Hiền Thục: Nếu lọt thỏm trong đám đông, tôi sẽ rất sợ, có thể khóc và cảm thấy lạc lõng

0
44

“Tôi thật sự cần tiền để nuôi con nên sẽ ráng làm nhiều việc hơn để cho con có một cuộc sống tốt hơn” – Hiền Thục nói.

Mới đây, chương trình Teatime with Quang Vinh đã lên sóng với khách mời là ca sĩ Hiền Thục. Tại đây, Hiền Thục đã tiết lộ lí do mình ít xuất hiện trên truyền hình. Cô nói:

“Tôi rất ngại trả lời phỏng vấn vì cảm thấy rất mắc cười. Nhiều khi người phỏng vấn là người lạ hoặc đồng nghiệp thông thường, không biết nhiều về tôi mà tự nhiên hỏi thì tôi thấy ngại.

Tôi mắc bệnh mắc cỡ. Nếu để tôi đứng hát trước đám đông nhiều người, tôi hoàn toàn thoải mái. Tôi thích thế, càng đông càng tốt. Đó là hạnh phúc của người nghệ sĩ.

Hiền Thục: Nếu lọt thỏm trong đám đông, tôi sẽ rất sợ, có thể khóc và cảm thấy lạc lõng - Ảnh 1.

Nhưng nếu để tôi lọt thỏm trong một đám đông, tôi sẽ rất sợ, có thể khóc và cảm thấy lạc lõng. Mỗi người có một nỗi sợ hãi riêng và tôi thì sợ người lạ.

Mỗi lần thấy người lạ, tôi cảm thấy hoang mang, không biết nói gì, làm gì cho đúng”.

Tiếp đó, Hiền Thục chia sẻ về quãng thời gian mình bị mệt mỏi, mất cảm xúc với âm nhạc. Cô kể:

“Trong sự nghiệp của mình, tôi chưa bao giờ cảm thấy căng thẳng. Khi được hát, tôi cảm thấy rất dễ chịu. Tất nhiên, sẽ có những giai đoạn tôi bận rộn hơn một chút.

Có giai đoạn người ta nhìn thấy tôi bận tối mặt tối mũi là do tôi phải nuôi một đứa con nhỏ. Tôi thật sự cần tiền để nuôi con nên sẽ ráng làm nhiều việc hơn để cho con có một cuộc sống tốt hơn.

Bây giờ tôi vẫn thích làm như vậy nhưng con tôi lớn rồi nên tôi không cần chăm bẵm quá, cuộc sống dễ chịu hơn.

Hiền Thục: Nếu lọt thỏm trong đám đông, tôi sẽ rất sợ, có thể khóc và cảm thấy lạc lõng - Ảnh 3.

Với lại, khi làm việc nhiều quá, sẽ có lúc tôi bị mất cảm xúc, không thể hát được gì nữa. Không phải tôi bị mất giọng hay bài hát đó quá khó, nhưng tôi không còn cảm nhận được gì trong trái tim để hát.

Giai đoạn đó xảy đến với tôi cách đây tầm 5 năm. Tôi thấy mình hát cái gì cũng không cảm nhận được. Tôi hát bài gì cũng phải cảm nhận được, cảm thấy giống mình hoặc thấy mình trong đó. Nhiều khi hát mà tôi không thấy sâu sắc gì hết”.

Ngoài ra, Hiền Thục nói thêm về ảnh hưởng của đàn chị Như Quỳnh lên mình: “Một trong những thành công của thầy tôi là dạy tôi hát cái gì cũng được. Tất nhiên, không phải tôi hát cái gì cũng hay nhưng cái gì cũng phải biết hát. Đó là kỹ năng, hành trang tôi mang theo khi lớn lên.

Hiền Thục: Nếu lọt thỏm trong đám đông, tôi sẽ rất sợ, có thể khóc và cảm thấy lạc lõng - Ảnh 4.

Đặc biệt, tôi được chị Như Quỳnh chỉ dạy nhiều nên khi hát dân ca, tự nhiên tôi hát rất giống chị ấy. Tôi không cố tình bắt chước nhưng đó giống như máu chảy trong người tôi.

Chị Như Quỳnh là cô giáo dạy tôi từ nhỏ nên tôi hát dân ca bị ảnh hưởng từ chị, từ cách xử lý, cử động tay chân đến biểu cảm trên khuôn mặt. Xem lại mình diễn trên tivi, tôi tự hỏi mình sao lại giống chị Như Quỳnh thế. Nhưng đó là một niềm tự hào với tôi.

Hiền Thục: Nếu lọt thỏm trong đám đông, tôi sẽ rất sợ, có thể khóc và cảm thấy lạc lõng - Ảnh 5.

Tôi thích nhiều ca sĩ lắm, mỗi anh chị nghệ sĩ đi trước đều có những cái khiến tôi phải học hỏi. Kể cả khi hát lại bài cũ của họ, tôi cũng phải xem xem mình nên bắt chước cái gì”.

Phùng Ngọc Huy: Lúc mới qua Mỹ, tôi sốc tới mức không dám coi Facebook

“Mọi người bên Việt Nam đi hát quá trời còn tôi phải một thân một mình làm lại từ đầu” – Phùng Ngọc Huy nói.

Mới đây, tại chương trình Gõ cửa thăm nhà, ca sĩ Phùng Ngọc Huy, bạn trai cũ của cố diễn viên Mai Phương đã chia sẻ về công việc hiện tại của mình. Anh nói:

“Tôi hiện kinh doanh gần 200 món hàng, gồm da heo cháy giòn, mãng cầu rim muối ớt, bột sắn dây, gà ủ muối… Nhiều món tôi phải nhập từ Việt Nam qua nhưng phải có độ an toàn, sạch sẽ tôi mới nhận.

Phùng Ngọc Huy: Lúc mới qua Mỹ, tôi sốc tới mức không dám coi Facebook - Ảnh 1.

Tôi không livestream hài như Lê Dương Bảo Lâm vì khách của tôi khác, đa phần là các cô chú, anh chị lớn tuổi ở tiểu bang xa. Họ chủ yếu muốn nghe tôi nói về các món ăn”.

Phùng Ngọc Huy cũng tâm sự về giai đoạn khó khăn khi mới sang Mỹ định cư. Anh nói:

“Lúc mới qua Mỹ, tôi khá sốc và hụt hẫng, chới với. Tôi sốc tới nỗi không dám coi Facebook vì thấy mọi người bên Việt Nam đi hát quá trời còn tôi phải một thân một mình làm lại từ đầu.

Chưa kể, thời gian mới qua Mỹ, tôi không chạy xe được, phải đi xe đạp xuống San Jose bán mỹ phẩm. Tôi nhớ lúc đó là mùa đông, tôi phải chạy xe đạp mất 20 phút từ phòng mình thuê tới chỗ làm mà cóng hết tay, cứ 5 phút phải dừng lại để xoa tay cho ấm.

Thời điểm đó, tôi rất cực nhưng cũng vì thế mà trân trọng cuộc sống, còn ở Việt Nam, tôi lệ thuộc vào bố mẹ quá nhiều. Gia đình tôi không khá giả nhưng bố mẹ vẫn lo cho tôi đầy đủ, có chuyện gì cũng dựa vào bố mẹ.

Sang bên Mỹ này, một mình tôi phải bươn chải để lo cho cuộc sống của mình, trang trải mọi thứ.

Trước đây ở Việt Nam tôi hay thích nhậu nhưng sang bên này tôi không nhậu được nữa, sợ có chuyện gì không ai lo, công việc bị ảnh hưởng. Tôi luôn phải suy nghĩ xem làm gì để kiếm sống nên trưởng thành hơn, có nhiều tư duy mới mẻ hơn.

Tôi cũng không nghĩ mình là nghệ sĩ nổi tiếng nữa mà phải hòa đồng với mọi người, như một người bình thường. Tôi phải ngồi bán mỹ phẩm 8 tiếng một ngày. Suốt một năm đầu, tôi mệt mỏi lắm.

Đến giờ tôi đã quen được cuộc sống bên này và hiểu được cuộc sống Mỹ là như thế nào. Tôi cố gắng đi làm kiếm tiền.

Phùng Ngọc Huy: Lúc mới qua Mỹ, tôi sốc tới mức không dám coi Facebook - Ảnh 3.

Mọi thứ tôi đều tự làm hết, ngay cả việc livestream tôi cũng tự set up âm thanh, ánh sáng. Nhà cửa mà hỏng điện nước, cửa nẻo là tôi cũng phải tự làm, không nhờ vả ai. Cái gì không hiểu thì tôi lên mạng tìm”.

Ngoài ra, anh cũng kể về cơ duyên đến với nghệ thuật của mình: “Từ lúc nhỏ tôi đã thích hát và muốn được nổi tiếng rồi nhưng bố tôi không thích, Mỗi lần thấy tôi xem ca nhạc là bố tôi tắt luôn tivi cho tôi học bài.

Chiều theo gia đình, tôi cũng đăng ký thi ngành y nhưng điểm thi không cao nên tôi chuyển sang Đông y. Tại đó, thầy cô cứ bắt tôi làm mẫu chụp hình, tham gia văn nghệ, ca hát.

Có một người bạn trong trường rủ tôi đi hát đám cưới và tôi cũng đi. Show đầu tiên tôi nhận được 30 ngàn cát xê. Tôi hát phô lắm nhưng cũng được các anh chị chỉ bảo, sửa cách hát cho.

Tôi học y 4 năm, lấy bằng đưa cho bố mẹ rồi nhưng không theo nghề vì tính tôi ẩu, sợ theo nghề ảnh hưởng đến tính mạng người khác”.