướng bắp nướng khoai bán lề đường. Ở xóm, hễ ai sai gì làm nấy chỉ mong nhận miếng bánh, miếng cơm cho khỏi xót lòng.

Ngay cả khi đã là cô đào đứng trên sân khấu cải lương được nhiều người biết đến, những ngày không đi diễn, Thoại Mỹ lại đi phụ bưng bê hủ tíu nhưng cũng không được trả tiền mà chỉ để người ta cho hủ tíu về ăn. Tô hủ tíu dù không có thịt nhưng nó ngon lạ thường.

Ngày Thoại Mỹ lên bục nhận Huy chương vàng giải Trần Hữu Trang, nhìn xuống hàng ghế khán giả, chị thấy cha cười mà nước mắt trào ra. Lúc lên ôm con trên sân khấu, cha cô thủ thỉ: “Ba để các con khổ như vậy mà các con vẫn vươn lên và được như thế này. Đó là niềm hãnh diện cho ba”.

Năm 2004, Cha Thoại Mỹ qua đời sau một thời gian chống chọi với bệnh ung thư. Thoại Mỹ khóc nghẹn vì thương cha mẹ cả một đời cực khổ, gánh hết nhọc nhằn lo cho con. Tới ngày con thành đạt, có danh vọng, tiền bạc muốn trả hiếu thì đã muộn.

Danh vọng thênh thang nhưng tình duyên lận đận

Ông trời hào phóng với Thoại Mỹ về sự nghiệp, danh tiếng bao nhiêu thì lại hà khắc với chị về đường tình duyên bấy nhiêu.

Đường tình duyên của chị cứ lận đận, truân chuyên mà ngay bản thân chị cũng không giải thích nổi. Thoại Mỹ cứ yêu, hết lần này đến lần khác và lần nào chị cũng yêu như thể đốt hết mình. Trải qua nhiều mối tình, Thoại Mỹ vẫn không thể có được đứa con do mình sinh ra.

Thoại Mỹ bằng lòng với cuộc sống cô đơn tuổi 50

Mỗi khi có ai đó hỏi Thoại Mỹ về chuyện gia đình, cô chỉ mỉm cười: “Phụ nữ, không ai không muốn mình hạnh phúc nhưng đã là duyên nghiệp thì không tránh được. Nghiệp ai nấy trả. Nghiệp ai nấy nhận.

Nếu nói thì có rất nhiều chuyện để nói, bởi có những điều đã đưa đẩy mình tới đường cùng là uống thuốc tự vẫn, muốn xuống tóc đi tu. Giờ hỏi vì sao phải làm thế thì thật khó. Mỹ chỉ muốn nuốt ngược hết thảy vào lòng. Bởi bây giờ đã đường ai nấy đi, ai cũng có cuộc sống riêng của mình, nói ra lại chạm vào nỗi đau nữa”.

Trải qua từng ấy sóng gió cuộc đời, không phải lúc nào chị cũng kiên cường mạnh mẽ. Khi cùng đường, quẫn trí, chịu không nổi, Thoại Mỹ dại dột tự vẫn. May có người làm phát hiện đưa vào viện và được cứu sống. Ấy thế mà cô vẫn chưa thức tỉnh. Những ngày tháng sau đó, nỗi buồn u uất cứ bám dính lấy cuộc sống của cô

Một lần khác, Thoại Mỹ vào nhà tắm, vặn vòi sen cho nước thật nóng rồi đút đầu mình vô, la hét và khóc tới khi tắt tiếng, không nói được nữa. Lúc ấy, Thoại Mỹ giống như một người điên. Nhưng qua cơn đó, Thoại Mỹ không còn khóc được nữa. Cô cứ thơ thẩn, u uất. Đi quay phim, đóng vai khổ mà cũng không khóc được. Trái tim cô Đào lúc đó dường như đã nguội lạnh.

Cho đến một ngày, có người bạn rủ Thoại Mỹ lên chùa. “Cái xác không hồn” ấy vừa vào tới chánh điện liền gục đầu xuống khóc như mưa, khóc như chưa bao giờ được khóc. Đó là lúc cô tìm lại được chính mình.

Cảm thấy cuộc sống “mất thăng bằng” không thể kiểm soát được nữa, Thoại Mỹ xin quy y cửa Phật và cắt đi một phần tóc của mình.

Hạnh phúc lớn nhất của Thoại Mỹ là được đứng trên sân khấu hát phục vụ khán giả

Bây giờ dù đã 50, Thoại Mỹ vẫn cô đơn một mình, cuộc sống của chị không chồng, không con nhưng bù lại chị có những đứa con nuôi hết mực yêu thương, vẫn được đứng trên sân khấu hàng đêm, được hát cho khán giả nghe dù đi qua bao lần bạo bệnh tưởng chết. Với chị, đó là hạnh phúc lớn nhất cuộc đời rồi.

Theo cải lương xưa