Danh ca Khánh Hà xúc động: Chị ấy báo một tin rất ngắn rồi đi luôn

0
252

“Chị Bích Chiêu mất cũng được một thời gian rồi nhưng đến giờ tôi vẫn đọc kinh mỗi ngày để cầu cho linh hồn chị sớm được siêu thoát”, Khánh Hà nói.

Mới đây, tại chương trình Bước chân dĩ vãng của Jimmy TV, danh ca Khánh Hà đã tâm sự về danh ca Bích Chiêu, người chị gái vừa qua đời của cô. Cô nói:

“Trong gia đình tôi, chị cả là chị Bích Chiêu rồi mới tới anh Tuấn Ngọc. Nhưng lúc chị Bích Chiêu đi xa thì tôi còn nhỏ quá nên không có nhiều kỷ niệm với chị.

Danh ca Khánh Hà xúc động: Chị ấy báo một tin rất ngắn rồi đi luôn - Ảnh 1.

Khánh Hà

Tôi chỉ nhớ, lúc tôi còn bé thì chị Bích Chiêu đã đi hát và nổi tiếng rất nhiều. Chị Bích Chiêu có lối hát rất đặc biệt, đậm chất tây Phương, không ai có thể hát theo được. Đó là cái tài riêng của chị Bích Chiêu, không ai bắt chước được.

Tôi cũng từng có dịp đi Phú Quốc với chị Bích Chiêu một lần vào năm 1969. Lúc đó, chị từ Pháp về chơi nên chị em tôi đi chơi cùng nhau.

Sau này tôi sang Mỹ cũng gặp chị Bích Chiêu. Chị Bích Chiêu sống ở Pháp nhưng cũng sang Mỹ mấy lần, có khi ở đến cả năm trời, thậm chí hai năm. Sau đó chị ấy lại dọn về Pháp sống tới lúc qua đời.

Trước khi về lại Pháp, chị Bích Chiêu cũng không nói gì nhiều. Chị ấy chỉ báo cho chúng tôi một tin rất ngắn rồi đi luôn.

Danh ca Khánh Hà xúc động: Chị ấy báo một tin rất ngắn rồi đi luôn - Ảnh 3.

Bích Chiêu

Chị Bích Chiêu mất cũng được một thời gian rồi nhưng đến giờ tôi vẫn đọc kinh mỗi ngày để cầu cho linh hồn chị sớm được siêu thoát”.

Tiếp đó, Khánh Hà chia sẻ về sự nghiệp ca hát của cô những năm đầu: “Từ hồi nhỏ tôi đã được học tiếng Tây nên mới hát được nhạc ngoại. Không học thì tôi không thể nghe và hát nhạc ngoại được.

Lần đầu tiên tôi lên sân khấu là năm 16 tuổi, hát cho chương trình xổ số kiến thiết tại đường Thống Nhất. Đó cũng là lần đầu tiên tôi đi guốc cao nên suýt té ngã mấy lần.

Trước đó, người dạy tôi những nốt nhạc đầu tiên là chú Lê Đô, một nhạc sĩ thổi kèn Trumpet. Tôi đi học hát ở chỗ chú.

Danh ca Khánh Hà xúc động: Chị ấy báo một tin rất ngắn rồi đi luôn - Ảnh 4.

Khi ban nhạc The Uptight chưa thành lập, tôi đi hát cho ban nhạc của Lê Chí, Lê Toàn trong câu lạc bộ.

Không lâu sau, tôi tự lập ban nhạc riêng với Anh Tú anh trai tôi. Sau đó, tôi lập ban nhạc The Blue Jet, có thêm Lan Anh em gái tôi.

Sau The Blue Jet, tôi lập ban nhạc Thúy Hà Tú, có thêm Thúy Anh em gái tôi. Ban nhạc này được nhiều người biết tới ở thời điểm trước 1975. Trong ban nhạc này thì Anh Tú lớn nhất rồi đến tôi sau đó mới tới Thúy Anh nhưng ai cũng nghĩ Thúy Anh nhiều tuổi nhất.

Cuối cùng thì chúng tôi mới lập ban nhạc The Uptight của các anh chị em trong nhà tôi như mọi người đã biết.

Danh ca Khánh Hà xúc động: Chị ấy báo một tin rất ngắn rồi đi luôn - Ảnh 5.

Ban nhạc Thúy Hà Tú

Ban nhạc The Uptight hoạt động từ Việt Nam tới khi qua Mỹ. Thời trẻ, tôi chủ yếu hát nhạc trẻ do ảnh hưởng từ bé học ở trường Tây. Tôi thuộc làu những bài nhạc ngoại rồi hát theo.

Nhưng hát cho khán giả nghe thì phải hát tiếng Việt nên tôi phải chuyển qua nhạc tiền chiến. Tôi còn từng hát trong một thước phim”.

Nghệ sĩ Diệu Hiền: “Tôi giận quá liền đi tìm Vũ Linh thì nó chạy ra ngoài ruộng”

“Vũ Linh cũng vừa chạy vừa hét: Bớ người ta, bà Diệu Hiền đánh tôi” – Diệu Hiền nói.

Mới đây, trên kênh Youtube của mình, nghệ sĩ ưu tú Diệu Hiền đã tâm sự về kỷ niệm với nghệ sĩ ưu tú Vũ Linh.

Vũ Linh tự ý xưng anh, gọi tôi là em

Hồi đó Vũ Linh đi đoàn nào tôi không nhớ. Tôi chỉ nhớ lúc tôi đang hát ở đoàn Kim Chưởng thì bà già tôi dắt Vũ Linh về để gửi gắm tôi quản lý. Lúc đó, Vũ Linh đã 15 tuổi, cũng lớn rồi mà hát cứ như con nít.

Diệu Hiền: Tôi giận quá, xách kiếm đi tìm Vũ Linh thì nó chạy ra ngoài ruộng - Ảnh 1.

Diệu Hiền

Tôi nhận trách nhiệm quản lý Vũ Linh, đoàn nào muốn mời nó hát thì tới gặp tôi nói chuyện. Tôi bảo Vũ Linh đi cho người ta nhưng ban đầu nó nhất quyết không đi.

Nó chỉ vào cái nhẫn hột xoàn tôi đang đeo, cái áo tôi đang mặc và nói: “Em mà đi thì nhất quyết em phải đeo cái nhẫn này, mặc cái áo này”. Hồi đó tôi cũng mặc đồ như con trai, không giống con gái.

Tôi thấy thế mới bảo: “Được rồi, tao sẽ đưa áo cho mày mặc, đưa nhẫn cho mày đeo. Mày ráng đi hát rồi mai này nổi tiếng sẽ có cả chén hột xoàn chứ không phải mỗi cái nhẫn này đâu”.

Vũ Linh nghe vậy mới chịu đi hát. Ngày đó, nó toàn hát vai con nít, chú tiểu. Đến một ngày nọ, diễn viên đóng kép chánh với tôi bận nên bà bầu tới hỏi tôi về Vũ Linh để cho thế vai.

Tối hôm đó, tôi về gõ nhịp, phân nhịp để dạy Vũ Linh học tuồng. Vũ Linh học cũng nhanh, nhưng chỉ có điều, nó còn nhỏ quá trong khi trong vở tuồng nó lại vào vai anh tôi.

Tôi nghĩ một lúc rồi bảo: “Thôi thế này, lúc ra sân khấu mày gọi tao là sư tỷ, tao gọi mày là hiền đệ. Mày phải nhớ như thế”.

Diệu Hiền: Tôi giận quá, xách kiếm đi tìm Vũ Linh thì nó chạy ra ngoài ruộng - Ảnh 3.

Vũ Linh đứng đó nhăn mặt với tôi, than vãn: “Trước giờ em toàn vào vai con nít, mãi mới có cơ hội vào kép chánh, chị lại bắt em gọi chị là sư tỷ”.

Tôi không đồng ý, bắt Vũ Linh phải gọi như vậy vì nó ít hơn tôi nhiều tuổi quá, gọi tôi là em không chấp nhận được.

Vũ Linh giả vờ nghe theo nhưng đến lúc ra sân khấu lại tự ý xưng anh, gọi tôi là em, lại còn nói lia lịa, không cho tôi chen câu nào vào. Nói xong, nó chạy biến đi mất.

Tôi giận quá, xách kiếm đi tìm Vũ Linh

Tôi giận quá liền đi tìm Vũ Linh thì nó chạy tiếp ra tận ngoài ruộng. Tôi cũng đuổi theo và la làng lên: “Thằng quỷ nhỏ, mày đứng lại cho tao. Tao mà bắt được mày tao đánh mày chết”.

Vũ Linh cũng vừa chạy vừa chạy vừa hét: “Bớ người ta, bà Diệu Hiền đánh tôi”.

Cuối cùng, tôi không tìm được Vũ Linh vì nó trốn kỹ quá, đành vô rửa mặt rồi đi ngủ. Đến gần sáng, nó từ đâu chui vào trong màn ôm hai chân tôi nói: “Thôi, bà làm gì còn sức mà giận tôi nữa. Để tôi ôm chân bà ngủ tiếp. Bà đánh tôi hai tay chứ sao đánh hai chân được”.

Diệu Hiền: Tôi giận quá, xách kiếm đi tìm Vũ Linh thì nó chạy ra ngoài ruộng - Ảnh 4.

Hôm sau, trong bữa ăn cơm, tôi bảo: “Mày vừa phải thôi Linh, mày chọc tao nhiều có ngày tao đánh cho”.

Vũ Linh nói: “Có sao đâu, chị đánh tôi thì cứ đánh, đánh tới khi nào mệt thì hết đánh chứ sao. Mà chị đánh vừa thôi, đánh nhiều tôi ra ngoài đường la làng lên đấy”.

Sau đó, tôi thấy Vũ Linh múa giỏi nên bắt đi học hồ quảng. Nó không chịu, bắt tôi đi học cùng thì nó mới học. Tôi phải dọa đánh, năn nỉ thì nó mới chịu học.