Nghệ sĩ Châu Thanh bật khóc: Tôi phải co ro ngủ trước cửa rạp, xin người ta cái bánh mỳ để ăn

0
160

“Cô ấy cũng tốt bụng, cho tôi cái bánh mỳ để ăn. Hình ảnh đó tôi nhớ đến tận bây giờ” – nghệ sĩ Châu Thanh nói.

Mới đây, tại chương trình Duyên phận, nghệ sĩ cải lương Châu Thanh đã bật khóc tâm sự về giai đoạn đầu anh mới lên Sài Gòn làm nghề.

Má tôi phải ra chợ bán hai con gà nhà nuôi được có 5 đồng để làm kinh phí cho tôi đi đường. Chỗ tiền đó chỉ đủ để đi xe

Tôi đến với sân khấu bằng một cái duyên rất bất ngờ. Hồi xưa tôi ở dưới quê, mỗi lần có đám giỗ, đám tiệc, người ta thường gọi tôi tới ca cho họ vì họ biết tôi ca được.

Nghệ sĩ Châu Thanh bật khóc: Tôi phải co ro ngủ trước cửa rạp, xin người ta cái bánh mỳ để ăn - Ảnh 1.

Nghệ sĩ Châu Thanh bật khóc

Một lần nọ tôi đi cấy, ông chủ bảo tôi: “Thôi, mày khỏi cần làm nữa. Mày cứ ngồi ở bờ, bọn tao kéo đến gần bờ thì mày ca một câu vọng cổ cho bọn tao nghe”. Tôi thích lắm vì không phải làm, chỉ cần ngồi ca một chỗ cũng có tiền.

Mỗi lần cúng đình, hội hè gì ở quê tôi đều là người ra hát. Cái duyên lớn nhất là hôm đó có đoàn cải lương Sài Gòn 2 của anh Diệp Lang về hát tại Tây Ninh. Đó là một đoàn cải lương cực kỳ lớn, xếp vào hàng đại bang khi ấy. Tôi có một người cậu là nhạc sĩ đàn cho đoàn đó.

Trước khi vào diễn, ông cậu phải về thăm nhà. Bà con thấy thế mới bảo ông cậu đàn cho tôi ca. Tôi ca xong thì ông cậu ngạc nhiên lắm, mới hỏi tôi có thích đi hát không.

Tôi nói có, thế là ông cậu dẫn tôi tới gặp anh Diệp Lang để thử giọng. Anh Diệp Lang bảo tôi hát từ bài buồn tới bài vui tôi đều làm được. Anh ấy nghe xong bảo tôi sang tuần xuống Sài Gòn để hát cho đoàn.

Tôi vui lắm, từ biệt mọi người trong sự hãnh diện để đi làm nghệ sĩ. Tôi nhớ như in, sáng hôm đó má tôi ra chợ bán hai con gà nhà nuôi được có 5 đồng để làm kinh phí cho tôi đi đường. Chỗ tiền đó chỉ đủ để đi xe. Tôi cầm tiền trong nước mắt rồi khăn gói lên Sài Gòn.

Tôi đứng trước cửa rạp không thấy có ai, đành phải co ro ngủ trước rạp

Bọc đồ của tôi nào có gì, chỉ có một bộ quần áo, quần xà lỏn với bánh xà phòng. Tôi lên Sài Gòn đúng ngày chủ nhật, khi nghệ sĩ nghỉ hết. Tôi đứng trước cửa rạp không thấy có ai, đành phải co ro ngủ trước rạp.

Trong lúc đang đói bụng quá không biết phải làm sao, tôi liền làm quen với cô bán bánh mỳ, nói chuyện dăm ba câu rồi rơm rớm nước mắt. Cô ấy cũng tốt bụng, cho tôi cái bánh mỳ để ăn. Hình ảnh đó tôi nhớ đến tận bây giờ.

Nghệ sĩ Châu Thanh bật khóc: Tôi phải co ro ngủ trước cửa rạp, xin người ta cái bánh mỳ để ăn - Ảnh 3.

Tới chiều hôm sau anh Diệp Lang mới tới và nhận tôi vào đoàn, tôi mừng quá.

Lúc đầu vào đoàn cải lương, tôi chưa được nhận vai nào hết. Anh Diệp Lang chỉ bảo tôi là để ý xem người ta hát vai gì thì nhập tâm. Một thời gian sau, tôi được cho đóng vai quân báo (tức vai quân sĩ nhưng được nói).

Tôi mừng lắm nhưng lần đầu lên sân khấu cũng rất run. Tôi cứ diễn như thế tới một ngày được lên đóng thế kép chính trong tuồng Khách sạn hào hoa.

Quốc Thuận: Tôi phải ở kiếp nhà thuê 20 năm, tuyệt vọng, bế tắc tới mức muốn bỏ Sài Gòn về quê

“Tôi đi đóng quần chúng cho phim, cho kịch, đi nhắc tuồng, soát vé, làm bóng đen… làm tất cả mọi thứ, ai mời thì tôi đóng” – nghệ sĩ Quốc Thuận nói.

Mới đây, tại chương trình Sài Gòn ta thương, nghệ sĩ Quốc Thuận đã bồi hồi nhớ lại thời gian đầu tiên đặt chân lên Sài Gòn và bén duyên với nghệ thuật.

Tôi tuyệt vọng, bế tắc tới mức muốn rời bỏ Sài Gòn về quê làm công chức

Dù không phải người con gốc Sài Gòn, nhưng tình cảm tôi dành cho mảnh đất này vẫn chân thành và đầy ắp.

Tôi còn nhớ, năm 15 tuổi, tôi từ An Giang lên Sài Gòn để học tập. Tôi mang bao giấc mơ, kỳ vọng và sự nỗ lực đặt lên mảnh đất hứa hẹn này.

Quốc Thuận: Tôi phải ở kiếp nhà thuê 20 năm, tuyệt vọng, bế tắc tới mức muốn bỏ Sài Gòn về quê - Ảnh 1.

Nghệ sĩ Quốc Thuận (bên trái)

Thế nhưng, con đường sự nghiệp của tôi cũng lắm lúc gặp tuyệt vọng, bế tắc tới mức muốn rời bỏ Sài Gòn về quê làm công chức bình thường.

Những lúc như vậy, bà xã chính là lý do lớn khiến tôi muốn ở lại mảnh đất này, sau nhiều lần nản lòng muốn bỏ về quê vì tương lai, sự nghiệp mãi không khởi sắc.

Trước đó, tôi nghĩ mình có trụ lại cũng chỉ là một Quốc Thuận không ai biết mà thôi. Ít người biết, tôi phải ở kiếp nhà thuê suốt 20 năm, nay đây mai đó, công việc bấp bênh.

Tôi từng trải qua một mối tình gần đến đích rồi nhưng cuối cùng tan vỡ vì hoàn cảnh khó khăn của tôi. Từ đó, tôi không tin vào điều gì vĩnh cửu cả. Trong lúc tôi chán nản nhất thì Liên, vợ tôi xuất hiện. Bà xã đã giữ chân tôi lại, nếu không có cô ấy chắc tôi về quê rồi.

Tôi phải đi đóng quần chúng cho phim, cho kịch, đi nhắc tuồng, soát vé, làm bóng đen… làm tất cả mọi thứ

Tôi nghĩ, đã dấn thân vào con đường nghệ thuật thì bất cứ người nào cũng đều muốn nổi tiếng, và tôi cũng vậy.

Quốc Thuận: Tôi phải ở kiếp nhà thuê 20 năm, tuyệt vọng, bế tắc tới mức muốn bỏ Sài Gòn về quê - Ảnh 3.

Quốc Thuận bên vợ con

Sau khi tốt nghiệp loại giỏi, tôi đã phải trải qua rất nhiều giai đoạn bế tắc, không biết làm cái gì và làm thế nào để theo đuổi được công việc mình đam mê.

Ban đầu, tôi đi đóng quần chúng cho phim, cho kịch, đi nhắc tuồng, soát vé, làm bóng đen… làm tất cả mọi thứ, ai mời thì tôi đóng.

Dù vậy nhưng tôi vẫn vui lắm. Chưa bao giờ tôi biết buồn, tủi thân hay nhục. Chưa bao giờ tôi thấy mình đi sai đường. Tôi vẫn luôn nói, nếu không làm nghệ thuật, tôi cũng chẳng biết làm cái gì.

Trên hành trình xây dựng tên tuổi, trong lòng tôi rất biết ơn khi được các đàn anh đàn chị yêu thương, tạo cơ hội từ khi tôi chỉ là một chiếc bóng âm thầm cho đoàn phim, đoàn kịch. Các anh chị đã giúp đỡ để tôi được diễn, được sống thỏa với đam mê nghệ thuật:

Tôi là người may mắn, khi gặp những va vấp thì luôn có quý nhân xuất hiện. Họ là những người tôi mang ơn tới khi tôi chết. Không có họ sẽ không có Quốc Thuận ngày hôm nay.

Quốc Thuận: Tôi phải ở kiếp nhà thuê 20 năm, tuyệt vọng, bế tắc tới mức muốn bỏ Sài Gòn về quê - Ảnh 4.

Thúy Nga và Quốc Thuận

Anh Quốc Thảo là người đặt viên gạch đầu tiên trong sự nghiệp của tôi. Anh tạo điều kiện cho tôi rất nhiều, cho tôi về sân khấu 5B để diễn.

Tôi đã từng mắc lỗi và bị bỏ rơi trong nghề. Lúc đó, không ai biết tới hay để ý tới tôi nhưng nghệ sĩ Thúy Nga đã mời tôi đi diễn chung và giúp tôi dần có tiếng tăm trong giới tấu hài.

Hai chị em tôi đi lưu diễn rất nhiều và được lên truyền hình VTV3, khiến bà con rất thích.

Lúc đó. chị Thúy Nga nổi lắm nên người ta không nhớ tên tôi. Tôi ra đường, người ta toàn gọi là “anh diễn với Thúy Nga”, “anh Thúy Nga”… Nhưng tôi vẫn vui vì được khán giả nhớ tới.

Nguồn: soha