Cuộc sống hiện tại của “thần đồng âm nhạc” sau 16 năm định cư ở Mỹ: hạnh phúc bên cạnh ông xã và 3 con

0
340
Sau 16 năm định cư ở Mỹ, Xuân Mai đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống. Cô từng làm qua nhiều công việc để mưu sinh. Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại, cô đang có một gia đình vô cùng hạnh phúc bên chồng và 3 con trai của mình.

Mới đây, trên trang cá nhân, Xuân Mai đăng tải hình ảnh vui vẻ bên cạnh ông xã. Đính kèm với bài đăng, cô viết: “Lâu lâu em có cơ hội làm điệu một chút.”

Bên dưới bài viết của mình, giọng ca “Con cò bé bé” nhận được không ít bình luận khen ngợi từ khán giả hâm mộ. Thậm chí có người còn hài hước comment rằng: “Em có chồng con rồi, nhưng chị vẫn muốn gọi em là bé”. Cô nàng lập tức vui vẻ đáp lời: “Dạ, em cũng thích được mọi người gọi là bé.”

Đây có lẽ là lần đầu tiên sau thời gian dài cô chủ động chia sẻ hình ảnh của mình và chồng lên mạng xã hội. Trước đó, sau khi sang Mỹ định cư vào năm lên 9 tuổi, Xuân Mai dường như rút khỏi thị trường âm nhạc Việt Nam, sống một cuộc sống vô cùng bình lặng.

Theo tiết lộ của một người đồng nghiệp của cô cho biết để mưu sinh trên đất Mỹ Xuân Mai phụ bố bán phở rồi tiếp đó làm việc tại một cửa hàng bán điện thoại di động. Dù công việc vất vả nhưng cuộc sống gia đình của Xuân Mai rất hạnh phúc.

Xuân Mai kết hôn vào năm cô vừa tròn 19 tuổi. Một năm sau đó, cô hạ sinh con trai đầu lòng. Cũng chính vào thời điểm đó, cô tham gia bộ phim “Cali mùa hoa vàng” và nhận được sự quan tâm, ủng hộ của đông đảo khán giả. Cho đến hiện tại, cô và ông xã có với nhau 3 con trai. Mặc dù là người được công chúng biết đến nhưng Xuân Mai luôn giữ bí mật về cuộc sống cá nhân của mình. Cô rất ít khi chia sẻ về hình ảnh cũng như lối sinh hoạt của gia đình.

Ở tuổi 26, Xuân Mai được không ít người công nhận rằng nhan sắc ngày càng mặn mà và thăng hạng hơn trước. Hiện tại, cô đang có cuộc sống vô cùng hạnh phúc bên ông xã cùng 3 con trai kháu khỉnh.

Nguồn: 123Sao

>>XEM THÊM

Quế Trân suy sụp, từng muốn bỏ nghề vì NSND Thanh Tòng զʊa đờɨ

“Sự ra đi của ba Thanh Tòng là một mất mát, hụt hẫng, cú sốc rất lớn với tôi” – NSƯT Quế Trân nói.

NSƯT Quế Trân sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm nghệ thuật, từ cụ Tổ Vĩnh Xuân, ông cố Bầu Thắng theo nghề hát bội, ông nội Minh Tơ thì chuyển từ hát bội sang hát bội pha cải lương, đến cha cô là NSND Thanh Tòng thì nổi tiếng với cải lương. Cô hoạt động từ khi còn bé và có một sự nghiệp trải dài suốt 30 năm qua.

Từ nhỏ, NSƯT Quế Trân đã được đi theo ba mẹ vào các đoàn cải lương Minh Tơ, đoàn 284, đến năm 8 tuổi thì Quế Trân có vai đầu tiên trong đoàn Đồng Ấu Bạch Long dưới sự chỉ dẫn của nghệ sĩ Bạch Long. Về sau Quế Trân còn nhận các vai diễn trong đoàn Dạ Lý Hương Tuổi Trẻ ở tuổi 17, và đến năm 18 tuổi thì nữ nghệ sĩ đoạt giải Trần Hữu Trang với vai Thiên Kiều công chúa trong vở “Trắng Hoa Mai”.

Cột mốc đáng nhớ tiếp theo là năm 1999 khi Quế Trân cùng nghệ sĩ Hữu Quốc đoạt huy chương vàng giải triển vọng Trần Hữu Trang.

Mới đây, tại chương trình Ngôi sao đương thời, Quế Trân đã bật khóc trải lòng về sự nghiệp của mình.

Không bao giờ có chuyện đi diễn xong nhậu nhẹt, cà phê

Dù là một nghệ sĩ cải lương, nhưng trong tôi có một kho bài hát rất lớn để có thể hát chung với bất cứ khán giả nào bằng ca khúc họ yêu cầu. Tôi không có kiểu nghĩ mình là ca sĩ chuyên nghiệp thì không hát chung với khán giả.

Tôi sẵn sàng hát chung với khán giả và hát bất cứ bài gì họ yêu cầu, không bỏ sót bài hát nào. Tôi cũng đầu tư nhiều vào trang phục biểu diễn. Dù là áo dài, nhưng tôi phải chọn loại áo dài nào thời trang, hiện đại.

Tôi đi hát ở rất nhiều show diễn, sân khấu khác nhau và nhận ra rằng, muốn đến gần với khán giả ở môi trường biểu diễn đó thì mình phải như thế nào. Tôi buộc phải linh hoạt hơn khi đứng trên sân khấu để thu hút được người xem.

Tôi muốn khán giả không chỉ yêu thương mình mà còn yêu thương cải lương. Tôi mong được góp một phần công sức nào đó để khán giả còn nghe, còn yêu thích làn điệu vọng cổ, cải lương.

Đằng sau sân khấu, tôi luôn có người nhà lo trang phục, đĩa hát, trang điểm cho mình. Tôi cũng nghiêm túc trong nghề nghiệp, không bao giờ có chuyện đi diễn xong nhậu nhẹt, cà phê. Tôi phải tập trung cho nghề, làm nghề trước rồi mới tới những cái còn lại.

Phòng thu rất lạnh mà tay của ba đổ mồ hôi, ướt hết vì hồi hộp, lo lắng về tôi

Cho đến giờ, tôi vẫn nhớ về vở tuồng đầu tiên mình hát với ba Thanh Tòng khi còn nhỏ. Lúc đó, ba tôi hồi hộp lắm, không biết tôi có làm nổi không vì vai tôi đóng khó vô cùng, vừa có ca vừa có diễn, lại đòi hỏi vũ đạo nữa.

Đầu tiên, ba đưa tôi đi học vũ đạo của chú út Thanh Sơn rồi kêu tôi trả bài, làm được mới cho diễn. Thấy tôi làm được, ba mới cho vào phòng thu để thu âm phần tiếng trước khi diễn.

Tôi nhỏ quá, không với tới micro, liền lập tức đưa tay kéo mạnh micro xuống cho vừa tầm. Ba thoại tới đâu tôi thoại tới đó, ba hát gì tôi đối đáp lại luôn.

Trong phòng thu rất lạnh mà tay của ba đổ mồ hôi, ướt hết vì hồi hộp, lo lắng về tôi. Tới lúc quay xong vở tuồng, ba tôi mừng lắm vì nghĩ rằng tôi đã có thể nối nghiệp của ba. Đó là điều ba tôi rất mong ước.

Dù ba không bao giờ nói ra hay ép buộc tôi phải theo nghề, nhưng trong thâm tâm ba luôn mong muốn tôi có thể đi hát như ba.

Cũng từ đó, tôi yêu thích cải lương vì thấy đi hát vui quá, được khán giả vỗ tay nhiều, tràn ngập tiếng cười, khiến ba mình hạnh phúc. Vì vậy, tuần nào tôi cũng chỉ mong đến ngày lễ, ngày nghỉ để được đi hát với ba.

Tuy rất mong tôi đi hát, nhưng ba Thanh Tòng rất nghiêm, luôn nói rằng tôi phải học thật giỏi mới được đi hát. Vì vậy nên tôi luôn cố gắng làm tròn được cả hai bổn phận cho ba vui.

Sự ra đi của ba là một mất mát, hụt hẫng, cú sốc rất lớn với tôi

Học xong, tôi bắt đầu đi hát đều đặn, tới năm 2016 thì tạm ngưng. Năm 2016 là năm không thể nào quên được trong cuộc đời tôi.

Ngay trong đêm chung kết cuộc thi Chuông vàng vọng cổ mà tôi ngồi làm giám khảo, ba tôi đã ra đi.

Sự ra đi của ba là một mất mát, hụt hẫng, cú sốc rất lớn với tôi. Có một thời gian, tôi giam mình trong nhà, không muốn ra ngoài và cũng không muốn đi hát nữa. Trong thời gian đó, mẹ tôi cố gắng động viên tôi đi hát để làm ba vui, còn nối nghề của ba.

Bên cạnh đó, các cô chú đồng nghiệp và khán giả cũng yêu thương nhắc nhở, tôi lại nhận được thêm nhiều vai diễn hay. Chính vì thế, tôi đã được vực dậy và cố gắng quay lại với sân khấu.

Nhờ những vai diễn mới đó, tôi cảm thấy được học hỏi, trưởng thành, chững chạc hơn. Tôi cảm giác có chút tâm linh, giống như ba đang dẫn đường cho tôi có được những cơ hội tốt đó.

Tôi còn được làm việc với các cô chú trong gia đình mình. Chẳng hạn, vì Lê Phương bị ốm nên tôi được đóng thế Kiều Nguyệt Nga trong vở diễn của chú Thành Lộc. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại được diễn chung với chú Thành Lộc như vậy và được học nghề từ chú. Chú Thành Lộc cũng chỉ cho tôi rất tỉ mỉ về nghề diễn.