Nghệ sĩ Ngân Quỳnh: Tôi bị bắt đeo bảng đứng giữa ngã ba đường, xấu hổ vô cùng

0
151

“Tôi ức lắm vì bị đối xử như thế. Tôi biết mình có lỗi nhưng cách giáo dục, hành xử đó không đáng chút nào” – nghệ sĩ Ngân Quỳnh nói.

Mới đây, chương trình Phụ nữ ngày nay đã lên sóng, với sự tham gia của hai nghệ sĩ cải lương Ngân Quỳnh, Bình Tinh và diễn Ngọc Tưởng.

Chủ đề chính của chương trình tuần này là vấn đề giáo dục con cái. Vừa nghe thấy chủ đề, nghệ sĩ Ngân Quỳnh đã chia sẻ:

Tôi rất may mắn khi được lớn lên với sự giáo dục khéo léo của mẹ. Khi tôi còn nhỏ, mẹ thường hay trách móc tôi trước mặt người ngoài, khiến tôi rất chạnh lòng.

Nhưng sau đó về nhà, mẹ liền giải thích rằng đây là cách tạm thời để mọi chuyện diễn ra êm đẹp cho hai bên, tránh những xung đột không đáng có. Nói xong, mẹ cùng ngồi lại nghe tôi tâm sự để cùng tìm cách giải quyết vấn đề.

Nghệ sĩ Ngân Quỳnh: Tôi bị bắt đeo bảng đứng giữa ngã ba đường, xấu hổ vô cùng - Ảnh 1.

Diễn viên Ngọc Tưởng (bên trái) và nghệ sĩ Ngân Quỳnh (bên phải)

Tuổi thơ tôi có nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nhưng lại có một kỷ niệm đáng quên, khi bị một người họ hàng phạt nặng chỉ vì tội ăn vụng.

Lúc đó, tôi bị người ta bắt đeo một cái bảng ngay trước ngực rồi bị bắt đứng ở giữa ngã ba đường cho người ta đi qua đi lại nhìn vào, xấu hổ vô cùng. Tôi ức lắm vì bị đối xử như thế. Tôi biết mình có lỗi nhưng cách giáo dục, hành xử đó không đáng chút nào.

Đến bây giờ, phần vì ấm ức, phần vì mọi chuyện diễn ra đã hơn mấy mươi năm nên tôi không còn nhớ rõ mặt người họ hàng ấy. Thực lòng thì tôi cũng không muốn nhớ vì đó là một ký ức không đẹp, đáng xấu hổ“.

Vừa nghe xong câu chuyện của nghệ sĩ Ngân Quỳnh, diễn viên Ngọc Tưởng liền lên tiếng:

“Tôi đồng tình với chị Ngân Quỳnh về việc cha mẹ không nên bênh vực con cái vì dễ làm con cái hư hỏng.

Tuy nhiên, tôi cũng phản đối việc cha mẹ bắt tội con cái trước mặt người ngoài mà không cần tìm hiểu nguyên nhân.

Tuổi thơ tôi từng một vài lần ấm ức vì bị bà nội đánh oan trước người ngoài, mặc dù bản thân không làm sai bất cứ điều gì. Thậm chí, bản thân tôi lúc đó cũng không hề được giải thích cặn kẽ việc mình có tội gì, sai ở đâu, cứ đánh là đánh thôi”.

Nghệ sĩ Ngân Quỳnh: Tôi bị bắt đeo bảng đứng giữa ngã ba đường, xấu hổ vô cùng - Ảnh 3.

Nghệ sĩ Bình Tinh

Về phần mình, nghệ sĩ cải lương Bình Tinh cho biết: “Bản thân tôi thì chưa bao giờ đánh hay lớn tiếng mỗi khi con tôi mắc lỗi.

Những lúc con làm sai điều gì, tôi chỉ giả bộ giận con thôi chứ chưa bao giờ nổi nóng đến mức khiến con quá sợ hãi với mình.

Thậm chí, có lúc tôi chỉ cần trừng mắt một chút thôi là con đủ sợ rồi. Chính vì tôi không quát tháo, đánh mắng nên con tôi rất sợ tôi. Cũng có thể do nét mặt tôi dữ nên con sợ.

Nói chung, bản thân tôi đã phải mang nặng đẻ đau, nên dù có chuyện gì xảy ra bản cũng sẽ bình tĩnh để dạy con mà không dùng đến roi vọt”.

Thành Lộc: Diễn xong, tôi không dám ra khỏi sân khấu vì sợ bị chửi

“Tôi sợ quá, bảo chết cha rồi, không biết mình diễn kiểu gì mà để cho nghệ sĩ danh tiếng như thế lắc đầu” – nghệ sĩ Thành Lộc nói.

Vừa qua, tại phần tiếp theo chương trình Duyên phận, nghệ sĩ ưu tú Thành Lộc đã kể lại kỷ niệm của mình với vở kịch Lôi Vũ – vở kịch gắn liền với tên tuổi anh.

Anh Việt Anh ngồi đạp, còn tôi gác lên phần xương xe phía trước, cứ thế mà chở nhau

Trong sự nghiệp của mình, vở diễn đầu tiên đem lại thành công cho tôi và khiến tôi nhớ mãi là vở Lôi Vũ. Đây là vở kịch nổi tiếng khắp cả nước, ai cũng biết.

Câu chuyện kể về gia đình một đại gia ở Trung Quốc ngày xưa. Thời điểm đó, Trung Quốc mới từ phong kiến mở cửa và có nhiều đại gia lớn ra đời như Chu Phác Viên (anh Việt Anh đóng). Đó là một đại gia hét ra lửa, quyết định số phận của bao nhiêu công nhân mỏ than.

Thành Lộc: Diễn xong, tôi không dám ra khỏi sân khấu vì sợ bị chửi - Ảnh 1.

Nghệ sĩ Thành Lộc trong vở Lôi Vũ

Vị đại gia này có hai con trai, tôi vào vai con út là Chu Xung, còn anh Quốc Thảo vào vai con đầu.

Đạo diễn vở kịch này lúc đó là chị Hoa Hạ. Thời điểm ấy, chị Hoa Hạ có thuê một mặt bằng ở Nhà văn hóa Thanh niên để cải thiện đời sống, kiếm thêm chút tiền. Thời điểm đó lương của chúng tôi thấp lắm, chẳng đủ sống.

Anh Việt Anh trên sân khấu vào vai đại gia giàu có khiến khán giả nghĩ chắc cũng giàu thật nên mới diễn đạt thế. Ai ngờ đâu, ban ngày anh ấy phải đi làm phục vụ bàn  cho quán cà phê của chị Hoa Hạ. Ai đời tối làm đại gia, ngày làm phục vụ bàn.

Tôi buồn cười nhất ở chỗ, trên sân khấu thì anh Việt Anh luôn có xe đưa người đón, đi xe hơi mỗi khi ra khỏi cửa, nhưng thực ra ở ngoài toàn đi xe đạp với tôi.

Cứ tối đến tôi lại đạp xe từ nhà tới sân khấu, hai anh em tôi đi chung một chiếc xe. Thời đó nghèo lắm, Việt Nam mình sản xuất lốp xe còn dở nên đi một hồi là xe thủng lốp, ruột xe lòi cả ra.

Bởi vậy nên tôi không dám gắn yên xe đằng sau vì biết kiểu gì cũng có đứa xin đi nhờ, không tải được nặng lại thủng lốp. Nhưng thương anh Việt Anh quá nên tôi vẫn cho đi nhờ.

Vì xe không có yên đằng sau nên tôi phải để anh Việt Anh ngồi đạp, còn tôi gác lên phần xương xe phía trước, cứ thế mà chở nhau. Khán giả không hề biết cảnh đó của chúng tôi.

Thành Lộc: Diễn xong, tôi không dám ra khỏi sân khấu vì sợ bị chửi - Ảnh 3.

Các nghệ sĩ trong vở kịch Lôi Vũ

Đạp xe tới sân khấu, chúng tôi lại hóa trang, mặc đồ rồi trở thành một đại gia, một công tử nhà giàu.

Diễn xong, tôi không dám ra khỏi sân khấu 5B vì sợ bị chửi, cứ trốn trong hậu trường

Còn một kỷ niệm nữa rất đẹp với vở Lôi Vũ. Đêm đó, tôi không được báo trước rằng vợ chồng NSND Nguyễn Đình Nghi tới xem. Cụ Đình Nghi ngày đó danh tiếng, quyền lực lắm, ai cũng biết.

Tôi đang diễn, nhìn xuống thấy cụ Đình Nghi ngồi dưới mà toát mồ hôi nhưng vẫn phải cố diễn. Nhìn thấy cụ lắc đầu, tôi sợ quá, bảo chết cha rồi, không biết mình diễn kiểu gì mà để cho nghệ sĩ danh tiếng như thế lắc đầu.

Diễn xong, tôi không dám ra khỏi sân khấu 5B vì sợ bị chửi, cứ trốn trong hậu trường.

Thành Lộc: Diễn xong, tôi không dám ra khỏi sân khấu vì sợ bị chửi - Ảnh 4.

NSND Đình Nghi và vợ

Hóa ra không phải cụ Đình Nghi chê tôi mà hệ thần kinh của cụ có chút vấn đề, mỗi khi tập trung vào cái gì đó thì đầu sẽ lắc lắc, giật giật. Sau đó, cụ tìm đến tận chỗ tôi bảo:

“Nãy giờ vợ chồng tôi đứng đây để chờ cậu ra đấy. Tôi đi xem vở này rất nhiều lần và thật sự, tôi chỉ chăm chú vào nhân vật Chu Xung của cậu thôi dù đó là vai phụ”.

Tới lúc đó tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Nguồn: soha