Nghệ sĩ cải lương Thoại Miêu: ‘Tôi áᴍ ảɴʜ ᴠà sợ hôn nhân đổ ᐯỡ’

0
833

Nhận được lời ‘tiên đoán’ rằng sẽ đổ vỡ nếu lấy chồng sớm, nghệ sĩ Thoại Miêu cứ ở thế cho đến năm 37 tuổi. Chị sợ tình duyên dở dang, sợ truân chuyên

Nhớ người một thuở vàng son

Giai đoạn từ giữa thập niên 50 tới giữa thập niên 70, cải lương gần như chiếm ngự đời sống văn hoá giải trí miền Nam. Những “kép”, những “đào”, nào “lẳng”, nào “thương”… mỗi đêm kéo một lượng lớn khán giả Sài thành đến với rạp hát, nhộn nhịp như các cuộc hội hè mỗi mùa xuân.

Sau lớp đi trước như Út Trà Ôn, Thành Được, Hữu Phước… cải lương miền Nam ghi dấu ấn trong giới mộ điệu với một thế hệ “giọng ca vàng” tiếp nối: Minh Vương, Lệ Thuỷ, Thanh Kim Huệ, Châu Thanh, Phượng Hằng…

Họ, mỗi giọng ca là một dấu ấn riêng biệt mà chỉ cần vừa cất lên tiếng hát đầu tiên, khán giả đã nhận ra đó là ai. Khác với tân nhạc, “đất” của cải lương rộng lớn, đủ để mỗi người vẫn là đào chánh, kép chánh và đều có “vùng” cát cứ của riêng mình.

Thuở vàng son ấy, tiếng hát họ là đời sống tinh thần của giới mộ điệu.

Những năm 80, 90, nói đến Thoại Miêu gần như không ai không biết. Những vai diễn từ màn ảnh, sân khấu của chị đi theo ra cả đời thật. Người ta quên mất chị tên thật là Ngọc Hoa, cũng đôi lúc quên đi nghệ danh Thoại Miêu mà chỉ nhớ một cô Ngọc Hà hay Tuyết Mai trong các vở diễn. Cái hay ở Thoại Miêu là chị thừa hưởng được cái hay từ những bậc tiền nhân như Thanh Nga, Mỹ Châu và tạo nên cái riêng cho mình- một con “mèo thơm” sắc sảo nhưng vẫn nhẹ nhàng, dễ đi vào lòng người.

Nghệ sĩ ưu tú Thoại Miêu

Cải lương xuống dốc, cuộc đời người nghệ sĩ cũng chứa đựng không ít giọt nước mắt và cả những nụ cười chua chát. Thoại Miêu cũng từng đi qua những chặng đường chông chênh nhưng để vẽ ra bức hoạ cho cuộc đời chị, thật khác nhiều so với những tên tuổi cùng thời. Thoại Miêu tự nhận, từ lúc vào nghề đến hiện tại, đã lui về nghỉ hưu, sự nghiệp và cuộc sống của chị rất êm đềm, nhiều lúc cứ như mặt hồ chưa bao giờ gợn sóng.

Phận tằm nhả tơ, khi nào Tổ nghiệp bắt dừng thì dừng

* Nhiều người cũng như chị vậy, họ bảo cứ tuổi này nằm ở nhà lại nhớ sân khấu da diết, nhớ đến phát bệnh. Dường như đây là bệnh chung của mọi người rồi!

– Giờ đây, tôi đi hát cũng vì cái tình, cái nghĩa chứ đâu phải vì tiền nữa. Đi hát phục vụ cho bà con, cho nhà nước, lương đâu có cao nhưng vẫn đi. Nhiều khi ông xã khuyên tôi ở tuổi này nên ở nhà nghỉ dưỡng. Có lúc, tôi cũng từng nghĩ như vậy, ở nhà lại có cháu nội thủ thỉ đỡ buồn, nhưng lại không được. Vài ngày mà không gặp anh em, không tập dợt, tôi nằm la liệt, dậy không nổi, buồn đến phát bệnh. Một khi nói đi hát là bao nhiêu bệnh cũng hết.

* Kể ra chị vẫn còn khoẻ, vẫn còn sức để chạy show đấy chứ?

– Khoảng 3 năm về trước, tôi vẫn đi xe khách từ TP.HCM ra tận Đà Nẵng, 7 giờ tối đi, 11 giờ sáng đến, nhận khách sạn xong 3 giờ chiều chạy chương trình, hơn 7 giờ tối là lên sóng trực tiếp. Diễn xong, anh em trong đoàn ăn tối, 10 giờ rưỡi lên xe về lại Sài Gòn, vậy mà trong người tôi khoẻ lắm. Lên xe, tôi ít khi ngủ mà dành thời gian vui chơi, trò chuyện với anh em trong đoàn. Tôi trân trọng từng khoản thời gian quý giá còn lại.

Nhiều khi Tổ nghiệp còn chưa muốn chúng tôi bỏ sân khấu. Mình còn được khán giả ủng hộ, vỗ tay khi thì còn hạnh phúc. Cả đời người nghệ sĩ cũng chỉ mong vậy thôi. Như anh Thanh Sang, lúc còn sinh thời, anh nhớ sân khấu lắm chứ nhưng lực bất tòng tâm. Nghiệp con tằm nhả tơ thì phải tiếp tục làm, khi nào Tổ nghiệp không cho nữa thì thôi.

Nghe si cai luong Thoai Mieu: ‘Toi am anh va so hon nhan do vo’ NSƯT Thoại Miêu vẫn còn nặng tình với sân khấu dù đã bước sang tuổi 65

* Điều khổ cực như vậy mà cũng dễ dàng trở thành niềm vui với chị, quả thật hơi bất ngờ…

– Tôi thường nghe bảo, nếu kiếp này chúng tôi đã là nghệ sĩ cải lương thì kiếp trước chúng tôi là tiên đấy (cười). Kiếp này chúng tôi phải xuống trần thế để đẹp, ca hay, múa giỏi, diễn tốt và toả sáng trên sân khấu. Mấy mươi năm đi qua, chiêm nghiệm cũng đủ nhiều, tôi thấy điều này đúng đấy chứ.

Thời của chúng tôi, con đường đi đến đỉnh trong sự nghiệp, sống được trong lòng khán giả gian nan, vất vả lắm, không bằng phẳng như bây giờ đâu. Thời trước chúng tôi nữa, các cô chú, anh chị đều gian nan lắm, không phải ca hay là được lên sân khấu liền mà phải đi từ học việc, làm tì nữ, múa, thậm chí bưng cơm rót nước cho đào, kép chính. Thời may có cơ hội thì mới thành công được. Bên cạnh đó, bản thân người nghệ sĩ phải cố gắng học hỏi rất nhiều, thậm chí đến tôi bây giờ vẫn phải học. Nghề này dễ mai một lắm, nếu không có tâm, có đạo đức thì mau tàn lụi lắm.

* Chị đã tốn bao nhiêu năm để đi qua những gian khổ đó và đến được đỉnh cao trong sự nghiệp?

– Tôi may mắn hơn vì không qua quá trình cực khổ như các anh, chị đi trước. Tôi học trường Quốc gia Âm nhạc, tốt nghiệp sau 4 năm thì có ngay đoàn mời đi hát nhưng lúc này gia đình lại không cho. Khi đó, tôi khổ sở lắm. Sau đó, tôi hát trên đài phát thanh và những chương trình trên đài truyền hình, đi phụ giảng tại trường Quốc gia Âm nhạc. 2 năm đi làm thì giải phóng, sau đó nhà nước thông báo để đăng kí và phân công nghệ sĩ về các đoàn. Tôi được phân công về đoàn Sài Gòn 2, gồm nhiều anh chị nữa như Lệ Thuỷ, Thanh Tuấn, Diệp Lang…

Đoàn nhiều nghệ sĩ nên khi đó lại không có tuồng để hát, tôi nằm suốt mấy tháng trời. Hằng đêm, tôi cứ cầu khấn Tổ nghiệp cho tôi một vai diễn nhỏ nhưng vẫn không được. Sau đó, đoàn Văn công được thành lập với 3 lớp nghệ sĩ: tại chỗ, kháng chiến và từ Hà Nội vào. Tôi được kêu về đoàn nhưng lúc đầu cũng băn khoăn vì mới thành lập. Cuối cùng, tôi cũng đánh liều với hy vọng là sẽ có vai diễn. Đúng như nguyện cầu, vở đầu tiên của đoàn mang tên Ngày tàn của bạo chúa, tôi có ngay vai diễn. Dù chỉ là vai đào 3 nhưng tôi mừng rớt nước mắt, thở phào nhẹ nhõm.

* Nói về gia đình, người bà nội nuôi của chị một chút, đây dường như là người khỏi xướng cho chị tập tành ca hát nhưng cũng là người phản đối chị theo nghề. Vì sao lại như vậy?

– Năm 9 tuổi, tôi đã ra đời rồi, đi làm thuê để có tiền đi học. Một nguyên nhân lớn nữa khiến tôi chọn sang ở nhà bà nội nuôi làm việc là để được đi xem hát mỗi cuối tuần. Bà nội nuôi tôi quen với bầu đoàn hát nên đoàn nào, show diễn nào bà cũng có suất đi coi hết. Tôi mê lắm, nôn nao trông đến ngày thứ bảy hơn bao giờ hết. Bà phát hiện ra năng khiếu của tôi, cho tôi đi hát nhưng cũng bà là người không cho tôi đi theo đoàn sau 4 năm học tại trường Quốc gia âm nhạc. Bà cho rằng đi hát là hư, là xướng ca vô loài. Sau giải phóng tôi mới như chim sổ lồng.

* Với nghệ sĩ cải lương, sự nghiệp của ai cũng biến động nhiều, việc chuyển đoàn cũng như vậy. Còn chị như thế nào?

– Mấy mươi năm đi hát, tôi ít khi nào bay nhảy lắm, chung thủy son sắt một lòng. Tôi ở đoàn Văn công đến năm 1984. Sau đó, khi chị Bạch Tuyết, Lệ Thuỷ về nước thì thành lập đoàn 284. Đoàn thiếu người nên xin tôi qua. Được một năm hơn thì tôi xin trở về đoàn Văn công, nơi đây ông xã tôi cũng là trưởng đoàn. Đi đoàn 284 cũng vui vì có nhiều anh, chị nhưng ở Văn công thì được gần gia đình. Năm 1997, đoàn Văn công sáp nhập vào nhà hát Trần Hữu Trang và ở luôn cho đến ngày nghỉ hưu. Tính ra, từ lúc đi hát đến hiện tại tôi chỉ là người của 2 đoàn. Phía Sở cũng điều động tôi đi sang một số đơn vị, nhưng họ tôn trọng ý kiến nên cho tôi ở lại.

* Con đường sự nghiệp của chị tính ra khác biệt nhiều so với những đồng nghiệp cùng trang lứa đấy chứ, êm đềm và không quá nhiều biến cố.

– Tôi đi đoàn Văn công từ thời còn lãnh lương nhu yếu phẩm. Lương cứng là 26 đồng, mỗi đêm hát được thêm 2,2 đồng, phần của tôi cũng cao nhất nhì đoàn nên sống thoải mái lắm. Bản thân lại tự lập một mình nên cũng không lo lắng nhiều, chỉ phụ giúp thêm gia đình. Vì thế, tôi không có nhu cầu chuyển đoàn, sống rất khép kín.

Nghe si cai luong Thoai Mieu: ‘Toi am anh va so hon nhan do vo’

Thoại Miêu cho rằng ca hát đã trở thành nghiệp nên bao giờ Tổ không cho nữa sẽ dừng lại

Trở lại những ngày vàng son, làm sao được nữa

* Ý niệm về sự ổn định chi phối khá nhiều điều trong cuộc sống của chị thì phải?

– Tôi có gia đình trễ so với nhiều anh chị, đồng nghiệp cùng thời. Năm 37 tuổi tôi mới lập gia đình vì có nhiều người nói tuổi tôi nếu lấy chồng sớm sẽ phải truân chuyên 2-3 lần. Bởi vậy, suốt thời trẻ tôi đâu dám yêu hay nghĩ đến chuyện tình cảm vì sợ dở dang, đau khổ. Một vợ một chồng, đó là tâm nguyện đến cuối đời của tôi. Cuộc sống hôn nhân dĩ nhiên không thể tránh khỏi những va chạm, mâu thuẫn nhưng khi nghĩ đến chuyện đổ vỡ, tôi ám ảnh và sợ.

Cuộc sống của tôi bình lặng, bình dân lắm, như mặt hồ không gợn sóng vậy. Tôi không quen đi đâu một mình, la cà quán xá hay đến những nơi ồn ào, náo nhiệt. Tôi sợ khổ lắm. Tôi vun vén cho gia đình chứ không phải để dành cho tự thân mình. Đời đi hát khó nói trước được điều gì lắm nên khi còn ở đỉnh vinh quang thì cũng nên tự lo liệu cho con đường về sau. Đừng để đến lúc rơi vào những lúc cùng cực, khán giả người ta nhìn mình xót xa.

Ngoài gia đình, mình còn người thân nữa, tôi sống tự lập từ nhỏ nên đến hiện tại, tôi luôn tự tin mình chưa bao giờ làm phiền những người xung quanh. Tôi vẫn thường dạy con mình như vậy nhưng không biết sau này nó có làm được như tôi mong muốn hay không.

Nghe si cai luong Thoai Mieu: ‘Toi am anh va so hon nhan do vo’Thoại Miêu và các đàn em trong hậu trường một buổi diễn: nghệ sĩ Lê Trung Thảo, Lê Thanh Thảo, Diễm Thanh (từ trái sang)

* Nhìn lại quãng đường mấy mươi năm đi qua, chị có nuối tiếc điều gì không?

– Tôi đi hát, may mắn được những vai diễn phù hợp nên chỉ sau 3 vở, khán giả đã nhớ mặt. Đến năm 1993, được trao danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú. Tôi hãnh diện và hạnh phúc với cuộc đời đi hát. Thời điểm đó, việc phong danh hiệu không phải qua nhiều thủ tục, giấy tờ như bây giờ, cũng chẳng cần bao nhiêu huy chương mà theo đúng câu “hữu xạ tự nhiên hương”, người ta tự biết đến mình, những gì mình đóng góp và ghi nhận.

Cuộc đời nghệ sĩ mà, nhiều lúc cũng hay tự bảo nhau giải thưởng có hay không có cũng không sao nhưng có vẫn vui hơn để sau này có dịp để nhìn lại. Vừa qua, tôi cũng được huy chương vàng trong Hội diễn chuyên nghiệp toàn quốc, đã đủ điều kiện để xét danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân nhưng không hiểu vì sao vẫn chưa được. Mới đầu cũng buồn lắm nhưng phần số, sự may mắn của mỗi người đều có lý do để đến hay không đến. Danh dự và thành tựu trong nghề nghiệp của tôi hiện tại vẫn đủ rồi. Nhìn lên có thể không bằng ai nhưng nhìn xuống tôi đã cao hơn rất nhiều.

* Ngoài giải thưởng, chị còn vương vấn những ngày xưa cũ không, những ngày khi đêm nào đèn sân khấu cũng sáng, bếp cơm hội lúc nào cũng đỏ lửa.

– Vương vấn nhiều lắm chứ, ngày xưa một tuần là hát hết một tuần, chưa kể một ngày 2 suất. Bây giờ mơ ước lại những ngày vàng son như thế, làm sao được nữa. Dù có dựng được một vở diễn hoành tráng đến cỡ nào thì khán giả cũng không đến rạp đông như ngày xưa. Thời ông xã tôi còn làm Giám đốc nhà hát Trần Hữu Trang, từng dựng 2 vở để hát ở Quân khu 7 với mong muốn vực dậy sân khấu cải lương nhưng cũng bất thành, chỉ ở mức huề vốn. Tổng số tiền đầu tư 2 vở lên đến hơn 5 tỷ đồng, một con số không hề nhỏ.

* “Đệ nhất đào nhì”, cụm từ quen thuộc khi nhắc đến Thoại Miêu. Thật lòng, có bao giờ chị mơ ước sẽ thành công và được nhớ đến với một vai đào chính hay không?

– Tôi không bao giờ mơ ước điều này. Tự thân mình phải biết rõ mình đang ở đâu. Có thể khi giao tôi vai đào chính, tôi đóng không đạt. Nhưng khi giao tôi vai đào nhì, tôi chắc chắn sẽ diễn ngang vai đào chính. Nhiều năm làm nghề, tôi may mắn khi hầu như những kịch bản tôi nhận đều có vai đào nhì so kè với vai đào chính.

Chuyện biết mình biết ta chưa bao giờ là thừa. Tôi không cần những vai đào chính kéo xuyên suốt, vai nào cũng được, diễn một lớp cũng được, miễn làm sao khán giả phải vỗ tay rần rần là mình thành công rồi. Tôi ra đường, khán giả nhớ nhiều về những vai đào nhì của tôi, nhiều lúc cũng gọi tên nhân vật thay tên mình.

* Nếu cho chị một điều ước để quay về khoảng thời gian vàng son đó, chị muốn diễn vở nào nhất?

– Chắc chắn là vở nào cũng muốn diễn. Bây giờ, chúng tôi làm chương trình tổng hợp nhiều nhưng thực sự không thích. Tôi thích hát liền một vở diễn dài. Nhưng biết làm sao hơn, nếu cho một vở diễn diễn trong 2 tháng, khán giả đầy thì tôi cũng chấp nhận, mà đằng này cố mấy cũng không được. Làm nghệ sĩ cải lương, ai cũng mong đời mình có một vở diễn để cháy hết mình dù có thể hiện tại, chúng tôi không còn sức như ngày xưa.

Giờ đây, tôi không dám nghĩ về viễn cảnh đó. Mơ ước nhiều nếu không được thì lại càng xót xa. Duyên đến sẽ tự khắc đến, mình đừng trông chờ nữa. Nhiệm vụ của tôi là giữ sức khoẻ, duyên đến thì diễn hết mình.

* Bây giờ, các chương trình giải trí để khôi phục nghệ thuật cải lương cũng nhiều, chị có ý định góp sức không?

– Thoại Mỹ lúc làm giám khảo chương trình Đường đến danh ca vọng cổ, ban tổ chức có mời tôi nhưng tôi không tham gia. Tôi sợ người ta lời ra tiếng vào rằng do Mỹ làm giám khảo mà tôi được chen chân vào. Đi làm thì có tiền đấy nhưng tôi không thích bon chen. Thời gian cũng không cho phép khi những năm gần đây ông xã bệnh, tôi gần như phải luôn bênh cạnh, có show diễn ở tỉnh cũng không dám nhận…

Nghe si cai luong Thoai Mieu: ‘Toi am anh va so hon nhan do vo’Thoại Miêu và Thoại Mỹ thời còn trẻ

* Nhưng thực tế ở tỉnh khán giả mới còn nhiều, thương nghệ sĩ cải lương nhiều…

– Đúng vậy, ở các tỉnh miền Tây, họ thương nghệ sĩ cải lương chúng tôi lắm. Họ còn mê và yêu cải lương nhiều lắm. Có nơi tôi đi diễn, khán giả xin chụp hình nửa tiếng vẫn chưa xong. Như tôi thế này, đi diễn chuyện ở khách sạn là không khó nhưng chẳng bao giờ tôi ở vì không vui. Tôi luôn muốn ở chung với anh em. Hát chỗ uỷ ban thì “đâu” bàn lại mà ngủ, còn không thì trải chiếu dưới đất mà nằm, ăn cơm hội nữa. Nhà tắm thì chỉ một cái, cứ chiều xuống là xếp hàng rồng rắn đi tắm rồi chuẩn bị lên diễn, vậy mà vui. Giờ cho tôi ước, tôi chỉ mong được trở lại những ngày như vậy. Mà giờ làm sao đi được nữa.

Tôi nhớ như in, có lần đi hát ở Đồng Tháp, hát xong cả đoàn ăn tối rồi kéo nhau xuống chiếc ghe bầu ngồi, chờ người chất đồ xuống xong cũng 2, 3 giờ sáng, đến điểm diễn tiếp theo là tờ mờ sáng, người ta họp chợ luôn rồi. Mỗi lần đi hát, tôi có thói quen là mang rất nhiều thứ, mì gói, đồ ăn khô… anh em nào đói là cứ tìm đến chỗ tôi. Ai trong đoàn cũng bảo tôi là cái siêu thị mini vậy. Có đêm hát xong nằm trên sân khấu giữa trời, trải ghế bố ra nằm ngắm trăng sao mây nước, đúng kiểu lãng mạn. Giờ chỉ ước có ai bỏ tiền ra, thuê đoàn đi hát chừng 10 ngày vẫn được. Tôi muốn sống lại những ngày như vậy lắm rồi.

Có nơi tôi đi diễn, vợ chồng nhà người ta cứ nhường cả cái giường ngủ cho mình rồi họ ra sau chái bếp mà nằm. Tôi không chịu thì họ giận nên đành nhận cái tình vậy mà trong lòng mình cũng khó chịu lắm. Dần dà lại thành thói quen, cứ hở chúng tôi xuống là nhà anh chị đó lại đón tiếp niềm nở như người thân trong gia đình.

Có năm ngay mùng Một tết, sợ người ta kiêng kị đoàn hát nhưng không, họ đón và nuôi chúng tôi suốt ba ngày xuân. Đời đi hát, chuyện ở nhà dân, ăn cơm nhà dân gần như một nếp văn hoá của nghệ sĩ cải lương chúng tôi. Cũng chính vì thế mà cái tình sâu đậm hơn bao giờ hết. Có lần tôi trở lại Đồng Tháp, ghé lại căn nhà xưa, nay đã khang trang 2 tầng, họ trách mà tràn đầy tình thương: “Ngày xưa tụi em nghèo, anh chị ghé đều đặn. Giờ tụi em khá giả hơn, có chỗ che nắng che mưa cho cả đoàn mà mọi người biệt tăm”. Nghe đến đây, lòng mình cứ như thắt lại, nước mắt cứ muốn chực trào.

* Xin cảm ơn chị đã chia sẻ.

Thuỵ Khuê thực hiện

Nguồn: phunuonline

>>XEM THÊM

Bình Tinh: Cha và anh ᴍấᴛ, mẹ vào chùa sống

Sau ᴄáɪ ᴄʜếᴛ của chồng là nghệ sĩ cải lương Đức Lợi, mẹ của Bình Tinh chưa kịp lấy lại tinh thần đã phải chịu ƈú ʂốƈ lớn vì người con trai duy nhất qua đời.

Bình Tinh sinh trưởng trong gia đình có truyền thống nghệ thuật lâu đời. Ông bà của cô là bầu đoàn cải lương tuồng cổ Huỳnh Long lừng lẫy một thời. Cha cô là nghệ sĩ Đức Lợi còn mẹ là nghệ sĩ, soạn giả Bạch Mai nổi tiếng với những vở cải lương lịch sử ca ngợi tinh thần yêu nước, tự hào dân tộc.

Bình Tinh nổi tiếng từ khi còn bé, mới 4 tuổi đã bước chân lên sân khấu và được xem là “thần đồng cải lương” của đoàn Đồng ấu Bạch Long. Cô nổi tiếng qua những vai diễn nhí, thường giả trai trong băng video cải lương:Long Lân Quy Phụng, Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài, Quan Công đại chiến Bàng Đức, Na Tra…

Nhưng khi cô lớn lên, cải lương bắt đầu suy thoái nên không còn cơ hội tỏa sáng. Sau này ba ᴍấᴛ, lại thêm anh trai qua đời, mẹ vào chùa lánн ɴạɴ nên một mình Bình Tinh gồng gánh đoàn cải lương Huỳnh Long để các bậc cha chú có miếng cơm ở tuổi xế chiều.

Sau khi đăng quang cuộc thi Sao nối ngôi, con gái nuôi Kim Tử Long bắt đầu được biết đến nhiều hơn. Suốt gần 30 năm gắn bó với bộ môn nghệ thuật cải lương, cầm trên tay cúp chiến thắng đầu tiên, nghệ sĩ Bạch Mai đã khóc thay cho con gái.

Trong cuộc trò chuyện với Zing.vn, Bình Tinh nhiều lần rơi nước mắt. Cô khóc khi gợi nhớ những ký ức đau buồn của gia đình, cô khóc vì bắt đầu được mọi người yêu mến và bầu show gọi điện nhiều hơn.

Bình Tinh bật khóc mời NSƯT Vũ Linh và NSƯT Kim Tử Long lên sân khấu để nói lời cảm ơn. Ảnh: Minh Hiếu

Ba Long không dùng tiền mua giải cho tôi

– Tại sao lúc công bố kết quả, chị không đợi nghe tên mình trở thành quán quân mà đã lao xuống sân khấu?

– Quả thật tôi không nghĩ sẽ trở thành quán quân, bởi nhìn sang bên cạnh, Hồng Phượng có NSƯT Vũ Linh và NSƯT Hoài Linh yểm trợ. Lê Lộc ngoài ba mẹ còn có Trấn Thành hay Hoài Anh Kiệt được nghệ sĩ Cẩm Tiên giúp sức. Tôi chỉ kết hợp với các nghệ sĩ lão thành ở tuồng cổ Huỳnh Long và NSƯT Hữu Quốc.

Không chỉ riêng tôi, đứa nào cũng dốc sức, một sống một còn ở đêm thi cuối cùng. Áp lực kinh khủng lắm. Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác khi MC Nguyên Vũ công bố điểm số của giám khảo khách mời Ngọc Sơn. Tôi và Hoài Anh Kiệt nắm chặt tay, lúc nghe MC công bố điểm số 2 đứa đều 10, tôi không còn biết gì nữa, lao xuống sân khấu ôm chặt ba Long. Hai cha con đều khóc, ba tôi ôm tôi và kêu lên: “Chị Bạch Mai ơi (mẹ Bình Tinh – PV), em làm được rồi. Em không phụ công chị”. Tôi nghe ba nói vậy càng khóc to hơn.

– Nhiều người cho rằng chiến thắng của Bình Tinh ở cuộc thi Sao nối ngôi không bất ngờ bởi chị đã được cha nuôi Kim Tử Long hậu thuẫn. Chị nói gì trước những tin đồn?

– Tôi may mắn có đến 2 người cha nuôi chứ không phải một. NSƯT Kim Tử Long nhận tôi làm con nuôi vào năm 1998 và NSƯT Vũ Linh nhận nuôi năm 2009. Nhưng vì sức khỏe của ba Linh không cho phép nên ông gửi gắm tôi cho ba Long giúp đỡ ở cuộc thi Sao nối ngôi. Tôi biết ơn vì ba Long đã bỏ hết công sức, tâm huyết của ông. Nhưng sau vài lần xuất hiện cùng nhau, ba bảo tôi phải tự đứng trên đôi chân của mình. Ông đã vạch sẵn con đường, thì phía trước dù hoa hồng hay máu là do tôi lựa chọn.

Trong đêm chung kết, nhiều thí sinh khác được bố mẹ hỗ trợ, dốc hết sức thì ba Long lại bảo tôi phải tự lực cánh sinh. Nếu thành công, đó là do công sức của tôi. Còn nếu thất bại, ba nói tôi cũng đã có bài học, cần phải phấn đấu hơn nữa.

Bình Tinh đã tổ chức 2 live show cải lương và được NSƯT Hoài Linh khen ngợi vì có thể nối nghiệp bố mẹ. Ảnh: Nguyễn Bá Ngọc

– Sau khi trở thành quán quân của Sao nối ngôi, sự nghiệp của Bình Tinh thay đổi thế nào?

– Tôi biết con đường mình đi chông gai nhưng cải lương đã thấm vào máu thịt, dù sau này có ra sao, cải lương mãi mãi trường tồn trong tôi. Ngày bé, lúc theo bố mẹ lên sân khấu, tôi cũng biết nghề này gian truân lắm. Nhưng không hát cải lương không được. Hiện tại, tôi là hậu duệ duy nhất của tuồng cổ Huỳnh Long, nếu tôi bỏ đôi gánh khỏi vai mình, bao nhiêu người sẽ chơ vơ, không nơi nương tựa.

Gần 30 năm theo nghề, tôi chưa bao giờ được có cơ hội xuất hiện trên truyền hình. Có lẽ mình gánh vác nhiều thứ quá, người ta cũng quên mình. Nên giải thưởng này có giá trị rất lớn với tôi. Sau một thời gian dài sống với nghề, tôi cũng được cầm trên tay giải quán quân. Đây cũng là cơ hội để tôi xuất hiện trong các chương trình cải lương. Tôi kiếm được miếng cơm mới nuôi được cả gánh hát.

Sau khi tham gia Sao nối ngôi, dù cuộc thi chưa kết thúc, tôi đã được các bầu show mời đi hát và cát-xê cũng tăng hơn trước.

– Cải lương ở thời điểm này không còn được khán giả yêu chuộng. Bình Tinh và nhiều nghệ sĩ trẻ khác là thế hệ kế thừa nhưng lại không may mắn khi bộ môn nghệ thuật dần xuống dốc. Chị làm thế nào để tồn tại?

Tôi và những người bạn chưa bao giờ câu nệ hát ở đâu, sân khấu như thế nào. Cứ hễ ai mời nhất định cũng phải đến, dù hát đám cưới, đám tiệc hay bất cứ nơi đâu. Vì chúng tôi không có lấy một sân khấu sáng đèn hàng đêm như ca nhạc hay hài kịch. Thế nên, cứ được mời đi diễn là mừng. Bởi vì mình còn có cơ hội kiếm cơm, vừa được thỏa mãn ước mơ được hát. Một ngày mà không hát tôi chịu không nổi, không được mời cũng tự hát cho mình nghe.

– Không sở hữu ngoại hình, nhan sắc của một cô đào cải lương. Chị gặp khó khăn ra sao trong những ngày đầu mới vào nghề?

– Ban đầu tôi mặc cảm lắm nhưng nghĩ lại nếu mình xấu hổ với cơ thể bố mẹ ban cho, khác nào mình bất hiếu với đấng sinh thành. Mà tôi cũng may mắn được trời thương, dù sắc vóc nhỏ con nhưng khi bước lên sân khấu, thần thái trong tôi bộc lộ khiến người ta quên đi hạn chế của mình.

Anh trai ᴄʜếᴛ, mẹ vào chùa lánh nạn

– NSƯT Kim Tử Long và NSƯT Vũ Linh nhận chị làm con gái nuôi ở thời điểm nào?

– Trong nghề này, người này thường gửi con cái cho người kia trông coi. Lúc tôi còn nhỏ, bố mẹ tôi bận dạy cho các anh chị lớn tuổi nên mẹ tôi có gửi tôi cho ba Kim Tử Long chăm nuôi. Sau này mẹ tôi đánh tiếng nhờ ba chăm sóc và ông nhận tôi làm con nuôi.

Đầu năm 2009, chú Thanh Hiệp tổ chức vở tuồng Mạnh Lệ Quân kỳ nữ ở rạp Trần Hưng Đạo, tôi được giao đóng vai Hoàng hậu, vợ của ba Vũ Linh. Nhưng may mắn cả 2 không diễn chung nên tôi đỡ sợ. Sau khi diễn xong, ba nắm tay tôi chào khán giả mà tôi run lập cập, không dám nhìn mặt ông. Cơ duyên đó giúp tôi trở thành con nuôi của ba.

– Có 2 người cha nuôi nổi tiếng, họ ảnh hưởng thế nào đến sự nghiệp của chị?

– Người thương thì bảo tôi may mắn, phải biết phấn đấu để không phụ lòng tình thương của 2 ba. Người ghét thì bảo tôi biết lựa ba quá. Từ ngày làm con của 2 ba, một đứa chuyên giả trai như tôi đã được ba Linh “bẻ tay bẻ chân” để làm đào trên sân khấu. Họ còn bảo tôi được 2 ba cõng trên vai.

Nhưng cả ba Linh và ba Long cũng chưa bao giờ có suy nghĩ trải thảm cho tôi đi. Tôi cũng biết nên không ỷ lại. Tôi học những tinh hoa từ cả 2 người ba nổi tiếng để cho mình con đường đi riêng biệt.

– Kim Tử Long giúp đỡ con gái nuôi tạo dựng tên tuổi trong nghề nhưng lại để con gái ruột Mai Ka tự lập. Điều này có khiến ảnh hưởng đến tình cảm của Bình Tinh và Mai Ka?

– Mai Ka đang làm việc tại sân khấu kịch Hồng Vân với sự giúp đỡ của NSND Hồng Vân, thầy Minh Nhí. Vì em ấy không theo con đường của ba Long nên được các cô chú khác giúp đỡ. Trong nghề này duyên kỳ lạ vậy đó. Tôi và Mai Ka thân với nhau như chị em ruột. Lúc tôi thi Sao nối ngôi, em sẵn sàng gác bỏ công việc để hỗ trợ chị hết mình.

Em có nói với tôi, đang muốn tham gia cuộc thi Cười xuyên Việt. Ba Long bảo thôi ba già rồi, mới dồn hết sức cho chị con, ba không còn kham nổi. Nhưng tôi nói em phải thi, có gì chị sẽ hỗ trợ em bằng tất cả sức của mình. Từ nhỏ đến giờ, tôi chưa bao giờ vắng mặt trong tiệc vui của nhà ba Long. Không chỉ Mai Ka, ba đứa em còn lại đều xem tôi như chị Hai.

Sau nhiều sóng gió trong đời, Bình Tinh cũng đã yên bề gia thất. Nhưng ông xã của cô lại không muốn xuất hiện vì sợ làm vợ ᴍấᴛ fan. Ảnh: Nguyễn Bá Ngọc

– Sau cái ᴄʜếᴛ của chồng và con trai, mẹ chị – nghệ sĩ kiêm soạn giả Bạch Mai đã không chịu nổi ƈú ʂốƈ này và nương nhờ cửa Phật. Chị giúp mẹ vượt qua giai đoạn khó khăn như thế nào?

– Gia đình tôi lúc đó tan nhà nát cửa. Ba mất cũng đã 10 năm, mẹ chỉ vừa nguôi nỗi nhớ ba thì lại bị thêm một ƈú ʂốƈ ᴋɪɴʜ ᴋʜủɴɢ. Mới Tết năm vừa rồi thôi, cả gia đình còn được đứng chung trên sân khấu với nhau, đùng một cái anh Chinh Nhân ɴɢấᴛ xỉᴜ, đưa vào bệnh viện thì người ta nói ʙệɴʜ ᴘʜổɪ. Tôi cứ ngỡ anh sẽ được điều trị và sớm trở về nhưng bệnh viện thông báo ʙệɴʜ của anh ở thời kỳ cuối, nghĩa là lâu nay anh giấu gia đình.

Từ lúc phát bệnh, chỉ 12 ngày anh đã đi. Anh tôi là con trai duy nhất trong nhà, bao nhiêu tình thương và kỳ vọng, mẹ đều đặt hết vào anh. Nên bà không chịu nổi ᴍấᴛ ᴍáᴛ to lớn này. Đáᴍ ᴛᴀɴɢ của anh, mẹ không có mặt vì ai cũng sợ bà sẽ đi theo. Tôi gạt nước mắt vì không thể khóc thêm được nữa, lo cho anh và cho mẹ. Sau khi anh qua đời, mẹ tôi vào chùa sống để cầu mong ba và anh siêu thoát.

Nhà tôi còn có 2 chị nhưng một chị bị bệnh, một chị đã lập gia đình. Lúc này anh trai tôi để lại cậu con trai, tôi thay anh chăm sóc thằng bé. Tôi cũng bắt đầu thay anh gánh vác đoàn cải lương truyền thống của gia đình. Nhưng cũng may, các cô chú bác trong nghề đã giúp đỡ tôi vượt qua giông bão cuộc đời.

– Chị chia sẻ niềm vui chiến thắng với mẹ thế nào?

Mẹ tôi năm nay đã ngoài 70 tuổi, giờ bà chỉ ở trong chùa, không màng đến thế sự nữa rồi. Tuần nào tôi cũng vào thăm mẹ và chuẩn bị sẵn đồ chay mang vào. Hôm được giải quán quân, tôi chạy vào chùa với mẹ ngay. Hai mẹ con khóc nức nở, mẹ cứ kêu lên: “Trời ơi, gần 30 năm rồi con gái tôi mới có chút thành quả với nghề”. Tôi biết mẹ khóc nhưng bà hạnh phúc vì những nỗ lực của tôi bao năm qua cuối cùng cũng được mọi người nhìn nhận.

Theo Zing News