Lần đầu được thấy mình trong bức ảnh, cụ bà ɮậȶ ӄɦóƈ vì xúc động

0
594

Sẽ ra sao nếu lần đầu được cầm trên tay bức hình của chính mình, cảm xúc vui mừng, xúc động của bà cụ cũng khiến cho nhiều người cảm thấy vui lây.

Cuộc sống từ nhỏ vốn khó khăn, nên từ trước đến giờ cụ vẫn chưa có cho mình một tấm hình đàng hoàng. Ngày trước để chụp được hình và có bức hình được cầm nằm trên tay thì rất là khó khăn. Câu chuyện của cụ bà sau đây đã khiến nhiều người cảm thấy xúc động và vui lây với cụ vì sau bao năm khó khăn, cụ đã có cho mình một tấm ảnh của chính bản thân.

Mới đây nhất trên mạng xã hội đã lan truyền loạt ảnh chụp lại khoảnh khắc cụ bà lần đầu tiên thấy mình trong ảnh. Cụ cứ lật qua lật lại xoay tới xoay lui, một hồi sau mới nhận ra mình chính là người trong bức ảnh đó rồi bà bật cười hạnh phúc ánh mắt của bà long lanh như sắp khóc vì cảm động.

Trên bài viết của mình, người đăng những tấm hình nói rằng: “Đầu tiên bà ấy không thể nhận ra mình trong bức ảnh, sau đó một lúc, bà ấy nhớ ra chiếc mũ của tôi và tôi, tiếp đó là bức ảnh. Rất vui. Tôi nghĩ, tôi đã làm bà ấy hạnh phúc… và ngược lại”.

Sau những tấm ảnh và biểu cảm của cụ bà được đăng tải trên mạng xã hội đã nhận được rất nhiều rất nhiều bình luận, cho rằng khoảnh khắc này vừa cảm động, lại mang đến cho người khác một nguồn năng lượng tích cực, vui vẻ.

“Quả là một biểu cảm vô giá. Tôi cảm giác bà ấy đang là người hạnh phúc nhất thế giới này rồi”.

“Khoảnh khắc này thật sự cảm động”.

“Tuyệt quá, bà ấy chắc đã rất vui vẻ”.

“Nhiếp ảnh gia có tâm đã khiến cụ bà thật sự vui vẻ. Nhìn tấm hình cảm thấy hạnh phúc lây luôn ấy”.
“Nhìn cụ bà thấy cảm động thật sự”.

“Cảm giác bà ấy đang là một người vui vẻ nhất thế gian”

“Nụ cười hạnh phúc chân thật nhất mà mình từng thấy. Cảm ơn người đã mang bức ảnh này đến cho tất cả mọi người”.

“Tấm ảnh tuy có phần giản dị, nhưng lại mang một nguồn năng lượng cực lớn đến cho mọi người, đáng yêu quá đi”.

Bất ngờ gia đình sống như thời ɳɠυყêɳ ƚԋủყ, ƈạσ ƚɾọƈ tóc và ӄɦôռɢ áo quần: Bé gái rất ȶɦèʍ đi học

Đó là câu chuyện của đôi vợ chồng 𝐥ậ𝐩 𝐝ị Nguyễn Tuấn Nghĩa (42 tuổi) và Lê Thị Mùi (52 tuổi). Họ sống đúng chất ռɢʊʏêռ ȶɦủʏ theo nghĩa đen, cuộc sống sinh hoạt không giống ai. Những người chứng kiến ai nấy đều ngỡ ngàng, xen lẫn Ӽóȶ Ӽǟ hoặc lắc đầu vì không hiểu nổi.

Tại bãi giữa sông Hồng khu vực phường Ngọc Thụy, quận Long Biên (Hà Nội) từ nhiều năm nay xuất hiện một gia đình với ba thành viên để đầu t.r.ọ.c, thường không mặc áo quần.

Chị Mùi bên con gái của mình (Ảnh: Zing.vn)

Hoàn cảnh của chị Mùi như một b.i k.ịc.h dài đằng đẵng. Chị vốn là gái Hà Nội gốc, sống ngay phố cổ phồn hoa. Sau đó chị lấy chồng rồi sinh con nhưng gia đình ly tán vì chồng n.g.h.i.ện ng.ậ.p. Nghĩ cuộc đời quá đắng cay, chị Mùi bắt đầu với lối sống bất cần. Chị mặc kệ những điều tiếng, mặc kệ cuộc sống x.ô b.ồ, làm tất cả những gì mình thích.

Năm 2007, chị lang thang n.h.ặ.t r.á.c, đ.ó.i rách khổ sở và trở thành ‘người đàn bà đ.i.ê.n’ lúc nào cũng ôm theo một đứa con. Ông trời như khéo sắp đặt trước, chị Mùi tình cờ gặp Nguyễn Tuấn Nghĩa. So với chị Mùi, Nghĩa ít hơn cả chục tuổi, nhưng đ.ộ “𝐝ị” gấp bội lần.

Hai người nhanh chóng bén duyên rồi về ở với nhau như vợ chồng cho đến nay. Họ vốn là những kẻ lập 𝐝ị, sống với nhau lại hợp cả tính cách, lối sống đến kỳ lạ. Nhiều người ví đó là lối sống “ɳɠυყêɳ ƚԋủყ” giữa Thủ đô, muốn ăn là ăn, muốn ngủ là ngủ, thậm chí chẳng cần mặc quần áo.

Anh Nghĩa không mặc quần áo đã nhiều năm (Ảnh: CSTC)

Về phần Nghĩa, anh vốn là một chàng trai có nhà mặt phố, cao ráo, trắng trẻo nhưng trí nhớ lúc được lúc không. Trong một phút h.i.ế.m h.o.i tỉnh táo, Nghĩa kể lại: “Khi mới học lớp 4 tôi bị một t.a.i n.ạ.n nên ảnh hưởng đến trí não. Lạ một điều tôi lại chẳng thấy thế, chỉ thấy mọi người bảo tôi thần kinh, h.â.m h.ấ.p. Tôi lại thấy mình hết sức minh mẫn, khỏe mạnh”.

“Chúng tôi muốn tách biệt với cuộc sống xô bồ, không muốn nghe còi xe, không muốn nhìn nhà cao tầng nữa. Chỉ có cuộc sống ở đây (ven sông Hồng) mới thực sự hợp với chúng tôi thôi” – anh Nghĩa nói.

Cứ thế, hai vợ chồng dựng tới 4 cái lều để ở nhưng chỉ duy nhất một lối vào, hai bên cây cối um tùm như vào rừng. Con riêng của chị Mùi là bé Phả đã lớn và về ở với ông bà, còn đứa con chung là bé Nguyễn Đức Hạnh hàng ngày vẫn sống “nguyên thủy” cùng bố mẹ.

Hạnh được bố mẹ cạo đầu tr..ọc l.ó.c để tiện sinh hoạt. Nhưng cô bé tỏ ra không thích thú:”Cháu không thích cạo t.rọ.c, không đẹp như các bạn khác. Cháu cứ phải đội khăn lên vừa đỡ nắng vừa đỡ ngại”.

Hạnh vẫn hồn nhiên không biết xã hội ngoài kia là gì (Ảnh: Zing.vn)

Cuộc sống của bé Hạnh như ốc đảo, quẩn quanh nơi bãi giữa. Đồ chơi của Hạnh là những thứ vớt được dưới sông, bạn bè là những đứa trẻ sống tạm ở bãi giữa. Hạnh muốn ăn lúc nào cũng được, buồn ngủ thì bạ vào đâu đó. Bé Đức Hạnh rất muốn được đi học như bao đứa trẻ khác .

“Bà nội quý con lắm. Con được bà làm sinh nhật hai lần, lần thì bằng bánh ngọt, năm ngoái là bằng sữa chua. Nhưng bà gh..ét mẹ vì mẹ hay c.ở.i t.r.u.ồ.ng nên không cho bố mẹ ở cùng. Con chỉ muốn cả nhà về ở với nhau thôi”, Hạnh buồn r.ầ.u nói.

Khi hỏi anh Nghĩa, sao không mặc quần áo cho con, anh gạt phắt đi: “Các loài vật sinh ra là tự do bay nhảy, tự chúng có thể thích nghi với môi trường, không nên bí bó, con người cũng vậy. Cứ ép nó theo những nguyên tắc của con người là sai hoàn toàn, phải cho chúng tự do nhất có thể”.

Hai vợ chồng sống lập dị nhiều năm (Ảnh: Đời sống và Pháp Luật)

Đúng là trong xã hội này, chuyện hy hữu gì cũng có thể xảy ra. Riêng với hoàn cảnh của anh Nghĩa và chị Mùi thì phải nói là q.u.á.i đ.ả.n. Dẫu biết nhiều người cũng bỏ phố vào rừng, chủ trương sống nguyên thủy, hòa mình với thiên nhiên, nhưng t.á.o b.ạ.o tới đâu cũng phải có điểm ‘dừng’ nhất định, bởi xã hội đã không còn như xưa, con người cũng cần nếp sống cơ bản nhất.

Thật ra đôi vợ chồng nói trên đang tỉnh hay m.ê, vẫn bình thường hay có bệnh về đầu óc, chắc phải đi khám, trị liệu… và chỉ có bệnh viện mới đủ khả năng để kết luận. Chỉ thương là thương cho đứa trẻ đang ngày một lớn dần, ý thức được sự khác biệt của gia đình và bản thân rồi sẽ thấy ‘t.ủ.i h.ổ’.

Có thể hành động bất thường ấy xuất phát từ một uẩn khúc nào đó, nhưng việc họ sống quá nguyên thủy sẽ ảnh hưởng tới tâm lý và tương lai của bé gái, nhất là khi bước vào tuổi dậy thì. Bởi lẽ sống trong một môi trường như thế đứa trẻ sẽ cảm thấy việc t.r.ầ.n tr.u.ồ.ng là hoàn toàn bình thường và chắc chắn sẽ có tâm lý b.ầ.y đ.à.n.

(Ảnh: Zing.vn)

Đứa trẻ đó sẽ không có nhu cầu giao tiếp với thế giới bên ngoài, không có khái niệm về g.i.ớ.i t.í.nh. Thậm chí nó sẽ thấy việc mặc quần áo là một sự bất thường. Chuyện này sẽ ảnh hưởng rất lớn tương lai khi lớn lên. Ngẫm cũng buồn, cha mẹ muốn sống thế nào là việc của họ, nhưng ép con theo khuôn khổ của mình thì không nên.

Sau cùng, chỉ mong ông bà nội cháu bé hãy bỏ qua những khúc mắc trong quá khứ, nếu có điều kiện hãy đem cháu gái về nuôi dưỡng chăm sóc. Bởi như cô bé Hạnh đã từng nói, em rất yêu quý những người xung quanh mình và khát khao lớn nhất đời em chính là được đi học.