Chế Linh: Vợ con tôi đã hủy hoại hết tất cả tài sản, tài liệu, hình ảnh, kỷ niệm của tôi

0
175

“Tôi rất đau lòng nhưng cũng thông cảm cho vợ tôi”, Chế Linh nói.

Mới đây, tại chương trình Chế Linh với dòng hồi ức, danh ca Chế Linh đã tâm sự về nỗi tiếc nuối khi bị mất những đồ vật kỷ niệm xưa và niềm vui khi được về nước biểu diễn.

Tôi mất hết mọi thứ

Khi sang nước ngoài định cư, tôi để lại hết tài sản và tài liệu quý giá của mình cho gia đình, chỉ đi người không. Vợ con, tôi cũng bỏ lại.

Chế Linh: Vợ con tôi đã hủy hoại hết tất cả tài sản, tài liệu, hình ảnh, kỷ niệm của tôi - Ảnh 1.

Chế Linh và vợ cũ

Sau này, vợ con, người nhà tôi đã hủy hoại hết tất cả tài sản, tài liệu, hình ảnh, kỷ niệm của tôi, không còn gì cả. Tôi mất hết mọi thứ, từ sách báo, băng đĩa tới giải thưởng.

Tôi vẫn nhớ hồi trước tôi ở Canada, Chế Phong gọi điện cho tôi nói: “Ba ơi, giải của ba, mẹ chuẩn bị đem ra đốt rồi”.

Tôi phải nhờ Chế Phong cất giải thưởng đó đi, gửi sang Canada để tôi làm kỷ niệm. May quá, Chế Phong cũng gửi sang cho tôi nên đến giờ tôi vẫn giữ được giải thưởng này để hồi tưởng kỷ niệm về thời hoàng kim.

Vợ tôi (vợ cũ Chế Linh, mẹ của Chế Phong) đã tiêu hủy một số tư liệu quý giá, từ băng nhạc, sách báo tới đĩa nhựa, giải thưởng, huy chương. Tôi rất đau lòng nhưng cũng thông cảm cho vợ tôi.

Đến giờ, tôi chỉ còn vỏn vẹn lại một tấm bằng khen từ Huy chương vàng Đệ nhất hạng, nhìn rất méo mó nhưng thôi, có còn hơn không. Tôi cảm ơn Chế Phong.

Chế Linh: Vợ con tôi đã hủy hoại hết tất cả tài sản, tài liệu, hình ảnh, kỷ niệm của tôi - Ảnh 3.

Chế Linh về nước

Khi sống tại Canada, tôi cũng được một số bạn bè bên Việt Nam gửi qua cho một số báo chí, tư liệu họ còn giữ được về tôi. Tôi có được rất nhiều tư liệu quý.

Không may năm đó, thành phố tôi ở lại gặp một trận mưa lớn khiến nhà cửa lụt lội. Toàn bộ báo chí và tư liệu về tôi được bạn bè gửi sang đã bị nước lũ làm ướt hết, dồn cục như đống bùn, chỉ còn lại một số ít. Tôi tiếc vô cùng.

Tôi đã trở về với quê hương, với khán giả

Nhiều người hay hỏi tôi, đã đi nước ngoài rồi thì đi luôn đi, còn về làm gì. Nhưng tôi phải về với quê hương, với khán giả của tôi. Tôi không hề ngoảnh mặt với quê hương. Và tôi đã trở về với quê hương, với khán giả.

Năm 2007, tôi về nước lần đầu theo UNESCO để làm các công tác văn hóa của người Chăm.

Năm 2008, tôi được Bộ Ngoại giao mời tới trò chuyện và được hỏi có muốn tổ chức đêm nhạc không. Nhưng tôi chưa làm show vì khi ấy chỉ muốn làm công tác văn hóa người Chăm.

Chế Linh: Vợ con tôi đã hủy hoại hết tất cả tài sản, tài liệu, hình ảnh, kỷ niệm của tôi - Ảnh 4.

Tới 2010, tôi mới ký hợp đồng biểu diễn chính thức tại Việt Nam. Tôi mong mỏi được về nước hát bằng được khi vẫn còn giọng hát, thân xác này. Tôi muốn về với quê hương, về với khán giả. Cuối cùng thì tôi đã làm được, tôi vô cùng sung sướng, hạnh phúc.

Là một nghệ sĩ, tôi luôn mong mỏi được hát cho tất cả mọi người, không phân biệt ai hết, mọi giới đều được nghe tôi hát.

Thanh Lan: “Show diễn bây giờ không nhiều như trước nên tôi chỉ lấy đồ cũ ra mặc”

“Tôi đi show tới một nơi rất lạnh, xách được vali từ sân bay tới chỗ để xe cũng phải trầy da tróc vẩy, ngã lên ngã xuống mấy lần” – danh ca Thanh Lan nói.

Vừa qua, tại chương trình Thanh Lan Show, danh ca Thanh Lan đã tâm sự về ca sĩ Lưu Bích và một số chuyện trong nghề nghiệp cũng như tính cách của cô.

Tôi ít khi tụ tập, chơi bời

Lưu Bích là một nữ ca sĩ đàn em tôi vô cùng yêu mến tại hải ngoại, từ những ngày đầu tiên gặp mặt.

Thanh Lan: Show diễn bây giờ không nhiều như trước nên tôi chỉ lấy đồ cũ ra mặc - Ảnh 1.

Tuấn Ngọc – Khánh Hà – Lưu Bích

Thực ra mà nói, tôi không quen thân Lưu Bích, không gặp gỡ ở ngoài đời nhiều. Sau lần gặp đầu tiên ở chuyển bay đi Toronto, bẵng đi một thời gian, tôi và Lưu Bích ít gặp gỡ. Có những show chúng tôi gặp nhau, có show lại không gặp.

Tuy nhiên, có một lần Lưu Bích rủ tôi tới nhà chơi để dự sinh nhật chị gái Khánh Hà, tôi cũng đi đại. Hôm đó, nhà Lưu Bích rất đông người. Tôi vốn không thân với nhóm nghệ sĩ Lưu Bích, Khánh Hà, cũng không quen với bạn bè của họ.

Nhưng có một cái may, các em ấy cũng tỏ vẻ thân quen để tôi đỡ bỡ ngỡ. Trong nghề này, người nào đi trước thường được đàn em biết tới và trân trọng.

Vì thế nên dù tiệc sinh nhật đông người và toàn gương mặt lạ lẫm, không quen nhưng tôi vẫn thấy vui vẻ, không bị lạc lõng giữa các đàn em.

Tính tôi ít quan hệ, giao thiệp. Ngoài những lúc đi hát, đi show ra tôi cũng ít khi tụ tập, chơi bời, không đi đâu cả. Chủ yếu thời gian tôi dành cho gia đình.

Thanh Lan: Show diễn bây giờ không nhiều như trước nên tôi chỉ lấy đồ cũ ra mặc - Ảnh 3.

Thanh Lan

Tôi xách vali trầy da tróc vẩy

Hồi xưa, tôi còn đi mua sắm, shopping để đi show có đồ mặc, nhưng vì mua nhiều quá không mặc hết nên thời gian này tôi cứ từ từ lấy lại đồ cũ mặc, không cần mua sắm nhiều.

Show diễn bây giờ không nhiều như trước nên tôi chỉ lấy đồ cũ ra mặc, không mua đồ mới. Nhưng dù sao hiện tại cũng đỡ hơn chút so với hai năm trước. Tôi hi vọng trong tương lai mọi sự sẽ trở về như cũ để chúng ta cùng nắm tay nhau đi xem show.

Trong thâm tâm tất cả nghệ sĩ chúng tôi đều muốn thấy nụ cười của khán giả, không bao giờ muốn thấy khán giả buồn.

Chúng tôi có hát những bài buồn cũng do khán giả yêu cầu. Chúng tôi cố gắng đắm mình vào những bài buồn để khán giả hài lòng chứ thực ra cũng chỉ muốn đem niềm vui tới cho khán giả.

Thanh Lan: Show diễn bây giờ không nhiều như trước nên tôi chỉ lấy đồ cũ ra mặc - Ảnh 4.

Thanh Lan hồi xưa

Tôi đi hát cũng cực lắm, không đơn giản. Nhiều khi tôi đi show tới một nơi rất lạnh, xách được vali từ sân bay tới chỗ để xe cũng phải trầy da tróc vẩy, ngã lên ngã xuống mấy lần.

Nhưng tôi cũng cố gắng đi để phục vụ khán giả. Làm nghề này trông thế thôi mà cần đến sức khỏe dữ lắm, nếu không có sức khỏe thì không thể lặn lội đi show khắp nơi được.

Nguồn: https://soha.vn/thanh-lan-show-dien-bay-gio-khong-nhieu-nhu-truoc-nen-toi-chi-lay-do-cu-ra-mac-20220413110615549.htm