G̼i̼a̼ ̼c̼ả̼n̼h̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼â̼m̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼b̼é̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼1̼0̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼b̼ị̼ ̼s̼é̼t̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼

0
256

T̼r̼o̼n̼g̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼đ̼ạ̼p̼ ̼x̼e̼ ̼đ̼ạ̼p̼ ̼t̼ừ̼ ̼t̼r̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼v̼ề̼ ̼n̼h̼à̼,̼ ̼e̼m̼ ̼T̼r̼.̼ ̼b̼ấ̼t̼ ̼n̼g̼ờ̼ ̼b̼ị̼ ̼s̼é̼t̼ ̼đ̼á̼n̼h̼.̼ ̼D̼ù̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼â̼n̼ ̼đ̼ị̼a̼ ̼p̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼c̼ứ̼u̼ ̼s̼o̼n̼g̼ ̼n̼ạ̼n̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼q̼u̼a̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼.̼

D̼ù̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼â̼n̼ ̼đ̼ị̼a̼ ̼p̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼c̼ứ̼u̼ ̼s̼o̼n̼g̼ ̼n̼ạ̼n̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼q̼u̼a̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼.̼

̼V̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼ ̼v̼à̼o̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼1̼6̼h̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼2̼6̼/̼4̼,̼ ̼e̼m̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼D̼u̼y̼ ̼T̼r̼.̼ ̼(̼1̼0̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼,̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼l̼ớ̼p̼ ̼4̼A̼ ̼T̼r̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼T̼i̼ể̼u̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼x̼ã̼ ̼Y̼ê̼n̼ ̼H̼ồ̼,̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼Đ̼ứ̼c̼ ̼T̼h̼ọ̼,̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼H̼à̼ ̼T̼ĩ̼n̼h̼)̼ ̼đ̼ạ̼p̼ ̼x̼e̼ ̼đ̼ạ̼p̼ ̼v̼ề̼ ̼n̼h̼à̼ ̼s̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼t̼a̼n̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼b̼ị̼ ̼s̼é̼t̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼t̼r̼ú̼n̼g̼ ̼k̼h̼i̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼n̼h̼à̼ ̼k̼h̼o̼ả̼n̼g̼ ̼2̼0̼0̼ ̼m̼é̼t̼.̼

̼H̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼r̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼

̼N̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼â̼n̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼e̼m̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼t̼r̼ạ̼m̼ ̼y̼ ̼t̼ế̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼x̼ã̼ ̼đ̼ể̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼c̼ứ̼u̼.̼ ̼T̼u̼y̼ ̼n̼h̼i̼ê̼n̼ ̼n̼ạ̼n̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼.̼

̼T̼h̼i̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼e̼m̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼b̼à̼n̼ ̼g̼i̼a̼o̼ ̼c̼h̼o̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼đ̼ể̼ ̼t̼ổ̼ ̼c̼h̼ứ̼c̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼l̼ễ̼,̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼q̼u̼y̼ề̼n̼ ̼đ̼ị̼a̼ ̼p̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼n̼h̼à̼ ̼h̼ỏ̼i̼ ̼t̼h̼ă̼m̼,̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼.̼

T̼r̼.̼ ̼l̼à̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼h̼ứ̼ ̼2̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ó̼ ̼2̼ ̼a̼n̼h̼ ̼e̼m̼,̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼e̼m̼ ̼c̼ó̼ ̼h̼o̼à̼n̼ ̼c̼ả̼n̼h̼ ̼k̼h̼ó̼ ̼k̼h̼ă̼n̼,̼

̼N̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼t̼ổ̼ ̼c̼h̼ứ̼c̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼l̼ễ̼ ̼c̼h̼o̼ ̼

̼T̼h̼e̼o̼ ̼l̼ã̼n̼h̼ ̼đ̼ạ̼o̼ ̼đ̼ị̼a̼ ̼p̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼,̼ ̼T̼r̼.̼ ̼l̼à̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼h̼ứ̼ ̼2̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ó̼ ̼2̼ ̼a̼n̼h̼ ̼e̼m̼,̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼e̼m̼ ̼c̼ó̼ ̼h̼o̼à̼n̼ ̼c̼ả̼n̼h̼ ̼k̼h̼ó̼ ̼k̼h̼ă̼n̼,̼ ̼b̼ố̼ ̼m̼ẹ̼ ̼q̼u̼a̼n̼h̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼đ̼i̼ ̼l̼à̼m̼ ̼t̼h̼u̼ê̼.̼

̼X̼e̼m̼ ̼t̼h̼ê̼m̼:̼ ̼G̼i̼a̼ ̼c̼ả̼n̼h̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼â̼m̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼n̼a̼m̼ ̼t̼h̼a̼n̼h̼ ̼n̼i̼ê̼n̼ ̼b̼ị̼ ̼s̼é̼t̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼ ̼ở̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼

̼”̼G̼i̼ờ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼ấ̼t̼,̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼t̼h̼â̼̼n̼ ̼g̼i̼à̼ ̼y̼ế̼u̼,̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼t̼ậ̼t̼ ̼n̼à̼y̼ ̼b̼i̼ế̼̼̼t̼ ̼t̼r̼ô̼̼n̼g̼ ̼c̼ậ̼̼y̼ ̼v̼à̼o̼ ̼a̼i̼”̼,̼ ̼l̼ờ̼i̼ ̼t̼â̼m̼ ̼s̼ự̼ ̼n̼g̼h̼ẹ̼n̼ ̼n̼g̼à̼o̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼b̼ố̼ ̼n̼a̼m̼ ̼t̼h̼a̼n̼h̼ ̼n̼i̼ê̼n̼ ̼b̼ị̼ ̼s̼é̼t̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼ ̼k̼h̼i̼ ̼s̼ử̼ ̼d̼ụ̼n̼g̼ ̼đ̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼h̼o̼ạ̼i̼ ̼ở̼ ̼S̼ó̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼.̼

̼C̼u̼ố̼i̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼c̼h̼i̼ề̼u̼ ̼2̼2̼/̼9̼,̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼t̼r̼ờ̼i̼ ̼m̼ư̼a̼ ̼t̼o̼ ̼k̼è̼m̼ ̼t̼h̼e̼o̼ ̼s̼ấ̼m̼ ̼s̼é̼t̼,̼ ̼H̼.̼V̼.̼T̼.̼ ̼(̼S̼N̼ ̼1̼9̼9̼8̼,̼ ̼t̼r̼ú̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼t̼h̼ô̼n̼ ̼X̼u̼â̼n̼ ̼S̼ơ̼n̼,̼ ̼x̼ã̼ ̼T̼r̼u̼n̼g̼ ̼G̼i̼ã̼,̼ ̼S̼ó̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼,̼ ̼T̼P̼.̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼)̼ ̼s̼ử̼ ̼d̼ụ̼n̼g̼ ̼đ̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼h̼o̼ạ̼i̼ ̼k̼h̼i̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼s̼ạ̼c̼ ̼p̼i̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼b̼ị̼ ̼s̼é̼t̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼â̼m̼.̼

̼S̼ự̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼đ̼ộ̼t̼ ̼n̼g̼ộ̼t̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼t̼h̼a̼n̼h̼ ̼n̼i̼ê̼n̼ ̼t̼r̼ẻ̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼k̼h̼i̼ế̼n̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼,̼ ̼b̼ạ̼n̼ ̼b̼è̼ ̼v̼ô̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼đ̼ớ̼n̼,̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼i̼ế̼c̼.̼ ̼K̼ể̼ ̼t̼ừ̼ ̼k̼h̼i̼ ̼n̼g̼h̼e̼ ̼t̼i̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼ặ̼p̼ ̼n̼ạ̼n̼,̼ ̼ô̼̼n̼g̼ ̼H̼à̼̼n̼ ̼N̼g̼o̼̣̼c̼ ̼T̼h̼u̼ý̼̼ ̼(̼b̼ố̼̼̼ ̼n̼a̼̣̼n̼ ̼n̼h̼â̼̼n̼)̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼t̼ụ̼c̼ ̼g̼à̼o̼ ̼t̼h̼é̼t̼ ̼g̼ọ̼i̼ ̼t̼ê̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼t̼u̼y̼ệ̼t̼ ̼v̼ọ̼n̼g̼.̼

̼N̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼t̼ổ̼ ̼c̼h̼ứ̼c̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼l̼ễ̼ ̼c̼h̼o̼ ̼T̼.̼

̼G̼i̼ọ̼n̼g̼ ̼n̼g̼h̼ẹ̼n̼ ̼n̼g̼à̼o̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼T̼h̼u̼ý̼ ̼k̼ể̼,̼ ̼v̼à̼o̼ ̼k̼h̼o̼ả̼n̼g̼ ̼1̼8̼h̼2̼0̼ ̼p̼h̼ú̼t̼ ̼h̼ô̼m̼ ̼q̼u̼a̼,̼ ̼k̼h̼i̼ ̼t̼r̼ờ̼i̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼m̼ư̼a̼ ̼t̼o̼,̼ ̼g̼i̼ó̼ ̼l̼ớ̼n̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼v̼ợ̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼t̼ớ̼i̼ ̼c̼h̼ỗ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼n̼ằ̼m̼ ̼n̼g̼h̼ỉ̼ ̼đ̼ể̼ ̼g̼ọ̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼d̼ậ̼y̼ ̼ă̼n̼ ̼c̼ơ̼m̼ ̼c̼h̼u̼ẩ̼n̼ ̼b̼ị̼ ̼đ̼i̼ ̼l̼à̼m̼.̼ ̼G̼ọ̼i̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼l̼ầ̼n̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼T̼.̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼d̼ậ̼y̼ ̼v̼à̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼p̼h̼ả̼n̼ ̼ứ̼n̼g̼ ̼g̼ì̼.̼

̼”̼T̼h̼ấ̼y̼ ̼v̼ậ̼y̼,̼ ̼v̼ơ̼̼̣̼ ̼t̼ô̼̼i̼ ̼l̼a̼y̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼v̼ẫ̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼p̼h̼ả̼n̼ ̼ứ̼n̼g̼.̼ ̼Q̼u̼á̼ ̼h̼ố̼t̼ ̼h̼o̼ả̼n̼g̼ ̼b̼à̼ ̼ấ̼y̼ ̼h̼ô̼ ̼l̼ê̼n̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼h̼ạ̼y̼ ̼v̼à̼o̼ ̼n̼h̼à̼ ̼x̼e̼m̼,̼ ̼l̼ậ̼t̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼d̼ậ̼y̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼đ̼ã̼ ̼m̼ấ̼t̼.̼.̼.̼”̼,̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼T̼h̼u̼ý̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼x̼ó̼t̼ ̼k̼ể̼.̼ ̼T̼h̼e̼o̼ ̼l̼ờ̼i̼ ̼ô̼n̼g̼,̼ ̼ở̼ ̼p̼h̼ầ̼n̼ ̼n̼g̼ự̼c̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼v̼ế̼t̼ ̼c̼h̼á̼y̼ ̼s̼é̼m̼.̼

̼Ô̼n̼g̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼ ̼b̼ã̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼s̼ẻ̼,̼ ̼h̼ô̼̼m̼ ̼x̼ả̼̼y̼ ̼r̼a̼ ̼s̼ư̼̼̣̼ ̼v̼i̼ê̼̣̼̼c̼,̼ ̼d̼o̼ ̼đ̼i̼ ̼l̼à̼̼m̼ ̼v̼ề̼̼̼ ̼m̼ê̼̣̼̼t̼ ̼q̼u̼á̼̼,̼ ̼T̼.̼ ̼v̼ẫ̼̼̼n̼ ̼m̼ă̼̣̼̼c̼ ̼n̼g̼u̼y̼ê̼̼n̼ ̼c̼ả̼̼ ̼b̼ô̼̣̼̼ ̼q̼u̼ầ̼̼̼n̼ ̼á̼̼o̼ ̼l̼a̼o̼ ̼đ̼ô̼̣̼̼n̼g̼ ̼đ̼i̼ ̼n̼g̼ủ̼̼.̼

̼T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼k̼h̼i̼ ̼m̼ấ̼t̼,̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼T̼h̼u̼ý̼ ̼l̼à̼̼m̼ ̼c̼ô̼̼n̼g̼ ̼n̼h̼â̼̼n̼ ̼ở̼̼̼ ̼k̼h̼u̼ ̼c̼ô̼̼n̼g̼ ̼n̼g̼h̼i̼ê̼̣̼̼p̼ ̼N̼ô̼̣̼̼i̼ ̼B̼à̼̼i̼.̼ ̼T̼.̼ ̼t̼h̼ư̼̼ờ̼̼̼n̼g̼ ̼đ̼i̼ ̼l̼à̼̼m̼ ̼c̼a̼ ̼t̼ố̼̼̼i̼ ̼đ̼ế̼̼̼n̼ ̼7̼h̼ ̼s̼á̼̼n̼g̼ ̼h̼ô̼m̼ ̼s̼a̼u̼ ̼v̼ề̼̼̼ ̼n̼h̼à̼̼ ̼t̼ắ̼̼̼m̼ ̼r̼ử̼̼̼a̼ ̼r̼ồ̼̼̼i̼ ̼n̼g̼ủ̼̼ ̼đ̼ể̼̼̼ ̼đ̼ế̼̼̼n̼ ̼t̼ố̼̼̼i̼ ̼t̼i̼ế̼̼̼p̼ ̼t̼u̼̣̼c̼ ̼đ̼i̼ ̼l̼à̼̼m̼.̼ ̼G̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼̼n̼h̼ ̼c̼ó̼̼ ̼2̼ ̼c̼h̼i̼̣̼ ̼e̼m̼,̼ ̼T̼.̼ ̼l̼à̼̼ ̼c̼o̼n̼ ̼ú̼̼t̼ ̼v̼à̼̼ ̼c̼ũ̼̼n̼g̼ ̼l̼à̼̼ ̼t̼r̼u̼̣̼ ̼c̼ô̼̣̼̼t̼ ̼c̼h̼í̼̼n̼h̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼n̼h̼à̼̼.̼

̼H̼i̼ệ̼n̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼T̼h̼u̼ý̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼b̼i̼̣̼ ̼x̼ơ̼̼ ̼g̼a̼n̼ ̼g̼i̼a̼i̼ ̼đ̼o̼a̼̣̼n̼ ̼c̼u̼ố̼̼̼i̼,̼ ̼c̼h̼u̼y̼ể̼̼̼n̼ ̼s̼a̼n̼g̼ ̼u̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼̼,̼ ̼k̼h̼ô̼̼n̼g̼ ̼l̼à̼̼m̼ ̼đ̼ư̼̼ơ̼̼̣̼c̼ ̼v̼i̼ê̼̣̼̼c̼ ̼n̼ă̼̣̼̼n̼g̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼v̼ợ̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼l̼o̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼đ̼ồ̼̼̼n̼g̼ ̼á̼̼n̼g̼ ̼c̼h̼ỉ̼̼ ̼đ̼ủ̼̼ ̼t̼i̼ề̼̼̼n̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼h̼o̼a̼̣̼t̼ ̼h̼à̼̼n̼g̼ ̼n̼g̼à̼̼y̼.̼

̼”̼T̼h̼ằ̼n̼g̼ ̼b̼é̼ ̼t̼h̼ư̼̼ơ̼̼n̼g̼ ̼b̼ố̼̼̼ ̼m̼e̼̣̼ ̼l̼ắ̼̼̼m̼,̼ ̼h̼à̼̼n̼g̼ ̼n̼g̼à̼̼y̼ ̼đ̼i̼ ̼l̼à̼̼m̼ ̼k̼i̼ế̼̼̼m̼ ̼t̼i̼ề̼̼̼n̼ ̼c̼h̼a̼̣̼y̼ ̼n̼g̼ư̼̼ơ̼̼̣̼c̼ ̼c̼h̼a̼̣̼y̼ ̼x̼u̼ô̼̼i̼ ̼v̼ề̼̼̼ ̼c̼h̼ỉ̼̼ ̼đ̼ể̼̼̼ ̼l̼o̼ ̼c̼h̼ữ̼̼̼a̼ ̼b̼ê̼̣̼̼n̼h̼ ̼c̼h̼o̼ ̼t̼ô̼̼i̼.̼ ̼V̼ậ̼y̼ ̼m̼à̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼r̼ồ̼i̼,̼ ̼t̼h̼â̼̼n̼ ̼g̼i̼à̼̼ ̼y̼ế̼u̼,̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼t̼ậ̼t̼ ̼n̼à̼̼y̼ ̼b̼i̼ế̼̼̼t̼ ̼t̼r̼ô̼̼n̼g̼ ̼c̼â̼̣̼̼y̼ ̼v̼à̼̼o̼ ̼a̼i̼.̼.̼.̼”̼,̼ ̼ô̼̼n̼g̼ ̼T̼h̼u̼ý̼̼ ̼k̼h̼ó̼c̼ ̼n̼g̼h̼ẹ̼n̼ ̼t̼â̼m̼ ̼s̼ự̼.̼

̼Ô̼n̼g̼ ̼Đ̼i̼̣̼n̼h̼ ̼V̼ă̼̼n̼ ̼T̼h̼o̼̣̼ ̼-̼ ̼C̼h̼ủ̼̼ ̼t̼i̼̣̼c̼h̼ ̼U̼B̼N̼D̼ ̼x̼ã̼̼ ̼T̼r̼u̼n̼g̼ ̼G̼i̼ã̼̼ ̼(̼S̼ó̼̼c̼ ̼S̼ơ̼̼n̼,̼ ̼H̼à̼̼ ̼N̼ô̼̣̼̼i̼)̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼̼̼t̼,̼ ̼h̼o̼à̼̼n̼ ̼c̼ả̼̼n̼h̼ ̼c̼ủ̼̼a̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼̼n̼h̼ ̼e̼m̼ ̼T̼.̼ ̼r̼ấ̼̼̼t̼ ̼k̼h̼ó̼̼ ̼k̼h̼ă̼̼n̼,̼ ̼b̼ố̼̼̼ ̼b̼i̼̣̼ ̼b̼ê̼̣̼̼n̼h̼ ̼u̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼̼,̼ ̼t̼h̼a̼n̼h̼ ̼n̼i̼ê̼n̼ ̼n̼à̼y̼ ̼l̼à̼̼ ̼t̼r̼u̼̣̼ ̼c̼ô̼̣̼̼t̼ ̼c̼h̼í̼̼n̼h̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼n̼h̼à̼̼.̼ ̼S̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼x̼ả̼̼y̼ ̼r̼a̼ ̼s̼ư̼̼̣̼ ̼v̼i̼ê̼̣̼̼c̼,̼ ̼c̼h̼í̼̼n̼h̼ ̼q̼u̼y̼ề̼̼̼n̼ ̼x̼ã̼̼ ̼đ̼ã̼̼ ̼x̼u̼ố̼̼̼n̼g̼ ̼t̼h̼ă̼̼m̼ ̼h̼ỏ̼̼i̼,̼ ̼đ̼ô̼̣̼̼n̼g̼ ̼v̼i̼ê̼̼n̼,̼ ̼h̼ỗ̼̼̼ ̼t̼r̼ơ̼̼̣̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼̼n̼h̼ ̼n̼a̼̣̼n̼ ̼n̼h̼â̼̼n̼.̼

̼T̼r̼ư̼̼ớ̼̼̼c̼ ̼đ̼ó̼̼,̼ ̼v̼à̼̼o̼ ̼k̼h̼o̼ả̼̼n̼g̼ ̼1̼8̼h̼3̼0̼ ̼n̼g̼à̼̼y̼ ̼2̼2̼/̼9̼,̼ ̼e̼m̼ ̼H̼.̼V̼.̼T̼.̼ ̼(̼S̼N̼ ̼1̼9̼9̼8̼,̼ ̼t̼r̼ú̼̼ ̼t̼a̼̣̼i̼ ̼t̼h̼ô̼̼n̼ ̼X̼u̼â̼̼n̼ ̼S̼ơ̼̼n̼,̼ ̼x̼ã̼̼ ̼T̼r̼u̼n̼g̼ ̼G̼i̼ã̼̼,̼ ̼S̼ó̼̼c̼ ̼S̼ơ̼̼n̼,̼ ̼H̼à̼̼ ̼N̼ô̼̣̼̼i̼)̼,̼ ̼s̼ử̼̼̼ ̼d̼u̼̣̼n̼g̼ ̼đ̼i̼ê̼̣̼̼n̼ ̼t̼h̼o̼a̼̣̼i̼ ̼k̼h̼i̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼s̼a̼̣̼c̼ ̼p̼i̼n̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼l̼ú̼̼c̼ ̼s̼ấ̼̼̼m̼ ̼s̼é̼̼t̼ ̼n̼ê̼̼n̼ ̼đ̼ã̼̼ ̼b̼i̼̣̼ ̼s̼é̼̼t̼ ̼đ̼á̼̼n̼h̼ ̼t̼r̼ú̼̼n̼g̼ ̼d̼ẫ̼̼̼n̼ ̼đ̼ế̼̼̼n̼ ̼t̼ử̼̼̼ ̼v̼o̼n̼g̼.̼

̼T̼h̼ờ̼̼̼i̼ ̼đ̼i̼ể̼̼̼m̼ ̼x̼ả̼̼y̼ ̼r̼a̼ ̼s̼ư̼̼̣̼ ̼v̼i̼ê̼̣̼̼c̼,̼ ̼ở̼̼̼ ̼đ̼i̼̣̼a̼ ̼b̼à̼̼n̼ ̼x̼ã̼̼ ̼x̼ả̼̼y̼ ̼r̼a̼ ̼c̼ơ̼̼n̼ ̼m̼ư̼̼a̼ ̼r̼ấ̼̼̼t̼ ̼l̼ớ̼̼̼n̼ ̼k̼è̼̼m̼ ̼s̼ấ̼̼̼m̼ ̼s̼é̼̼t̼,̼ ̼n̼h̼à̼̼ ̼T̼.̼ ̼c̼á̼̼c̼h̼ ̼t̼r̼a̼̣̼m̼ ̼b̼i̼ế̼̼̼n̼ ̼á̼̼p̼ ̼x̼ã̼̼ ̼T̼r̼u̼n̼g̼ ̼G̼i̼ã̼̼ ̼k̼h̼o̼ả̼̼n̼g̼ ̼6̼0̼0̼m̼.̼

Đᴀᴜ đớɴ ᴄảɴʜ ɴɢườɪ ᴄʜᴀ ʟếᴛ sᴀᴜ ǫᴜᴀɴ ᴛàɪ đưᴀ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ ʀᴀ đồɴɢ ᴅướɪ ᴛʀờɪ ᴍưᴀ ʟạɴʜ: ᴠợ ᴛôɪ ʙị ᴋʜờ, ᴄòɴ ᴍỗɪ ɴó ᴍấᴛ ɴốᴛ

“Tôi hèn yếu không có gì ngoài mấy đứa con. Vậy mà, ông trời ơi… sao lại đối xử với đàn con tôi như vậy!”, nỗi đau mất con liên tiếp khiến người đàn ông 45 tuổi vốn ốm yếu vì bị ảnh hưởng CĐ da cam ngã quỵ.

2 năm 2 lần mất con

3 ngày trôi qua kể từ lúc con trai lớn đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông cũng là chừng ấy thời gian anh Nguyễn Bá Hùng (45 tuổi, trú xóm 12, xã Quỳnh Thạch, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An) ngã quỵ, đuối sức vì nhớ thương, đau xót.

Anh nằm lặng trên chiếc chiếu đặt ở góc nhà, đối diện với bàn thờ nghi ngút khói hương của con trai. Cánh tay của anh đặt trên trán như để che lấp những giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt khô gầy, khắc khổ.


Anh Hùng đau đớn trong nỗi đau mất con.

Vụ tai nạn thương tâm xảy ra vào khoảng 19 giờ tối 25/4, em Nguyễn Bá Dũng (18 tuổi, con trai lớn của anh Hùng) điều khiển xe máy chở bạn đi chơi. Khi đang lưu thông trên quốc lộ 1A, đoạn qua địa phận xóm 9, xã Quỳnh Thạch thì bất ngờ va chạm với một chiếc xe máy khác chạy cùng chiều.

Cú tông mạnh khiến em Dũng ngã ra đường tử vong tại chỗ. Người bạn trai ngồi sau được đưa đi bệnh viện cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.


Em Dũng đột ngột qua đời khi vừa 18 tuổi vì tai nạn giao thông.

“Bản thân tôi tàn tật không có khả năng lao động. Vợ thì khù khờ. Mới 18 tuổi thằng Dũng là lao động chính trong gia đình. Mấy tháng nay nó làm bảo vệ cho một công ty ở Hà Nội với mức lương 6 triệu đồng/tháng.

Vừa rồi gom góp, vay mượn thêm bạn bè nó mua được chiếc xe máy cũ để có phương tiện đi lại. Có xe, nó vui mừng nên xin nghỉ phép vài ngày về quê để khoe xe với bố mẹ. Về được 2 hôm thì nó bị tai nạn, người không còn, xe cũng tan nát”, anh Hùng đau đớn chia sẻ.


2 năm trước, con trai thứ 3 (10 tuổi) của anh Hùng cũng mất vì bệnh ung thư.

2 năm trước, con trai thứ 3 của anh Hùng là Nguyễn Bá Thắng (10 tuổi) qua đời vì căn bệnh ung thư gan. Nỗi đau chưa kịp nguôi thì tai họa lại ập đến. Chỉ trong vòng 2 năm, anh Hùng mất đi 2 đứa con. Tang thương nối tiếp vắt kiệt tâm can, sức lực người đàn ông bất hạnh.

Nỗi đau số phận

Hàng xóm chia sẻ, bà Vân (75 tuổi, mẹ của anh Hùng) từng có hàng chục năm vào sinh ra tử tại chiến trường Bình – Trị – Thiên. Bà sinh được 3 người con trai thì 2 người tàn tật do nhiễm CĐ da cam từ mẹ. Ảnh hưởng CĐ da cam khiến đôi chân anh teo tóp, chỉ còn da bọc xương, đi lại khó khăn, mất sức lao động. Ngoài anh Hùng còn một em trai suốt 44 năm chỉ nằm một chỗ, chỉ nặng khoảng 10kg.

Hơn 30 tuổi, qua mai mối, anh Hùng mới cùng người phụ nữ quá lứa lỡ thì, lớn hơn 4 tuổi nên duyên vợ chồng. Chị Nguyễn Thị Yên (49 tuổi, vợ anh Hùng) vốn là người phụ nữ khù khờ, chậm chạp lại không biết chữ, không biết đi xe đạp, xe máy.

Anh Hùng khập khiễng tiễn đưa con về nơi an nghỉ cuối cùng.

Ba lần sinh nở, họ có với nhau 4 người con trai (2 đứa út sinh đôi). Kinh tế gia đình phụ thuộc hoàn toàn vào hai sào ruộng. Để có tiền trang trải cuộc sống, nuôi các con ăn học, hàng ngày, anh Hùng lang thang khắp nơi để bán tăm, đũa dạo. Ngày nào may mắn bán được nhiều, anh cũng kiếm được từ 50.000 đến 70.000 đồng, đủ để cả gia đình chi tiêu một cách tằn tiện. Vì hoàn cảnh khó khăn nên 2 người con lớn của anh Hùng cũng phải nghỉ học sớm.

“Mấy năm gần đây, sức khỏe yếu, đi lại khó khăn, đứng lên ngồi xuống không được, tôi chỉ biết ở nhà phụ giúp công việc vặt. Cuộc sống của cả gia đình trông chờ vào số tiền trợ cấp ít ỏi hàng tháng của địa phương và của thằng Dũng làm thuê gửi về.


Mẹ anh Hùng mù lòa, em trai anh Hùng suốt 44 năm nằm một chỗ vì nhiễm CĐ da cam từ mẹ.


Căn nhà đầy tang thương của gia đình anh Hùng.

Số nợ hơn 100 triệu đồng vay từ 2 năm trước để chữa bệnh cho đứa con bị ung thư gan đã mất đến nay vẫn chưa trả được đồng nào. Vậy mà giờ lại mất con, nỗi đau như dao cắt”, anh Hùng nghẹn ngào.

Bản thân anh Hùng tàn tật, sức khỏe yếu, vợ khù khờ, hai con lần lượt qua đời khiến gia đình người đàn ông bất hạnh này lâm cảnh vô cùng khó khăn, nợ nần chồng chất. Hoàn cảnh của gia đình anh Hùng lúc này đang rất cần sự chung tay chia sẻ của độc giả xa gần.

Mọi giúp đỡ cho gia đình anh Hùng xin gửi về địa chỉ:

Anh Nguyễn Bá Hùng, xóm 12, xã Quỳnh Thạch, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An.

Hoặc qua STK anh Hùng: 51510000592794, ngân hàng BIDV, chi nhánh Phủ Diễn, chủ TK: Nguyễn Bá Hùng. ĐT: 0339401697.

Trân trọng cảm ơn!