Nghệ sĩ Bạch Long: “Tôi nhờ bạn gái đi đổi nhẫn tôi tặng, bạn gái lấy luôn chủ tiệm vàng”

0
403

“Tôi mua nhẫn tặng nhưng người yêu đeo không vừa nên mang đi đổi, tôi không hiểu cô ấy đổi kiểu gì mà lấy luôn chủ tiệm vàng” – Nghệ sĩ Bạch Long chia sẻ.

Mới đây, tại chương trình Chuyện nghệ sĩ, nghệ sĩ Bạch Long tâm sự thật lòng về đời sống hiện tại và lí do không muốn lấy vợ, sinh con của mình.

Hiện tại cuộc sống của tôi bấp bênh lắm, vẫn ở nhà thuê

Không biết mọi người nghĩ sao nhưng riêng tôi nếu có lập gia đình, tôi cũng không muốn có con.

Tôi rất thương con nít, nhưng lại không muốn có con. Trước đây, mỗi lần quen bạn gái, tôi đều đặt vấn đề là không muốn có con. Trong khi đó, phụ nữ thường muốn sinh con, nên thành ra bất đồng quan điểm rồi chia tay.

Tôi không muốn có con cũng bởi lí do riêng. Khi đã sinh ra một đứa con thì phải có trách nhiệm với nó.

Tôi rất ghét những người cứ gặp tôi rồi nói sao không lập gia đình sinh con đi để sau này nhờ cậy nó. Tôi không thích quan điểm đó chút nào. Sinh một đứa nhỏ ra thì phải có trách nhiệm nuôi nấng nó nên hình hài, rồi cho nó ăn học tới nơi tới chốn, không thua kém người khác.

Những trách nhiệm đó chưa có thì đừng sinh con. Tôi là người sống có trách nhiệm. Nếu đã lập gia đình thì phải có trách nhiệm với vợ con.

Hiện tại cuộc sống của tôi tuy nổi tiếng nhưng bấp bênh lắm. Nếu lập gia đình, sinh con thì lấy đâu ra kinh tế, điều kiện mà chăm lo cho nó đến nơi đến chốn.

Bây giờ, tôi vẫn phải ở nhà thuê, thu nhập hàng đêm phải đem ra trả tiền nhà, tiền ăn mỗi ngày. Nếu tôi cưới vợ mà may mắn cưới được một cô vợ biết làm ăn thì không nói làm gì.

Nhưng nếu cô vợ đó không biết làm ăn thì tôi lại phải nuôi thêm một miệng ăn, lại cả con cái vào nữa, thật sự không nổi.

Chính vì lẽ đó nên bản thân tôi không muốn có con. Rồi chẳng may con tôi có làm gì không đúng lại bị người ta nói này nọ.

Cha tôi không muốn cho tôi và Thành Lộc đi hát

Hơn nữa, nếu có con, tôi cũng không muốn cho con mình theo nghiệp diễn viên. Ngày xưa, cha tôi (nghệ sĩ Thành Tô) đã không muốn cho tôi và Thành Lộc đi hát. Ông ấy muốn tôi và Thành Lộc phải đi học để biết chữ nghĩa như người ta.

Bây giờ làm nghệ sĩ rồi tôi mới thấy cha mình đúng chứ không sai. Ông đi hát nên hiểu cái nghề này cực khổ quá.

Tôi đi hát đúng là cực khổ lắm. Tôi từng nằm sân khấu khóc với nghề này. Nếu không có bản lĩnh, lập trường vững vàng chắc tôi bỏ nghề lâu rồi.

Nghệ sĩ chúng tôi không như những gì mọi người thấy, lộng lẫy bước lên sân khấu đóng vai nọ vai kia, hát cái nọ cái kia.

Chúng tôi phải gian truân, khổ ải lắm. Vì thế, tôi không muốn con mình theo nghề. Trừ phi nó là một diễn viên giỏi thì phải chấp nhận chứ không thì thôi.

Như ba tôi ngày xưa cấm nhưng xem tivi thấy Thành Lộc với tôi diễn hay quá nên mới chấp nhận. Nghề diễn này làm nên danh nên phận thì hẵng theo, còn bấp bênh thì đừng làm.

Giả sử tôi có con mà không nổi bật lên được, trong khi cả dòng họ từ cha tôi tới Thành Lộc đều hát hay, diễn hay quá rồi thì thôi bỏ nghề còn hơn.

Giờ sinh con ra mà giọng hát nó không có, sắc vóc cũng không, lại lùn như ba nó thì thôi xong. Tôi không có sắc vóc nhưng ít ra còn có giọng hát, cái duyên để được như ngày nay.
Về chuyện tiếp nối di sản gia tộc mình, vì không có con nên tôi nghĩ ra cách truyền thụ lại cho học trò. Tôi không muốn cho con đi hát nhưng lại muốn đào tạo đệ tử để chúng tiếp nối nghề của gia tộc.

Mua nhẫn tặng người yêu, người yêu đem đổi rồi lấy luôn chủ tiệm vàng

Thời còn trẻ, tôi cũng có nhiều bóng hồng yêu mến và từng muốn lập gia đình, có con. Nhưng tình duyên chưa tới nên có lúc chuẩn bị hôn nhân rồi mà mọi thứ vẫn gãy đổ, tôi đành chấp nhận. Nguyên nhân duy nhất vì cuộc sống của tôi khó khăn.

Thời đó, tôi nổi tiếng hơn bây giờ nhiều nhưng vẫn còn nghèo, phải đi xe đạp cọc cạch, chưa mua nổi xe Honda. Mãi tới năm chín mấy tôi mới mua được cái xe Honda cánh én.

Tôi không hiểu sao số mình lận đận. Tôi cũng đi hát, nhận cát xê như những nghệ sĩ khác mà không hiểu sao cuộc đời vẫn nghèo khó. Nhưng thôi, tôi cứ lạc quan, vượt lên cái nghèo mà sống.

Tuy nhiên, tôi lại thuận lợi về đường dạy dỗ học trò, giống như một ông lão đưa đò. Tôi đào tạo rất nhiều học trò nổi tiếng. Những người bạn gái đến với tôi vì không dứt tôi ra khỏi nghiệp đưa đò đó nên đành lấy chồng khác.

Tôi đen đủi tới mức mua chiếc nhẫn tặng người yêu nhưng người yêu đeo không vừa, nên mới bảo người yêu đem đến tiệm vàng đổi. Tôi không hiểu cô người yêu ấy đổi kiểu gì mà xong lấy thằng chủ tiệm vàng luôn.

Tôi không hề biết chuyện cô người yêu đó lấy chồng. Mãi tới 10 năm sau tôi vô tình gặp người em trai của cô ấy thì mới biết. Em trai cô ấy nói rõ với tôi: “Anh đưa nhẫn cho chị em đi đổi, đổi xong chị ấy lấy chủ tiệm vàng”. Tôi nghe xong chỉ biết cười ra nước mắt.

Cuộc sống đối lập giữa hai anh em Bạch Long và NSƯT Thành Lộc

Tuy là hai anh em ruột nhưng NSƯT Thành Lộc có cuộc sống sung túc trong khi đó nghệ sĩ Bạch Long lại trải qua cuộc đời lận đận.

Nghệ sĩ Bạch Long và NSƯT Thành Lộc là hai anh em ruột, sinh ra trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật, ba là NSND Thành Tôn, mẹ là NSND Huỳnh Mai. Các chị em của họ là Bạch Liên, Bạch Lý, Bạch Lê, Bạch Lựu cũng là ca sĩ, nghệ sĩ cải lương thành công thời đại trước.

Cùng là anh em ruột thế nhưng cuộc sống của Bạch Long và NSƯT Thành Lộc lại hoàn toàn đối lập. Nếu Thành Lộc sở hữu cơ ngơi, sự nghiệp đáng nể thì Bạch Long lại không tài sản, nhà cửa ở tuổi 60.

Nghệ sĩ Bạch Long và NSƯT Thành Lộc là hai anh em ruột nhưng lại có hai cuộc đời khác nhau. (Ảnh: FBNV)

NSƯT Thành Lộc thành công rực rỡ ở tuổi 58

Xuất thân trong gia đình nhà nòi về cải lương, thế nhưng NSƯT Thành Lộc lại không có chất giọng trời cho như các anh chị em khác. Ổng chuyển qua học kịch, và cái duyên với kịch đã tạo cho Thành Lộc những vai diễn để đời mà thế hệ sau xem như hình mẫu để noi theo.

Ông thành công với các vai diễn: Chu Xung trong vở kịch kinh điển Lôi vũ, vai ông Tư trong Dạ cổ hoài lang và hàng chục vai diễn trong series Ngày xửa ngày xưa mà hiếm trẻ em Việt Nam nào không biết đến. Đồng nghiệp còn gọi Thành Lộc là “phù thuỷ của những vai diễn”.

NSƯT Thành Lộc được mệnh danh “phù thuỷ của những vai diễn”. (Ảnh: FBNV)

Giai đoạn sau này, NSƯT Thành Lộc còn gây ấn tượng trong các bộ phim điện ảnh, truyền hình như Mùi ngò gai, Lời nguyền huyết ngải, Ngôi nhà bươm bướm, Phượng khấu… Ở tuổi 58, Thành Lộc đã là phó giám đốc của sân khấu kịch IDECAF, là giám khảo của Vietnam’s Got Talent.

NSƯT Thành Lộc trong bộ phim điện ảnh “Ngôi nhà bươm bướm”. (Ảnh: FBNV)

Sự nghiệp thành công rực rỡ của Thành Lộc là điều khiến nhiều người ngưỡng mộ. Dù chưa lập gia đình nhưng cuộc sống đời thường của ông cũng sung túc, viên mãn nhờ sở hữu xe hơi và nhà riêng.

Nghệ sĩ Bạch Long lận đận ở tuổi 60

Là anh em ruột nhưng nghệ sĩ Bạch Long lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược với NSƯT Thành Lộc. Bạch Long xuất thân là một nghệ sĩ cải lương có tiếng ở miền Nam những năm 1980. Năm 1990, Bạch Long đầu tư vào đoàn cải lương Đồng Ấu Bạch Long, đây cũng là đoàn cải lương đã đào tạo ra nhiều tên tuổi như Quế Trân, Trinh Trinh, Tú Sương…

Tuy nhiên, do đầu tư vào cải lương khi lĩnh vực này đang đi xuống nên sau đó Bạch Long trắng tay. Ông tự an ủi mình rằng dù sao tiền đó cũng là mình giúp các tài năng trẻ chứ không phải ăn chơi mà mất.

Nghệ sĩ Bạch Long là người thầy của nhiều thế hệ nghệ sĩ cải lương, diễn viên Việt Nam. (Ảnh: Eva)

Đến năm 2000, Bạch Long hoạt động với vai trò diễn viên kịch cùng một số vai diễn được thiếu nhi yêu thích. Dần về sau, cái tên Bạch Long bị quên lãng trong lòng khán giả. Hiện tại, Bạch Long vẫn giảng dạy là chủ yếu, ông công tác tại sân khấu kịch IDECAF và trường Sân Khấu Điện Ảnh TP.HCM.

Ở tuổi 60, Bạch Long vẫn chưa có vợ con, không có tài sản tích luỹ và vẫn ở nhà thuê. Vì thương anh nên NSƯT Thành Lộc có nhiều lần gợi ý giúp đỡ, đưa về chung sống cùng nhưng Bạch Long từ chối. Nghệ sĩ chia sẻ vì lòng tự trọng riêng của bản thân nên không muốn là gánh nặng của anh chị em. Ông chỉ mong ơn trên cho một giấc ngủ rồi ra đi chứ rất sợ cảnh bị bệnh tật hành hạ.

Nghệ sĩ Bạch Long “tay trắng” ở tuổi 60. (Ảnh: NVCC)

Tuy cuộc đời khác nhau nhưng không thể phủ nhận sự cống hiến cao cả của hai anh em Bạch Long và NSƯT Thành Lộc dành cho nghệ thuật. Họ đã dành cả đời tận tuỵ, chấp nhận sống cô độc để mang lại niềm vui cho khán giả và tiếp bước cho những tài năng trẻ trong tương lai.

Nguồn: tổng hợp

Nghệ sĩ Thanh Ngân: Có lúc không đủ tiền ăn cơm

Hẹn gặp nghệ sĩ Thanh Ngân thật khó. Người ta nói chị bây giờ chỉ làm việc cho… chùa, chẳng còn màng tới lợi lộc, danh vọng nên không mặn mà với giới truyền thông.

Chị cứ thoắt ẩn, thoắt hiện, vừa thấy xuất hiện trên “trực tiếp truyền hình” TP.HCM, hôm sau đã nghe tiếng chị vọng về từ Cần Thơ, Bạc Liêu… Lịch làm việc sít sao. Ðiều khiến không ít người tò mò là tuy không còn khát khao “hơn thua” thi thố trên sàn diễn, song trong năm 2016, nghệ sĩ Thanh Ngân vẫn nhẹ nhàng lấy về một lúc hai giải thưởng cá nhân qua vở cải lương Cõi thiêng trong Hội diễn Sân khấu chuyên nghiệp toàn quốc: HCV cho vai Út Ngân và giải diễn viên xuất sắc nhất hội diễn. Cho đến nay, dù không còn ở độ tuổi đôi mươi, Thanh Ngân vẫn là cô đào thanh sắc toàn vẹn khó ai bì kịp.

Là hậu duệ của một gia đình có truyền thống nhiều đời làm nghệ thuật nổi tiếng (ông cố là bầu gánh Tân Hí Ban, ông bà ngoại là đào kép Hai Long – Tư Hélene, cha mẹ là diễn viên Hoài Châu – Kim Hoa… đến chị ruột là các nghệ sĩ Thanh Hằng, Ngân Quỳnh, Thanh Ngọc), việc theo nghề hát đối với Thanh Ngân là đương nhiên?

Tôi không phủ nhận việc được sinh ra trong gia đình có truyền thống là một lợi thế, vì dù gì trong máu mình cũng ít nhiều có sẵn gen nghệ thuật. Ba tuổi, tôi đã được cho ra sân khấu, nói có vài câu thoại mà khán giả cười rần rần; năm tuổi, tôi đã tự tin nói với má rằng lớn lên con sẽ hát như Thanh Kim Huệ, sẽ diễn như cô Thanh Nga, làm ra nhiều tiền để xây nhà cho má ở, mua xe cho má đi, sắm hột xoàn cho má đeo… Thế nhưng khi lên 10 tuổi, tôi không thích đi hát nữa, muốn học văn hóa lên cao để chọn nghề khác vì thấy nghề hát lăn lóc, bấp bênh quá.

Tôi vốn sáng trí, học giỏi nên lúc đầu ước mơ học luật tới thạc sĩ, tiến sĩ, nhưng ba má không cho vì nhà nghèo, tôi “hạ” xuống ước học làm răng hoặc học may, nghề nào cũng được, miễn có cuộc sống ổn định. Nhưng rồi hoàn cảnh gia đình lúc đó quá khó khăn, ba má tôi đã lớn tuổi, chỉ còn hát vai lão, vai mụ, kinh tế trông chờ vào một mình tôi. “Giàu út ăn, khó út chịu”, tôi đành phải đi hát theo ý muốn của ba má. Mười sáu tuổi, tôi được ba dắt vào nghề, đưa xuống Ðồng Tháp hát thử.

Ðó là con đường học vấn luôn gặp trở ngại, mỗi khi nhớ về, cảm xúc tiếc nuối vẫn tràn ngập trong tôi. Sau khi biết không có điều kiện học tiếp văn hóa mà phải chọn con đường nghệ thuật, trước thời gian đi hát thử, tôi có tham gia cuộc thi ca nhạc, qua hai vòng, được các chú nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu, Xuân Hồng thương quý, động viên rằng nếu vào tới chung kết sẽ được suất học bổng vào trường Âm nhạc TP.HCM nhưng chẳng may, tôi bị bệnh đành bỏ ngang.

Nhớ về tuổi thơ, điều gì Thanh Ngân khó quên nhất?

Tôi mê đoàn đồng ấu Bạch Long, muốn nhận nghệ sĩ Bạch Long làm thầy để được học vũ đạo, múa thương, múa giáo cũng không được vì tôi phải thường xuyên đi lưu diễn ở các tỉnh xa. Phải giã từ ước mơ học lên cao, đến bây giờ, ước mơ có bằng đại học vẫn luôn day dứt trong tôi. Vậy nên, hễ có fan trẻ nào (mà Thanh Ngân coi như con) báo: “Út ơi, con đã có bằng đại học rồi” là tôi vui như chính mình đạt được vậy.

Không tự chọn nghề, đi hát là tuân theo ý muốn của cha mẹ, vậy vì sao Thanh Ngân lại theo nghiệp diễn đến tận bây giờ?

Ðúng là tôi đã không được chọn tương lai theo ước mơ, nhưng may mắn là khi bước vào nghề hát lại thấy tràn đầy đam mê. Tính tôi từ nhỏ, một khi đã hạ quyết tâm thì làm gì cũng phải làm cho chỉn chu, cho hết trí lực của mình, đạt mức tốt nhất có thể. Biết mình không thể đi con đường nào khác ngoài con đường này thì nỗ lực hết sức, cố gắng đáp lại sự kỳ vọng của ba má.

Tôi đi hát được một năm thì lên đào chánh. Có lẽ chất nghề hình thành từ trong máu nên tôi học rất nhanh, không trường lớp chính quy song tôi biết học ở mọi người chung quanh, từ ba má, từ các nghệ sĩ đi trước và nhất là từ các chú thầy đờn trong đoàn. Không những ca diễn, tôi còn làm MC, ngâm thơ hậu trường, hát tân nhạc… trong phần dạo đầu 30 phút ca nhạc trước khi mở màn để kiếm thêm tiền phụ gia đình.

Ði theo sân khấu cải lương, quãng thời gian nào Thanh Ngân thấy khó khăn nhất?

Thời tôi mới đi hát, khó khăn nhiều lắm. Ðoàn chỉ diễn được ở những nơi không có đầu máy video. Những quán cà phê có mở băng cải lương, người ta không đi coi, đoàn ế. Lúc hát ế, không ai bù lỗ, đào kép không có tiền. Những khi ban quản lý đoàn có xung đột nội bộ, ăn không đồng, chia không đủ, ngủ đêm sáng ra thấy gánh tan rã, mình cũng không biết đi đâu, về đâu. Ði hát ở miền Trung gặp lúc lũ lụt, có khi phải ngồi chờ nước lụt rút từ đêm đến sáng. Nhiều lúc túng thiếu đến không đủ tiền ăn cơm, phục trang phải đi mượn.

Nhưng cũng từ những khó khăn đó, tôi nhận được những ân tình từ nhiều người. Về Sài Gòn, gia đình tôi không có nhà, vợ chồng nghệ sĩ Thanh Ðiền – Thanh Kim Huệ cho tá túc ở trụ sở Ðoàn Sài Gòn 1; chị Thoại Mỹ cho áo đầm, chị Thanh Thanh Tâm cho son phấn; các đạo diễn Phượng Hoàng, Lê Lộc… luôn ưu ái dành vai cho tôi mỗi khi quay phim video cải lương mới.

Khó khăn như vậy, có lúc nào Thanh Ngân muốn bỏ nghề?

Sau những lần rã gánh, tôi thấy mờ mịt gần như tuyệt vọng. Nhưng tôi có niềm tin vào tổ nghiệp rất lớn. Niềm tin chính là sức mạnh, biến điều không thể thành điều có thể. Tôi thấy mình được quyền té, vấp ngã nhưng phải đứng lên. Tôi tự động viên, ta được quyền quyết định hiện tại và tương lai của mình, đừng đánh mất quyền thiêng liêng đó. Trên đời không có việc gì khó, núi dù cao mấy cũng có đỉnh, khó khăn dù lớn mấy cũng có giới hạn, trong khi tiềm lực con người thì vô hạn.

Chỉ cần có tinh thần lạc quan, tích cực “tiến công” thì mọi khó khăn trắc trở sẽ phải chịu cúi đầu. Phải luôn thành tâm hướng thiện và phải chiến thắng chính mình thì sẽ chiến thắng tất cả những gì đến và đi trong cuộc đời này. Nhờ xác tín những điều như trên, tôi chưa hề có ý định bỏ nghề. Và quả thật, mình bền chí, những gian nan rồi cũng qua. Tôi bắt đầu dành dụm được từ khi các chương trình đại nhạc hội được tổ chức thường xuyên, rồi đến phong trào sản xuất video cải lương nở ra rầm rộ, được mời đi hát tăng cường cho các đoàn tỉnh… Nhờ đó, tôi đã thực hiện được điều ước hồi nhỏ với má, là mua nhà, sắm xe…

Xem Thanh Ngân ca diễn, không ít người cho rằng Thanh Ngân có nhiều nét giống nghệ sĩ Thanh Nga. Thanh Ngân nghĩ gì về lời khen ngợi đó?

Ba má tôi có một thời gian đi đoàn Thanh Minh nhưng tôi chưa bao giờ được gặp nghệ sĩ Thanh Nga ngoài đời. Vậy mà không hiểu sao, thỉnh thoảng tôi lại nằm chiêm bao thấy cô Thanh Nga, nhất là những khi chuẩn bị tập các vai cô từng sắm lúc sinh thời. Tôi rất vinh hạnh được chọn vào những vai cô từng hóa thân…

Hỏi rằng nghĩ gì về những lời khen đó, thật lòng tôi chẳng dám nghĩ gì, chỉ biết cảm ơn tổ nghề, cảm ơn cô Thanh Nga vì hình mẫu quá đẹp mà cô đã để lại, cảm ơn khán giả vì đã dành cho Thanh Ngân tình cảm ưu ái. Riêng phần mình, là thế hệ đi sau, được sắm những vai diễn phần nào đã trở thành kinh điển của cô, mỗi lần nhận vai, tôi luôn cầu xin cô phù trợ, để có thể tái hiện những hình tượng đẹp của cô một cách trọn vẹn nhất có thể trên sàn diễn.

Có một điều nghịch lý hiện nay là sàn diễn cải lương thường “tắt đèn” nhưng nghệ sĩ cải lương Thanh Ngân lại làm không hết việc. Thanh Ngân lý giải điều này như thế nào?

Tôi nghĩ, nghệ thuật cải lương vẫn là món ăn tinh thần được công chúng yêu thích nhưng khán giả bây giờ đã khác xưa, không mấy ai chịu ngồi xem một vở dài mấy tiếng đồng hồ. Tôi may mắn thường xuyên được mời tham gia các sự kiện ở nhiều tỉnh, vừa ca cổ vừa ca tân nhạc, cũng như diễn các trích đoạn về các anh hùng dân tộc…

Ngoài ra, tôi còn thực hiện các chương trình thu hình về đề tài Phật giáo do Công ty Chơn Tâm của mình sản xuất nên công việc luôn tất bật. Theo tôi biết, tuy sân khấu cải lương không thường xuyên đỏ đèn được như xưa, song nhiều nghệ sĩ trẻ cũng hoạt động nghệ thuật dưới nhiều hình thức khác. Tuy vậy, khát khao của những diễn viên như chúng tôi vẫn là được hát trong những vở cải lương đúng nghĩa, được đầu tư nghiêm túc. Những vở như vậy bây giờ chỉ xuất hiện trong các kỳ hội diễn, liên hoan của ngành.

Thanh Ngân đã đoạt khá nhiều giải thưởng như hai lần giải Mai Vàng, hai lần HTV Awards, còn trong các cuộc hội diễn, liên hoan sân khấu chuyên nghiệp thì hầu như hễ Thanh Ngân có thi là có giải thưởng cao. Có phải vì vậy mà bây giờ Thanh Ngân không hào hứng với các giải thưởng nữa?

Ở những cuộc khán giả bầu chọn, tôi muốn nhường lại cho lớp trẻ, mình đã được rồi nên để cho người khác phấn đấu. Nếu mình dự hoài, họ khó có cơ hội. Chỉ những cuộc thi chuyên nghiệp mới cho tôi cơ hội được gặp gỡ đồng nghiệp, được có những ngày lao động nghệ thuật thực sự, được soi xét, thẩm định nghề nghiệp từ ban giám khảo có chuyên môn để giúp mình hoàn thiện hơn. Tiếc là những cuộc “làm nghề” như vậy quá ít.

Lâu nay, Thanh Ngân chuyên tâm đến việc thực hiện những chương trình ca cổ Phật giáo thiện nguyện hơn là chuyện chạy sô kiếm tiền?

Triết lý nhà Phật có những điều giúp mình sống hướng thiện. Tôi ngộ ra rằng đời người ngắn lắm, mới ngày nào còn nhỏ, giờ đã trên bốn mươi rồi nên tự nhắc mình, trên đời này không có gì chắc, chỉ có một thứ chắc là trước sau gì mình cũng chết. Tôi không còn cầu lợi gì cho mình, buông bỏ mọi thứ trong tích cực, muốn sống cho người khác. Tôi luôn ý thức giữ gìn sức khỏe, giữ cho con người mình luôn ở trạng thái quân bình, chừng mực từ ăn uống, đi đứng, hành động, nói năng… Tập yoga, thiền để tìm sự tĩnh tại.

Tôi từng có trải nghiệm là mình cầu quá nhiều thứ, cuối cùng lại được những thứ mình không muốn. “Sống đơn giản, cuộc đời thanh thản. Sống hồn nhiên, cuộc đời bình yên. Một thân thể không đau, một tinh thần không loạn. Hạnh phúc đích thực của con người chỉ có bấy nhiêu thôi. Tội gì phải ngày tính đêm lo, phải lao tâm nhọc trí, sống trong phiền não bất an. Mình không có dép để mang nhưng nhìn lại còn có người không có chân để đi, vậy nên đừng sân si…”, đó là những điều tôi tâm niệm.

Tôi có một nhóm gồm bảy cô gái, sống với nhau như một gia đình, đã và đang cùng nhau đi trên một quãng đường đời, phân công nhau thực hiện các chương trình cải lương Phật giáo với mục đích từ thiện dưới tên gọi Công ty Chơn Tâm. Chúng tôi đã bỏ tiền riêng thực hiện trên 10 cuốn DVD gồm những bài ca cổ Phật giáo và trích đoạn những câu truyện về Phật phát không cho công chúng.