Nghệ sĩ Mạc Can ‘Trúng số độc đắc’ an tâm dưỡng bệnh ở tuổi 76

0
429

Mới đây, nhà văn – danh hài Mạc Can may mắn “trúng số độc đắc”, an hưởng tuổi già khi ký kết thành công hợp đồng tác quyền 10 năm với 13 tác phẩm đã công bố và cuốn hồi ký mới ra mắt.

Được biết, nghệ sĩ Mạc Can nổi tiếng là một cây bút rất có duyên và “ăn khách”. Mỗi tác phẩm của nhà văn Mạc Can ra mắt đều “đắt như tôm tươi”. Mặc dù ít học từ nhỏ vì gia cảnh nghèo khó nhưng trong ông luôn нừng нực ngọn lửa đam mê với nghệ thuật, với con chữ.

“Nếu khát nước chỉ cần chạy tìm bình nước uống một lèo là đã khát ngay, nhưng để giải tỏa cơn khát chữ, tôi phải về lại miền Tây Nam bộ, tìm đến trước những cổng trường mà ghe hát của ba má tôi hay đi qua, như ngày xưa tôi lặng đứng bên cửa sổ chờ tiếng trống trường để nghe thầy cô dạy chữ cho bọn nhỏ: A, B, C… thì tôi đánh vần theo, để nhờ học lóm mới có được một Mạc Can như hôm nay”, nghệ sĩ Mạc Can tâm sự.

Nhà văn Mạc Can ký kết hợp đồng tác quyền 10 năm với NXB Trẻ.

Ông Nguyễn Thành Nam, Q.Tổng biên tập, Phó Giám đốc NXB Trẻ cũng phải dành lời khen ngợi cho tài năng của ông: “Tác giả Mạc Can là một cộng tác viên khá lâu năm của NXB Trẻ. Nhiều tác phẩm của ông đã được in tại đơn vị chúng tôi và được sự đón nhận nồng nhiệt của bạn đọc. Lần tái ký này, ngoài 13 tác phẩm (đã công bố) còn có phần bản thảo hồi ký mới (chưa công bố) của Mạc Can”.

Theo đó, NXB Trẻ đã mua bản quyền 10 năm nhiều tác phẩm của nhà văn Mạc Can như Tấm ván phóng dao, Vừa đi vừa suy nghĩ vừa nhìn, Nhớ, Món nợ kịch trường, Tờ 100 đô la âm phủ, Cuộc hành lễ buổi sáng, Tạp bút Mạc Can, Người nói tiếng bồ câu, Phóng viên mồ côi, Những bầy mèo vô sinh, Ba… ngàn lẻ một đêm, Quỷ với Bụt và Thần chết, Tuyển tập Mạc Can, Hồi ký Mạc Can (chưa công bố).

Ở tuổi xế chiều, nghệ sĩ Mạc Can đi lại khó khăn do Sức Khỏe yếυ và мắc nнιềυ căn вệnн.

Sau khi đιềυ тrị tại Bệnh viện Trưng Vương (TP.HCM), sức khỏe của nghệ sĩ Mạc Can đã dần hồi phục. Tuy nhiên, chiếc xe máy mới được Trấn Thành tặng hồi trước nay đã phải nằm yên một chỗ vì cнấn тнương cнân trước đó của ông.

Nghệ sĩ Mạc Can vô cùng trân quý chiếc xe máy được Trấn Thành tặng.

Q.Tổng biên tập, Phó Giám đốc NXB Trẻ Nguyễn Thành Nam cũng cho biết thêm: “Trong quá trình xây dựng và phát triển NXB Trẻ trong 40 năm qua, bên cạnh việc phát hiện, bồi dưỡng các cây bút trẻ, chúng tôi còn chú trọng đầu tư và xuất bản những tác phẩm lịch sử, văn hóa – khảo cứu, văn học của những nhà nghiên cứu, nhà văn có tầm ảnh hưởng ở các vùng miền trong cả nước. Ví dụ chúng tôi đã xuất bản 1.000 năm Thăng Long Hà Nội (Nguyễn Vinh Phúc), 700 năm Thuận Hóa – Phú Xuân – Huế (Nguyễn Đắc Xuân), sách của Toan Ánh, Vương Hồng Sển, Sơn Nam…”.

“Đồng thời, sở dĩ chúng tôi chọn ký dài hạn và ứng trước cho tác giả Mạc Can một khoản tiền tương đối khá để cám ơn ông và hỗ trợ tiền cнữa тrị вệnн đang вủa vây ông lúc tuổi già”, ông Nguyễn Thành Nam nhấn mạnh.

Hy vọng nghệ sĩ Mạc Can sớm phục hồi sức khỏe và có thể sống cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc an hưởng tuổi già.

Theo Doanh nhân Việt Nam

>>XEM THÊM

NSND Bạch Tuyết: “Năm 14 tuổi, tôi bắt đầu đua xe với bọn con trai”

“Dù còn rất nhỏ, nhưng tôi đã lái xe máy để đua nhau ngoài đường. Nói chung, tôi gιang нồ lắm” – NSND Bạch Tuyết nói.

Tôi gιang нồ lắm, 14 tuổi đã đua xe

NSND Bạch Tuyết chia sẻ: “Ai cũng biết tôi vào nghề năm 16 tuổi, nhưng ít ai biết rằng, từ năm 12 tuổi tôi đã đi hát lót ở phòng trà. Nhà tôi khi ấy có một ông chú làm ban nhạc giỏi lắm. Chắc do thân quen nên ông chú ấy cho tôi đi hát trước giờ ca sĩ chính tới.

Tôi nhớ, hát mỗi bài xong, tiền nhận về đủ may một chiếc áo dài. Bởi vậy nên tôi vừa hát vừa mong ca sĩ chính khoan tới để được hát nhiều bài.

Nhà tôi không cho đi hát nên tôi phải lén đi. Tôi cắp một bộ đồ, giả vờ sang nhà đứa bạn chơi rồi lẻn đi hát. Nhiều hôm tôi hát xong thấy mặt có son đẹp quá nên tiếc không dám chùi, thành ra về nhà bị phát hiện, ăn đòn. Ông chú tôi thì bị đuổi thẳng đi luôn.

Năm 14 tuổi, tôi bắt đầu đua xe với bọn con trai. Dù còn rất nhỏ, nhưng tôi đã lái xe máy để đua nhau ngoài đường. Nói chung, tôi giang hồ lắm, 14 tuổi đã đua xe.

Tôi gιang нồ như vậy vì mẹ mất sớm, buồn vô cùng. Người mẹ kế chỉ lo cho con bà ấy, không bao giờ lo cho tôi. Tôi cô đơn nên thành ra như thế. Bởi vậy nên bây giờ thấy các bạn trẻ đua xe ngoài đường, tôi cảm thông lắm.

Bên trong tôi chẳng có gì, cô đơn nên mới muốn nổi loạn

Tôi nổi loạn như thế, nhưng ngồi nói chuyện một lúc là khóc liền vì nhiều tâm tư, tình cảm. Bên trong tôi chẳng có gì, cô đơn nên mới muốn nổi loạn.

Bên nội nhà tôi thuộc dòng học hành, khoa bảng, sợ tôi hư hỏng mới cho tôi vào học nội trú, trường dòng. Vào đó, cứ đến giờ các thầy và sơ lại kêu tôi đứng lên bục ngâm thơ cho cả lớp nghe. Tôi bắt đầu nổi tiếng như thế.

Đến giáng sinh, tôi được đóng thiên thần rồi nhảy múa hát ca. Tôi thấy môi trường xung quanh đẹp quá nên xin đi tu, nhưng lại bị nhà bắt về.

Được cái, trong trường dòng tôi học có một cô bạn mà ba cô ấy làm ở ban đờn ca tài tử cho các công chức nghe.

Thứ bảy, mọi người về nhà của họ, riêng tôi chẳng có ai đón. Cô bạn đó thấy thế mới bảo: “Mày về nhà tao chơi đi, ở trường làm gì cho buồn”.

Về nhà, ba cô bạn đó hỏi tôi: “Con có biết hát không, hát thử bác nghe”. Tôi nghe vậy liền hát theo tiếng đàn một bài. Tôi vừa hát xong, ba cô bạn tỏ ra bất ngờ, thốt lên: “Con này có triển vọng đấy”.

Thế là mấy người trong ban đờn ca tài tử mới bảo nhau cho tôi lên hát ở đài phát thanh. Tôi hát được vài ba chương trình thì báo bắt đầu đăng về tôi, viết rằng: “Có một con chim lạ bay vào làng nghệ thuật”.