Em gái Lý Hùng: Hương bị trầm cảm, phải đi điều trị tâm lý suốt mấy năm trời

0
534

“Mình bị hụt hẫng, khủng hoảng. Mình đã chọn sai rồi. Mình mất tất cả, mất con, mất gia đình, mất sự nghiệp”, Lý Hương -em gái Lý Hùng kể trong nước mắt.

Cuộc đời của Lý Hương – em gái Lý Hùng rất nhiều thăng trầm, sóng gió. Khi con đường nghệ thuật đang thênh thang, Lý Hương bỗng dừng lại, lấy chồng. Những tưởng sẽ hạnh phúc nhưng Lý Hương lại trải qua quãng đời nhiều bão tố khi “theo chồng bỏ cuộc chơi”.

Mới đây, trong chương trình Hạnh phúc ở đâu, Lý Hương đã có cuộc trò chuyện thân tình với MC Cát Tường cũng là người bạn học của chị từ thời học trường điện ảnh Việt Nam.

Cát Tường nói: “Một kỷ niệm mà tôi nhớ nhất về cô bạn này là, bạn ấy bị mất chiếc xe dream. Mà thời đó, chiếc xe dream là tài sản vô cùng lớn. Hồi ấy, tất cả chúng tôi đi học, làm gì có ai đi xe honda“.

Lý Hương cười nhớ lại: “Tường nhắc kỷ niệm đó thì Hương mới kể. Từ nhỏ tới lớn, Hương không biết chạy xe. Khi vô trường điện ảnh, mẹ mới mua chiếc xe đó. Thời điểm đó, mẹ mua xe dream gần 7 cây vàng. Hương mới biết lái thôi nhưng không ngờ trong buổi đi thăm một người bạn, khi bước ra ngoài, lại mất chiếc xe. Hương về khóc cả ngày“.

Tuy để mất một tài sản vô cùng lớn nhưng Lý Hương lại không bị gia đình la rầy, đánh mắng, ngược lại “mẹ thấy con gái khóc quá, còn an ủi Hương nữa”.

Em gái Lý Hùng: Hương phải đi điều trị tâm lý suốt mấy năm trời - Ảnh 1.

Lý Hương, em gái Lý Hùng chia sẻ trong chương trình Hạnh phúc ở đâu.

Cũng trong chương trình này, Lý Hương nhớ lại biến cố lớn nhất trong đời khi bỏ hết hào quang, danh vọng để lấy chồng, sang Mỹ định cư và vướng vào tù tội, mất con.

Em gái Lý Hùng vừa khóc vừa kể: “Gặp những biến cố đó càng làm Hương mạnh mẽ hơn. Từ nhỏ Hương đã là công chúa, sinh ra trong gia đình lúc nào cũng có người chăm sóc, cha mẹ thương yêu. Biến cố xảy ra quá kinh khủng. Nếu không mạnh mẽ thì mình không vượt qua được. Hương bị trầm cảm, phải đi điều trị tâm lý suốt mấy năm trời.

Bởi vì mình bị hụt hẫng, khủng hoảng. Mình đã chọn sai rồi. Mình tưởng đó là hạnh phúc nhưng cuối cùng không theo ý mình. Mình mất tất cả, tình, tiền, tù, tội. Mình mất con, mất gia đình, mất sự nghiệp.

Lúc đó, Hương ở Mỹ một mình. Mẹ động viên tinh thần Hương mỗi ngày, giống như ở kế bên vậy. Ngày nào mẹ cũng gọi không biết bao nhiêu lần, hỏi con đang làm gì, đang đi đâu…

Hương chỉ nghĩ, phải cố gắng vượt qua để về với gia đình, với mẹ, với ba. Một ngày không xa, con gái sẽ trở về với Hương. Và sau 12 năm, khi con 18 tuổi thì con đã về với Hương rồi.

Ngày con về với Hương, hai mẹ con ôm nhau khóc suốt mấy ngày. Bé nói, “con chờ đợi ngày hôm nay, chờ đợi ngày được ở với mẹ 12 năm rồi. Con hạnh phúc lắm”.

Em gái Lý Hùng: Hương phải đi điều trị tâm lý suốt mấy năm trời - Ảnh 2.

Lý Hương không giấu được xúc động và nước mắt khi nhắc tới biến cố đời mình và giây phút hạnh phúc được đoàn tụ cùng con gái sau 12 năm xa cách.

Hương quá hạnh phúc và may mắn khi con thương mình. Bé không quên gì hết. Bé nhớ hết những ngày thơ bé tới năm 7 tuổi ơ với mẹ. Bé nhớ mẹ đã thương bé như thế nào. Bởi vì suốt 12 năm, mẹ con chỉ được nói chuyện với nhau qua điện thoại.

Nhiều người bảo, 12 năm mẹ con không gần nhau thì tình mẫu tử không còn như xưa. Người mẹ lúc nào cũng nhớ và muốn ở với con nhưng 12 năm con xa mình, nó có thể đã thay đổi. Mẹ con gặp nhau, sợ xa cách rồi mình tổn thương.

Nhưng không ngờ, khi mẹ con gặp nhau, con vui và thương Hương rất nhiều. Con giữ được truyền thống của người Việt. Hương bệnh là con chăm sóc, đút cho Hương ăn. Những tình cảm đó thiêng liêng lắm”.

Chế Linh: Tôi vào Sài Gòn chỉ có 1250 đồng, 1 bịch bánh tráng, phải đi đánh giày

“Tôi đặt chân đến đất Sài Gòn vào đúng một đêm mưa tầm tã, lụt lội. Tôi không biết đi đâu về đâu, chỉ có một gói đồ trên người” – Chế Linh nói.

Mới đây, tại chương trình Chế Linh với dòng hồi ức, danh ca Chế Linh đã lần đầu tâm sự chuyện quá khứ của ông.

Tôi giấu cha mẹ bỏ làng đi

Hôm nay, tôi sẽ lần đầu hé lộ những hồi ức trong quá khứ của tôi. Ai cũng biết tôi là người Chàm ở Phan Rang nên nhiều người hỏi vì sao tôi lại rời quê hương vào Sài Gòn.

Chế Linh: Tôi vào Sài Gòn chỉ có 1250 đồng, 1 bịch bánh tráng, phải đi đánh giày - Ảnh 1.

Danh ca Chế Linh

Thời tôi còn trẻ, làng tôi và làng kế bên thường xuyên gây hấn, xích mích. Tôi đã bị thương nhiều lần vì những cuộc gây hấn này. Mẹ tôi vô cùng lo lắng cho tôi, sợ tôi sẽ bị thương nhiều lần nữa.

Vì thế nên tôi quyết định bỏ làng đi, giấu cha mẹ, gia đình, hàng xóm. Chỉ có hai người bạn niên thiếu của tôi biết. Đến giờ, hai người bạn đó vẫn còn sống. Một người bạn là kỹ sư, một người bạn là bác sĩ.

Khi tôi bỏ làng đi, hai người bạn này đã cho tôi một chiếc xe đạp, một chồng bánh tráng và một bộ quần áo rồi chở tôi ra trạm tàu hỏa. Tôi nói thật, tôi đi nước ngoài định cư còn dễ hơn việc bỏ làng quê vào Sài Gòn lúc bấy giờ.

Tôi ngồi trên xe lửa mà cứ hoang mang mãi. Tôi không biết Sài Gòn ra làm sao, cuộc sống ở đó thế nào nhưng vẫn liều mình rời làng quê vào tận trong đó.

Tôi không hề có người quen hay thân nhân ở Sài Gòn, chỉ một thân một mình vào đó. Tôi không biết vào Sài Gòn sẽ phải làm gì để sống.

Chế Linh: Tôi vào Sài Gòn chỉ có 1250 đồng, 1 bịch bánh tráng, phải đi đánh giày - Ảnh 3.

Chế Linh hồi trẻ

Tôi không hề có kế hoạch gì cho việc vào Sài Gòn. Tôi bỏ làng quê đi chỉ vì sợ sẽ bị thương nữa.

Tôi hi vọng vào Sài Gòn không bị người ta kỳ thị, ẩu đả, đánh nhau như ở làng tôi. Tôi buồn lắm, buồn vì bị kỳ thị.

Tôi chỉ có bịch bánh tráng, một bộ quần áo

Tôi đặt chân đến đất Sài Gòn vào đúng một đêm mưa tầm tã, lụt lội. Tôi không biết đi đâu về đâu, chỉ có một gói đồ trên người.

Một ông xích lô thấy tôi lang thang ngoài đường mới hỏi: “Cháu đang đợi người nhà hay đợi ai? Cháu đi đâu?”. Tôi thưa với ông xích lô: “Dạ, con không có người nhà, thân nhân gì hết. Con từ quê Phan Rang vào Sài Gòn sinh sống.

Con muốn kiếm công ăn việc làm. Con chưa biết kiếm việc gì nhưng con làm gì cũng được. Ở ngoài Phan Rang, con làm nghề đánh giày, bán báo”.

Chế Linh: Tôi vào Sài Gòn chỉ có 1250 đồng, 1 bịch bánh tráng, phải đi đánh giày - Ảnh 4.

Tôi nói vậy thôi chứ tôi đâu biết đánh giày. Ông xích lô thương tôi nên cho tôi ngủ nhờ trên xe xích lô của ông ấy, chứ trời mưa lụt lội cũng không đi đâu được.

Tôi đồng ý và lên xe xích lô nằm. Ông xích lô bịt ni lông chỗ tôi nằm lại rồi bỏ đi nhậu. Sáng hôm sau, ông xích lô kêu tôi dậy. Lúc đó, trời đã tạnh. Ông xích lô chở tôi ra trước chợ Bến Thành rồi thả tôi ở đó.

Tôi nhìn quanh thấy rất nhiều anh em bán báo, đánh giày tụ tập, nói đủ chuyện. Tôi còn đang ngơ ngác thì một anh lớn tới hỏi: “Em vào Sài Gòn này có người thân không? Em có biết đánh giày không?”.

Nói rồi, anh ấy đưa tôi một hộp đánh giày để tôi đi đánh giày cùng mọi người. Tôi cầm hộp đánh giày mà mừng quá. Tôi nhớ lúc ấy trên người tôi chỉ có bịch bánh tráng, một bộ quần áo và 1250 đồng, phải đi đánh giày.

Nguồn: https://soha.vn/che-linh-toi-vao-sai-gon-chi-co-1250-dong-1-bich-banh-trang-phai-di-danh-giay-2022021700120883.htm