Câu chuyện ám ảnh về cố nghệ sĩ Hữu Lộc trước lúc qua đời khiến Hứa Minh Đạt nhớ mãi không quên

0
14680
Đến nay, khoảnh khắc cố nghệ sĩ Hữu Lộc mãi mãi ra đi vẫn khiến diễn viên Hứa Minh Đạt ám ảnh suốt cuộc đời.

Sự ra đi của cố nghệ sĩ Hữu Lộc vẫn để lại nỗi nhung nhớ khôn nguôi trong lòng người ở lại. Được biết, lúc sinh thời, nam nghệ sĩ được rất nhiều bạn bè, đồng nghiệp và khán giả yêu mến, ủng hộ.

Anh biết tin anh Hữu Lộc bị tai nạn trong hoàn cảnh nào?

Cố nghệ sĩ Hữu Lộc là một người được đồng nghiệp và khán giả vô cùng yêu quý, kính trọng.

Ngày hôm đó, anh Lộc gọi điện thoại rủ đi nhậu nhưng tôi đang ở nhà Dạ nên không đi. Anh Lộc gọi điện thoại cho các anh em khác. Hầu như ai cũng có việc rồi nên anh Lộc đưa hai đứa nhỏ đi uống sinh tố.

Tầm 11, 12 giờ đêm tôi nhận được tin nhắn của ông anh làm âm thanh trong sân khấu báo anh Lộc bị tai nạn. Tôi chạy vô bệnh viện. Lúc đó, anh Lộc còn tỉnh táo, chưa mê man. Tôi hỏi,”2 đứa nhỏ có sao không”? Anh Lộc bảo “Không sao, đi về rồi. Đừng nói má anh biết nha”.

Anh Lộc bị gãy xương sườn. Tôi dìu anh Lộc đi chụp chiếu, anh còn giỡn “Đừng có giả bộ ôm ôm vuốt vuốt rồi móc túi, móc điện thoại nha mày”. Tôi bảo “giờ này còn giỡn gì nữa cha, chụp hình kìa”.

Lúc đưa anh Lộc vào chụp chiếu, anh còn bảo “tụi bay đưa tao vô lò hả” nhưng khi ra, anh ấy bắt đầu kêu chóng mặt. Anh Lộc vẫn dặn “đừng nói má anh biết nha”.

Kết quả chụp cho thấy sọ anh Lộc bị lủng một lỗ bằng đồng tiền do đầu đập vào tay cầm xe máy. Bác sĩ chuyển anh Lộc vô Bệnh viện Chợ Rẫy. Lúc này, anh ấy ói ra мáu.

Tôi nằm sát một bên. Anh Lộc cứ nói mê “mặt anh bị dính cái gì nè Đạt, mặt anh bị dính cái gì nè Đạt, lau dùm anh đi”. Lúc đó, tôi biết anh bắt đầu mê vì mặt không dính gì hết. Anh Lộc cứ đưa tay lên mặt lau lau chùi chùi.

Khoảnh khắc đó, tôi còn nhớ suốt đời. Đó cũng là lúc anh ấy nguy kịch nhất. Sau đó thì anh Hữu Châu vô thăm.

Nghệ sĩ Hữu Lộc là người ơn đầu tiên của anh trong những ngày đầu làm nghề. Tôi hiểu vậy có đúng không?

Cố nghệ sĩ Hữu Lộc chính là người đã dìu dắt diễn viên Hứa Minh Đạt trong những ngày đầu chập chững bước vào nghề.

Anh Lộc là người ơn, người dìu bước tôi, cho tôi gần gũi và va chạm với nghề nhiều hơn từ những ngày chân ướt chân ráo học trường sân khấu. Trường dạy tôi về lý thuyết nhiều còn thực hành là do anh Lộc chỉ.

Cách sống của tôi bây giờ cũng từa tựa như anh Lộc. Tôi cũng học theo anh Lộc cách làm việc vì tập thể chứ không vì cá nhân.

Chính vì tôi học theo cách sống của anh Lộc nên nhiều người hay hỏi “Đạt, mày diễn cũng giỏi tại sao giờ chưa nổi tiếng”. Nghe vậy, tôi chỉ cười xoà.

Có nhiều lúc học trò của tôi cũng nói “chú Đạt có biết vì sao chú Đạt không nổi tiếng không? Vì chú Đạt không có tham vọng”.

Tôi giải thích cho tụi nó nghe, tham vọng là có sự tham lam, muốn hơn người ta thì mới nổi tiếng. Còn chú Đạt sống có khát vọng, khát khao làm nghệ thuật chung với tất cả mọi người.

Giống như anh Lộc vậy. Anh Lộc bảo, anh biết mình không thành Ngôi Sao nên anh chuyển hướng làm bầu show nhưng anh Lộc được khán giả yêu thương nhiều lắm. Cứ tào lao nhưng hết lòng với nghề, hết mực thương anh em, hết mực thương vợ con. Sai lỗi gì, anh Lộc cũng nhận về mình chứ không hơn thua ai.

Cố nghệ sĩ Hữu Lộc chính là “bà mối” cho cuộc tình giữa Hứa Minh Đạt và Lâm Vỹ Dạ.

Lời tâm sự đầy xúc động của diễn viên Hứa Minh Đạt khiến người hâm mộ không khỏi xót xa, thương tiếc cho một nghệ sĩ “tài hoa bạc mệnh”.

Theo Tuổi trẻ & xã hội

NSƯT Hữu Châu: Công tử nhà giàu sa cơ đứng lên từ đói nghèo vì chữ hiếu

NSƯT Hữu Châu là một diễn viên hài kịch nổi tiếng của Việt Nam. Nhưng, mấy ai biết được cuộc sống của anh trải qua nhiều biến cố. Tự trưởng thành từ những biến cố của cuộc đời, NSƯT Hữu Châu không ngại tâm sự nỗi lòng với nghệ thuật.

Coi học trò như con

NSƯT Hữu Châu tên thật là Nguyễn Hữu Châu, sinh 1966 tại Sài Gòn trong một dòng họ có truyền thống về cải lương. Cha là nghệ sĩ Hữu Thìn, mẹ là nữ nghệ sĩ Thanh Lệ, cô ruột là nghệ sĩ Thanh Nga, ngay cả chú của anh cũng là một nghệ sĩ có tên tuổi – Nghệ sĩ Ưu tú Bảo Quốc, em ruột là nghệ sĩ Hữu Lộc. Bà nội của anh là Nguyễn Thị Thơ, chủ đoàn hát Thanh Minh, là 1 trong 5 gánh hát cải lương lớn nhất đất Sài Gòn vào thời điểm đó. Bà nổi tiếng một thời qua biệt danh “Bầu của những ông bà bầu gánh hát cải lương”.

Xuất thân từ gia đình theo nghệ thuật nên Hữu Châu theo nghề cũng chẳng có gì lạ. Ngày còn trong bụng mẹ, anh đã theo bà bước lên sân khấu, chìm đắm trong tiếng đờn ca. Con đường đã vạch sẵn như thế, dòng máu chảy trong người cũng là nghệ thuật nên NSƯT Hữu Châu cứ thế dẫn bước anh đến với nghề.

Ngoài tham gia kịch và đóng phim anh còn tham gia giảng dạy. Cái duyên gắn bó với học trò cũng đến từ rất lâu và gắn bó lâu dài, cách đây 20 năm, anh từng nhận được lời mời đi dạy nhưng từ chối vì lúc đó anh chưa tin vào vị trí, khả năng của mình. Hơn nữa, anh biết mình còn rất nóng tính, đi dạy mà không có chữ nhẫn thì dạy được ai. Cũng nhờ vào việc đi dạy mà anh đã học được chữ nhẫn và luôn bình tĩnh trước mọi vấn đề.

Nếu không nhờ sự rèn chữ nhẫn thì anh đã không gắn bó với nghề dạy học cho đến ngày nay. Nhớ lại những ngày đầu giảng dạy, anh thường nghiên cứu được cách truyền đạt sao cho học trò hiểu. Đôi lúc, anh thấy mình mắc nợ nghề giáo. Người nghệ sĩ ấy luôn muốn học trò xem mình – những người thầy nghệ sĩ là một đồng nghiệp đi trước. Anh cũng học ở các em nét thanh xuân trong suy nghĩ, trong biểu diễn và cả trong cuộc sống. Đôi lúc thấy mình trẻ ravà phải trả cho món nợ mà tôi vướng phải, đó là làm thầy.

NSƯT Hữu Châu xác định đi dạy là niềm vui. Tiền nuôi sống anh là từ đóng kịch, phim ảnh. Lĩnh được bao nhiêu tiền dạy học, anh đưa các em đi chơi, đi ăn hết. Chính bởi thương và muốn truyền lửa nghề cho các em mà anh luôn coi học trò như con. Ngoài dạy chuyên môn còn dạy cách sống cho học trò. Vì thế, học trò của anh không chỉ biết diễn mà còn đi chùa, lễ tổ, sống có hiếu với cha mẹ.

Chịu nhiều đau thương về gia đình

Thuở nhỏ, anh có cuộc sống sung túc được ăn ngon, mặc đẹp, ở biệt thự, một bước xuống xe, hai bước lên xe nên bước vào trường, nhìn bạn bè, anh thấy ai cũng “bèo”. Ấy vậy mà ai ngờ, chỉ trong chốc lát, gia đình suy sụp, cậu công tử con nhà giàu phải ở trong căn nhà lá, trở trời thì mưa rơi lộp bộp trên đầu. Từ ngày ba bữa, thức ăn ê hề rút lại còn một bữa. Đến tháng phải đóng tiền học cho thằng Trum (cố nghệ sĩ Hữu Lộc), cả gia đình phải ăn cháo thay cơm. Nhiều biến cố ập đến ngôi nhà của anh, nhưng vì đam mê nghệ thuật nên anh quyết theo đuổi đến cùng.

Là nghệ sĩ, tự trọng cũng lớn nhưng cái nghèo, cái đói nó cứ bám theo thì phải chịu. Có lần cũng vì đói nên có hôm đang diễn, anh lăn đùng trên sân khấu. Bạn diễn cứ ngỡ Hữu Châu trúng gió nên dìu vào cạo gió. Chỉ có một người biết anh đói nên âm thầm pha cho Hữu Châu cốc sữa nóng và giữ bí mật cho đến bây giờ. Để theo đuổi nghệ thuật và lo cho gia đình anh từng làm rất nhiều việc như: Hát lô tô, bơm xe, mở quầy báo… Mặc dù toàn công việc lương thiện, kiếm được đồng ra đồng vào nhưng đôi khi, anh cũng cảm thấy chạnh lòng. Bởi với một người nghệ sĩ như anh thì khi nhìn gia đình gặp nhiều khó khăn cùng lúc như vậy không kìm lòng được.

Nhiều lúc, anh buồn cho mình một, anh buồn cho mẹ mười. Từ nghệ sĩ cải lương tài sắc một thời, được bao người mến mộ, bà phải ra đường, nhặt nhạnh từng đồng từ quán trà nhỏ xíu. Có bữa đi học về, nghệ sĩ Hữu Châu nấp vào một góc, thấy mẹ ca lại mấy bài cũ mà rớt nước mắt. Năm người thân lần lượt bỏ anh mà đi, ngoài bà nội, chẳng ai kịp để lại một lời.Cuộc đời trải qua nhiều sóng gió nên anh đối diện với mọi sự trên đời đơn giản lắm. Ngay cả với cái chết, anh cũng không sợ hãi.

Cuộc sống không nói trước được điều gì nên ngày nào còn sống thì vui ngày đó và hết mình với những người mình thương yêu. Cũng trong những ngày tháng ấy, chứng kiến mọi biến cố khổ cực của gia đình mà anh đã nguyện phải thành công để cả nhà bớt khổ và NSƯTHữu Châu đã làm được.

Đứng lên từ khó khăn nên giờ anh luôn trân trọng cuộc sống. Ngoài lĩnh vực sân khấu hài – kịch, Hữu Châu còn tham gia vào một số bộ phim điện ảnh và truyền hình.

Hy sinh hạnh phúc riêng

Hơn 40 năm theo đuổi với nghề, tất cả các vở kịch vai diễn hay đều để lại dấu ấn đậm nét trong lòng những người hâm mộ. Đối với nghệ sĩ Hữu Châu, anh chỉ khóc trên sân khấu kịch chứ ngoài đời luôn kìm nén cảm xúc, bởi những gì mất mát, anh đều đã trải qua. Hữu Châu bây giờ chai lì với nỗi đau, chẳng ai có đủ khả năng để làm anh tức giận, những giọt nước mắt cũng chỉ để dành cho sân khấu.

Anh từng chia sẻ: “Tận cùng hạnh phúc là giọt nước mắt và tận cùng của nỗi đau lại là nụ cười. Hai phạm trù đối lập là hạnh phúc và nỗi đau còn nhập nhằng đến thế thì tôi… cần chi phải biết là đang khóc cho người hay khóc cho mình”. Chỉ nghe thôi cũng hiểu được phần nào nỗi lòng sâu thẳm trong anh. Cuộc sống dù không lấy vợ, sinh con nhưng anh vẫn vui vẻ và hạnh phúc. Ai cũng nghĩ Hữu Châu sẽ suy sụp sau từng ấy nghiệt ngã nhưng đến cái quyền đó anh cũng chẳng có. Nếu anh gục ngã thì lấy ai chăm đứa cháu đầu con anh cả, ai dạy 2 đứa con của cố nghệ sĩ Hữu Lộc nên người. Tình thương và trách nhiệm không cho phép anh làm điều đó. Thậm chí, để tròn trách nhiệm trụ cột của gia đình, anh còn hy sinh cả hạnh phúc riêng.

Không lập gia đình nhưng anh không cảm thấy cô đơn. NSƯT Hữu Châu sợ rằng nếu anh yêu thương ai đó, lập gia đình và có những đứa trẻ, tình thương sẽ bị san sẻ ít nhiều. Vì vậy, anh chấp nhận ở không để làm chỗ dựa tinh thần và vật chất cho mấy đứa cháu. Giờ đây, ngoài gia đình, Hữu Châu chỉ có sân khấu kịch, các vai diễn và các học trò đồng nghiệp. Bây giờ anh chỉ có mong đừng bị bệnh, có sức khỏe để đi làm. Cực lạc không ở đâu xa do ở trong người mình, tự mình tạo nên. Do những đóng góp và thành tựu của mình trong nghệ thuật, Hữu Châu được Nhà nước Việt Nam trao tặng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú năm 2012.

Nguồn: Tổng hợp