Cậu bé 9 tuổi chăn vịt bị bỏռɢ 64% vì ƈɦạʏ ռɢượƈ ʋàօ đáʍ ʟửa ƈứʊ mẹ nuôi: “Mẹ ơi, chạy nhanh đi”

0
622

Hiện tại, cậu bé đã tỉnh lại và dần hồi phục sau 2 tháng điều trị nhưng vẫn chưa biết rằng mẹ nuôi kɦôռɢ ȶɦể զʊa kɦỏɨ.

Hữu Chính là con trai thứ 7 trong gia đình có 9 anh em, cha mẹ nghèo không đủ lo cho các con nên lúc nào cũng ở tình trạng “nay no, mai đói”. Hiểu được vất vả của gia đình, đợt nghỉ hè vừa rồi cậu bé đã xin đi chăn vịt ở gần nhà.

Ngoan ngoãn, lễ phép lại chăm chỉ nên Chính được bà chủ yêu thương, nhận làm con nuôi. Mọi chuyện tưởng êm đẹp thì tai họa lại ập xuống khiến Chính và mẹ nuôi gặp nạn.

 Cậu bé 9 tuổi bị bỏng toàn thân sau khi quay lại cứu mẹ nuôi. (Ảnh: Thanh Niên)

“Mẹ ơi, chạy đi”

Cụ thể theo Báo Thanh Niên đưa tin, vào chiều ngày 7/10 khi đang ở trong nhà, Chính phát hiện bình gas bị rỉ rồi bắt lửa nên đã chạy vội xuống chiếc ghe đang neo gần đó. Tuy nhiên, sau khi phát hiện mẹ nuôi vẫn còn bị kẹt ở đám cháy, cậu bé 9 tuổi này đã không do dự liều mình chạy ngược vào trong rồi kéo tay bà ra ngoài.

Theo như lời kể của Chính (lúc tỉnh lại), cậu bé vừa kéo tay vừa hét: “Mẹ ơi, chạy đi”. Thế nhưng, sau lời hét của Chính là tiếng nổ rất lớn, đẩy cả 2 mẹ con xuống sông, sau đó cậu bé bất tỉnh. Tiếng nổ thu hút người dân xung quanh kéo đến dập lửa, hỗ trợ đưa 2 mẹ con lên bờ.

Bệnh viện Nhi đồng 1 – nơi Chính điều trị khi vừa gặp nạn. (Ảnh: Tuổi Trẻ)

Sau tai nạn, Chính may mắn sống sót và được chuyển lên Bệnh viện Nhi đồng 1, xác định mức tổn thương do bỏng chiếm 64% cơ thể, riêng mẹ nuôi thì qua đời ngay tại chỗ. Do lo sợ con trai không chịu nổi cú sốc nên gia đình vẫn chưa cho Chính biết thông tin về chuyện mẹ nuôi đã mất.

Bệnh nhi vẫn cần được phẫu thuật

Hiện tại, Chính đã chuyển lên Bệnh viện Chợ Rẫy để điều trị chuyên sâu, vừa được phẫu thuật vùng mắt. Sau 2 tháng điều trị, cơ thể cậu bé đã dần hồi phục, tỷ lệ bỏng là 5% nhưng vẫn cần phẫu thuật nhiều lần để chân tay cử động bình thường.

Mặc dù còn đau nhưng thi thoảng Chính vẫn nhắc bà Sà Ra (mẹ ruột) sang thăm mẹ nuôi, điều này khiến lòng bà thắt lại vì thương con. Bà chia sẻ: “Tôi nghĩ mẹ nuôi nó cũng dành nhiều tình thương cho nó nên “nhường” sự sống lại cho con”.

Chính đang dần hồi phục nhưng vẫn cần được phẫu thuật. (Ảnh: Thanh Niên)

Gia đình của Chính vốn đã khó khăn, lại thêm tai nạn bất ngờ nên không thể xoay được tiền viện phí trong thời gian dài. Trước đó, vợ chồng bà Ra cùng cha nuôi của Chính đã vay mượn khoản tiền 60 triệu đồng để trang trải nhưng vẫn còn rất khốn khó. Theo báo Thanh Niên, Phó chủ tịch xã An Mỹ (huyện Kế Sách, Sóc Trăng) cũng cho biết gia đình bé Chính thuộc diện hộ nghèo.

Cư dân mạng xót xa cho tình cảnh của gia đình cậu bé chăn vịt

Câu chuyện của bé Chính hiện đang được rất nhiều người quan tâm và chia sẻ. Một số cư dân mạng gửi lời chúc sức khỏe, mong cậu bé sớm bình phục.


Cư dân mạng gửi lời chúc sức khỏe đến bé Chính và gia đình. (Ảnh: Chụp màn hình)

Khi tiếp xúc với mọi người, cậu bé 9 tuổi này luôn lễ phép và ngoan ngoãn. Hi vọng trong thời gian tới, Chính và gia đình sẽ nhận được thật nhiều sự hỗ trợ từ các mạnh thường quân, giúp em sớm hồi phục rồi trở lại trường học.

Lâm Đồng: Chuyện tình cổ tích của người đàn ông đɨ xɛ ʟăռ và người phụ nữ kɦôռɢ ƈɦâռ

Dù cuộc sống vẫn còn ռɦɨềʊ kɦó kɦăռ về vật chất nhưng cặp đôi này lại hết sức yêu đời và luôn lạc quan với cuộc sống.

Hình ảnh chồng ngồi xe lăn, vợ thì chống nạng cùng con gái dìu dắt nhau đi bán vé số hằng ngày đã không còn xa lạ gì với người dân ở thị trấn Di Linh (Tỉnh Lâm Đồng). Người dân nơi đây ví câu chuyện của vợ chồng anh chị là chuyện tình đẹp như cổ tích. Cặp vợ chồng đặc biệt này là anh Đinh Văn Cảnh (quê Thanh Hóa) và chị Võ Thị Mỹ Phúc (quê Quảng Nam).

Anh Cảnh đã từng như bao đứa trẻ bình thường khác, thế nhưng từ 4 tháng tuổi sau những trận sốt đã khiến cơ thể của anh bị co lại. Tưởng chừng nhiều lúc anh không thể qua khỏi nhưng sau nhiều lần vượt lên số phận anh đã vượt qua nhưng tay chân bị teo và phải dùng xe lăn để hỗ trợ đi lại. Còn vợ của anh là chị Phúc từ khi sinh ra đã chỉ có 1 chân, cả đời phải gắn liền với chiếc nạng. Không chỉ thế, đôi tai của chị Phúc còn bị nghe kém, vào lúc ốm hay sức khỏe yếu thì hoàn toàn không nghe được.

Anh Cảnh không vì cơ thể như vậy mà từ bỏ cuộc sống, anh rời quê vào thị trấn Di Linh tìm một công việc mới bằng nghề bán vé số dạo. Cơ duyên anh Cảnh gặp chị Phúc là từ lần đầu hai người gặp mặt anh Cảnh đã thích chị từ lần đầu tiên. Sau nhiều lần cố gắng theo đuổi thì anh đã có được số điện thoại từ chị Phúc.

Nhưng khi mẹ chị Phúc biết được chuyện tình cảm của hai người thì lại không muốn cho con gái yêu cảnh vì sợ khổ nên ngăn cản nhiều. Tới đêm ngày 30 tháng Chạp năm 2014, chị Phúc lựa chọn chạy theo tiếng gọi của con tim, dọn đồ qua ở với anh Phúc rồi từ đó 2 mảnh đời nên duyên vợ chồng.

Tâm sự về câu chuyện tình yêu giản dị của mình anh Cảnh nói: “Mình không mong có được vợ, nhưng trời cho mình vợ. Mình tham lam xin trời cho đứa con vui cửa vui nhà, mình tham thế mà trời cũng thương mình”. Hiện anh chị đã có 1 cô con gái 3 tuổi xinh xắn và vô cùng đáng yêu. Tuy không có nhiều tiền và cuộc sống có phần bấp bênh “ngày có hôm không” nhưng anh Cảnh và chị Phúc vẫn luôn tươi cười hạnh phúc. Đôi vợ chồng lạc quan chia sẻ: “Chỉ mong con gái không ốm thì cả nhà sẽ không lo đói“.

Hiện tại, cuộc sống của anh chị vẫn còn chưa ổn định nhưng đối với anh chị cuộc sống lúc nào cũng tràn ngập yêu thương.

Người phụ nữ miễn phí chụp ảnh cưới cho người khiếm khuyết

Với người bình thường, chụp ảnh cưới đã không phải chuyện đơn giản khi phải lo từ trang phục, make up, thuê thợ ảnh đến kinh phí chụp ảnh hàng chục triệu đồng. Và đối với người khiếm khuyết thì chụp ảnh cưới gần như là điều “xa xỉ” với họ.

Biết được tâm tư nguyện vọng đó từ người khiếm khuyết, chị Trần Ngọc Trâm – sở hữu một phim trường chụp ảnh tại Bình Dương đã nảy ra ý tưởng chụp ảnh cưới miễn phí cho các cặp đôi đặc biệt này. Hoạt động này ban đầu được sự đồng hành tổ chức thiện nguyện Hoa Nhân Ái, đã làm rất nhiều năm, những năm trước có đi xin quyên góp nhưng bị gián đoạn một thời gian. Nay với nỗ lực của chị Trâm, hoạt động này sẽ được xây dựng lại và chi phí do chị tài trợ, các nhiếp ảnh gia và make up cũng chung tay giúp đỡ một phần.

Chị Trâm chia sẻ: “Đây là tâm nguyện của chị, do chị cảm thông trước những hoàn cảnh khó khăn nên muốn duy trì mãi hoạt động này”.

Những dự án ý nghĩa như thế này rất cần sự chung tay của cả cộng đồng, mong những người làm dự án thiện nguyện như chị Trâm sẽ được nhân rộng, để những người đặc biệt này luôn hạnh phúc trong ngày vui của mình.