Ca sĩ Ngọc Ánh: Nếu quá tròn vẹn, lại không phải là đời

0
110

Con đường sự nghiệp của ca sĩ Ngọc Ánh thuận lợi hơn so với nhiều đồng nghiệp. Chị bước lên đỉnh vinh quang chỉ trong thời gian ngắn, và cũng ít khi gặp trắc trở. Và dường như, may mắn đã buộc chị phải đánh đổi một thứ gì đó.

Những đêm diễn đổi đời

“Tôi tin vào sự sắp xếp của số phận. Tôi sinh ra là để hát”, nữ ca sĩ mở đầu câu chuyện với chúng tôi như vậy. Niềm tin ấy đã nhen nhóm trong lòng cô bé Ngọc Ánh từ hồi sáu tuổi, cách đây mấy mươi năm. Gia đình chị có chiếc ti vi nhỏ, mỗi lần đài phát ca nhạc, Ngọc Ánh lại hát theo. Thời đi học, Ngọc Ánh tham gia hầu hết chương trình văn nghệ của lớp, trường, rồi chinh chiến các giải lớn, nhỏ cấp quận, thành phố. Ước mơ làm ca sĩ lớn dần. Nhưng đời nghệ sĩ quá nhiều truân chuyên nên gia đình chị không an tâm. Ngọc Ánh phải vào giảng đường đại học.

Biết em gái liều lĩnh, bướng bỉnh, anh trai chị phải viết thư gửi từ chiến trường về, khuyên can chị không được chọn nghề hát. Sau khi anh hy sinh, chị càng không muốn làm trái ý người đã khuất. Nhưng hình ảnh các ca sĩ Nhã Phương, Bảo Yến, Trang Kim Yến… được treo trang trọng nơi Nhà hát Hòa Bình cứ bám lấy chị. Ngọc Ánh luôn mơ một ngày mình cũng được như thế.

Chân dung Ngọc Ánh ngày xưaChân dung Ngọc Ánh ngày xưa

Học xong, chị trở thành một nhân viên ngân hàng. Cuối năm 1985, đoàn nghệ thuật của khu giải trí Tân Bình được mời đi biểu diễn ở Rạch Giá (Kiên Giang). Một ca sĩ bị bệnh, chị được gọi để bổ sung. Ngọc Ánh mừng như cá gặp nước. Sau bốn đêm diễn tại đây, Ngọc Ánh tiếp tục được mời hát ba đêm khi trở về Sài Gòn. Có một sự thôi thúc khiến chị quyết định nghỉ việc, theo đuổi nghiệp ca hát.

Ngọc Ánh ký hợp đồng một năm với đoàn nghệ thuật. Chị cùng ba ca sĩ hát mở màn, rồi chờ đến hết sô để hát chào kết. Ở giữa chương trình, chị lại được hát một bài đơn ca nếu ngôi sao không đến kịp. Bấy nhiêu cũng đủ để vui. Hình ảnh ca sĩ Nhã Phương xuất hiện, khán giả vỗ tay không ngớt theo chị vào cả giấc mơ. Đó là khoảnh khắc đẹp nhất mà Ngọc Ánh ao ước một lần có được.

Và ngày ấy đến sớm hơn chị nghĩ. Một đêm diễn nọ, các ngôi sao không đến kịp. Ngọc Ánh lên hát để kéo giờ. Mùa xuân từ những giếng dầu với âm hưởng disco, rồi Trị An âm vang mùa xuân mang phong cách soft rock lần lượt vang lên với chất giọng khỏe, đầy nội lực như thổi một làn gió mới lên sân khấu. Chị hát đến bài thứ ba, khán giả vẫn hò hét, cổ vũ không ngừng. Khi chuẩn bị chia tay, khán giả lại yêu cầu chị hát tiếp. Lần đầu tiên, Ngọc Ánh có cảm giác sống trên sân khấu như một ngôi sao. Đêm đó chị không ngủ được.

Tên tuổi Ngọc Ánh tiến một bước thật dài chỉ sau một đêm. Chị trở thành một trong những ca sĩ có sức ảnh hưởng tại sân khấu này. Hết hợp đồng, nhờ tiếng lành đồn xa, Ngọc Ánh “oanh tạc” cả ba sân khấu của bà bầu Quỳnh Dao, ban nhạc rock Đại Dương và một vũ trường tại trung tâm TP.HCM. Nhìn vóc dáng nhỏ bé của chị, ít ai nghĩ chất giọng cất lên lại vang vọng đến như thế. Ngọc Ánh thời bấy giờ như một gam màu lạ chấm phá lên đời sống âm nhạc. Nơi nào có chị xuất hiện, không khí cũng rộn rã, đầy sức sống.

Ngọc Ánh và con gáiNgọc Ánh và con gái

Tình thương bù lại những mỏi mệt

Năm 1989, sau một đêm diễn tại Hà Nội, chị được mời thu âm ca khúc Mùa xuân bên cửa sổ, phát trên Đài Tiếng nói Việt Nam. Cái tên Ngọc Ánh gây tiếng vang khắp cả nước. Suốt nhiều năm liền, đi đâu người ta cũng nghe giọng ca này.

Thành danh với nhạc rock, nhưng Ngọc Ánh hát nhạc quê hương cũng rất tình. Người ta có thể mê mệt Ngọc Ánh qua chuỗi bài hát tiếng Anh sôi động, thì cũng có thể yêu một Ngọc Ánh với Anh Ba Hưng dí dỏm, đầy tình cảm. Nữ ca sĩ tâm sự: “Chỉ trong thời gian ngắn, tôi đã có vị trí tốt trong làng nhạc. Tôi may mắn hơn rất nhiều đồng nghiệp, bởi từ lúc khởi đầu cho đến khi bước lên đỉnh vinh quang, chỉ đi một đường thẳng. Tôi luôn biết ơn Tổ nghiệp đã chọn tôi, và cho tôi gặp đúng người, đúng lúc”.

Những đêm chạy chín đến mười sô, mỗi nơi hát từ hai tới ba bài trở thành chuyện bình thường với chị. Chuyện nắng mưa, trái gió trở trời, sức khỏe đôi lúc cũng bị ảnh hưởng. Nhưng càng mệt bao nhiêu, chị lại càng hát sung sức bấy nhiêu. Để khi bước vào sân khấu, mồ hôi chảy đầm đìa váy áo, nhưng cũng là lúc sự mệt mỏi thể xác cũng biến mất từ khi nào không hay. Diễn một vòng các sân khấu ở trung tâm thành phố, sau đó Ngọc Ánh cùng anh trai phi xe thật nhanh đến công viên Phú Lâm, đến Hóc Môn. Diễn xong lại nhảy lên xe hơi đi Long An, Tiền Giang… Có hôm, chị về đến nhà đã ba bốn giờ sáng.

Sàn sân khấu ở tỉnh thường lót bằng gỗ, trên trải thảm. Lúc nào diễn, Ngọc Ánh cũng sung sức, nhảy, lăn đủ kiểu. Có lần, lưng chị đập mạnh vào những tấm ván gỗ. Cơn đau thấu xương nhưng chị vẫn cố gắng hát hết bài mới lui vào sân khấu. Cha chị phải mang thuốc ra tận Nha Trang để băng bó cho con gái. Ấy vậy mà đêm sau, Ngọc Ánh vẫn xuất hiện như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Lần nọ, chị nhảy sung quá, sân khấu sập khiến dàn nhạc đổ ầm về phía sau, may mắn là chị vẫn an toàn.

Tình cảm của khán giả khiến Ngọc Ánh xem nhẹ những rủi ro đó. Những bức thư tay, xin ảnh có chữ ký của Ngọc Ánh được gửi đến nhà chị đếm không xuể, chất đầy một góc nhà. Cả gia đình phải tập trung để xé, đọc thư, rồi gửi hình tặng cho khán giả. Ngọc Ánh ký lên hình đến mỏi nhừ tay, “nhưng đó cũng là lúc tôi hạnh phúc nhất. Đời nghệ sĩ, tình thương của khán giả là vô giá”, chị nói.

Hơn 20 năm trôi qua, bốn đêm diễn tại Đà Nẵng quê chị trước hàng ngàn khán giả đồng hương vẫn in sâu trong tâm trí Ngọc Ánh. Bà con mang chuối, trứng gà, cá đồng… chất đầy trong những chiếc nón lá, đợi xong sô diễn lại dúi vào tay chị. Mấy đêm đó, Ngọc Ánh nhiều lần khóc trên sân khấu. Có nam khán giả âm thầm theo đuổi Ngọc Ánh, đặt lịch chị diễn tại Đà Lạt với cát-sê cao ngất ngưởng. Đêm đó diễn xong, Ngọc Ánh lại nhận được từ anh 1.000 đóa hoa hồng vàng, kèm theo một chiếc đồng hồ đắt đỏ. Nhưng trái tim không sẵn sàng cho một mối quan hệ yêu đương nên chị đành trả lại để vị khán giả này không hiểu lầm tình cảm của mình.

Đời ai mà tròn vẹn

Ngọc Ánh lập gia đình muộn, khi đã 36 tuổi. Chuyển sang sống ở Mỹ, chị đặt mục tiêu sáu tháng phải tìm được chỗ đứng trong thị trường nhạc hải ngoại. Thần may mắn lại mỉm cười khi chỉ ba tháng sau đó, chị đã chạy sô mệt nghỉ. Năm năm sau, chị và ông xã đường ai nấy đi. Cuộc hôn nhân thứ hai cũng đổ vỡ. Nhưng Ngọc Ánh lại có được một thiên thần nhỏ, khi đã ở vào giai đoạn cuối cùng để có thể có con. “Tính tôi thích mọi việc đều phải hoàn hảo như mong muốn. Vì thế, ở vai trò nào tôi cũng cố gắng hết mình để làm mọi việc tốt nhất có thể”, chị nói.

Nhưng Ngọc Ánh cũng sớm nhận ra rằng, chẳng ai có được may mắn tròn vẹn trong cuộc sống. Chị đã có một con đường sự nghiệp hết sức thuận lợi, thì cuộc đời chị phải đánh đổi một điều gì đó. Ngọc Ánh chấp nhận những điều chưa trọn vẹn trong hôn nhân. Chị lại lao vào ca hát. Con gái được gửi về Việt Nam cho cha mẹ chị chăm sóc.Lần nọ, chị về thăm con thì bị con gái ngoảnh mặt không cho ôm vì xa nhau quá lâu, con không còn theo mẹ. Đến khi chị đi, con lại khóc òa, đẩy mẹ ra xa lần nữa. Ngọc Ánh nhận ra đây là lúc chị buộc phải lựa chọn. Chị chọn con, quyết định về Việt Nam ở hẳn.

Để một người mê hát phải từ bỏ dần những cơ hội tốt, thật không dễ dàng. Nhưng đâu chỉ là ca sĩ, Ngọc Ánh còn là một người mẹ. Trách nhiệm đó thiêng liêng và cần được làm tròn. Sau mấy chục năm miệt mài với sân khấu, Ngọc Ánh đã có những bữa cơm bên cha mẹ, được nhìn con gái lớn lên từng ngày.

“Tôi không nghĩ nhiều về hôn nhân nữa. Giờ đây tôi đã có quá nhiều thứ. Tất cả đều nhờ con đường ca hát mang lại. Việc tôi có thể làm tốt nhất là mang tiếng hát này, cống hiến cho khán giả đến khi nào không hát được nữa thì thôi. Nếu đời quá tròn vẹn, lại không phải là đời”, chị tâm sự.

Nghệ sĩ Quốc Tuấn: Đừng dễ thỏa hiệp với cuộc đời

Hành trình 60 năm cuộc đời đã qua, nghệ sĩ Quốc Tuấn lao về phía trước như một mũi tên bay. Anh bảo cuộc sống này vốn không khác một trận đấu và con người chỉ có lựa chọn duy nhất là phải vươn lên vì nếu không, sự tồn tại trong chừng mấy mươi năm xem ra, chưa thật đáng giá.

Đời thật không có chỗ cho kẻ mộng mơ

Phóng viên: Bước chân ra khỏi mái nhà Hãng phim truyện Việt Nam sau 19 năm gắn bó, ở những tháng ngày đầu tiên của tuổi hưu, anh thấy hành trình ấy thế nào?

Nghệ sĩ Quốc Tuấn: Có thật lạ không khi tôi thấy mọi việc bình thường, thậm chí tốt hơn nhiều ngày tôi còn ở Hãng phim truyện Việt Nam. 19 năm trước, khi sân khấu thoái trào, tôi rời Nhà hát Tuổi Trẻ, đi học đạo diễn phim để có thể tiếp tục với nghệ thuật. Đến khi tốt nghiệp, giữa nhiều sự lựa chọn, tôi quyết định về Hãng phim truyện Việt Nam nhưng hành trình sau đó không như tôi tưởng tượng. Đến ba năm trở lại đây, khi hãng bắt đầu cổ phần hóa với quá nhiều sai lầm, mọi người nản dần và gần như tất cả đều tìm kiếm công việc bên ngoài. Nhiều năm qua, mỗi lần bước chân đến Hãng phim truyện Việt Nam, lòng tôi lại buồn vì nhìn thấy cảnh tiêu điều, hoang hóa. Thế nên tôi chỉ muốn rời đi cho đỡ nhọc lòng.

Con là nguồn sống, là mục đích sống của nghệ sĩ Quốc Tuấn
Con là nguồn sống, là mục đích sống của nghệ sĩ Quốc Tuấn

* Anh gặp nhiều khó khăn với môi trường làm việc. Có phải đó là do sự bộc trực, thẳng tính hay trong cơ chế của các đơn vị vốn đã có “luật bất thành văn”?

– Tại hãng, dù trước đó bạn có giỏi giang thì khi gia nhập môi trường làm việc mới, bạn cũng phải tuân theo tuần tự. Nghĩa là khi mới về, ai cũng phải “biết điều” và im lặng chờ cho tới khi được giao phim. Sự chờ đợi ấy là vô chừng.

Ngày còn ở Nhà hát Tuổi Trẻ, khi không được giao vai chính hay thứ chính, với lòng tự trọng nghề nghiệp và tính hiếu thắng sẵn có, tôi không chấp nhận. Thấy bất công, tôi phản ứng nhưng không thể thay đổi tổ chức nên tôi quyết định xây dựng tên tuổi bằng cách tham gia các dự án phim truyện để khi nổi tiếng, lãnh đạo phải xem lại rằng họ đã và đang lãng phí tài năng. Bằng sự quyết tâm cộng với may mắn, tôi đã thành công mỹ mãn bởi sau đó, khi tham gia mỗi vở diễn, dù vai nhỏ nhưng khán giả vẫn đợi xin chụp hình cùng vì họ thấy tôi xuất sắc trên phim. Các lãnh đạo nhà hát khi đó buộc phải miễn cưỡng chấp nhận, xếp tôi vào danh sách diễn viên thuộc hàng sao của đơn vị.

Nghệ sĩ Quốc Tuấn và bé Bôm, tên thật là Nguyễn Anh TuấnNghệ sĩ Quốc Tuấn và bé Bôm, tên thật là Nguyễn Anh Tuấn

Nếu vì tiền, xin đừng làm nghệ thuật

* 19 năm không mặn mà với công việc đạo diễn tại hãng nhưng cũng hiếm thấy anh xuất hiện với vai trò diễn viên. Vì sao anh vắng mặt đến 14 năm qua kể từ sau phim Luật đời?

– Tôi vào hãng 19 năm thì Bôm (tên ở nhà của con trai nam nghệ sĩ – PV) cũng 19 tuổi. Giai đoạn con tám tuổi, khi bắt đầu lần phẫu thuật cơ bản đầu tiên, tôi giảm bớt việc để chăm con. Đến năm Bôm 15 tuổi, tôi cùng con đi nước ngoài để chạy chữa bệnh của cháu. Thường mỗi năm, Bôm trải qua một ca phẫu thuật lớn nên tôi không có thời gian, tâm trí xuất hiện. Lâu dần, khán giả cũng quên đi.

Tuy vậy, chăm Bôm không phải là lý do chính để tôi vắng mặt trên truyền hình vì vài năm gần đây, tình hình của con tôi đã ổn hơn rất nhiều. Lý do chính là vì tôi không nhận được kịch bản tốt, đủ sức hấp dẫn để bắt đầu. Tôi luôn tin diễn viên và người làm phim là những khán giả đầu tiên và khó tính nhất, bởi mọi người đều có chuyên môn. Kịch bản mà không thuyết phục được diễn viên thì khó làm hài lòng khán giả. Bởi vậy, tôi không nhận làm.

Những ngày được làm việc, với nghệ sĩ Quốc Tuấn là khoảng thời gian ý nghĩaNhững ngày được làm việc, với nghệ sĩ Quốc Tuấn là khoảng thời gian ý nghĩa

* Theo đánh giá của anh, kịch bản phim Việt đang dở tệ nhưng sự dở tệ ấy cụ thể thế nào?

– Gần đây, xuất hiện hai phim Việt đình đám nhưng kịch bản có rất nhiều vấn đề. Tôi không tiện nhắc tên phim nhưng tôi vẫn còn giữ kịch bản gốc sau khi được mời tham gia. Ở mỗi trang kịch bản, tôi gạch hẳn hoi những chi tiết phi lý và ghi chú thích cụ thể để ê-kíp biết lý do vì sao tôi từ chối. Tôi góp ý trên tinh thần xây dựng, không có ý thể hiện bản thân. Khi tôi làm điều đó, chắc chắn mọi người sẽ không thích, thậm chí cho tôi là người cực đoan nhưng kịch bản không tốt, tôi không thể ngó lơ để tham gia rồi nhận tiền…

Đời làm phim cũng như bóng đá, mình đá mười trận thật hay nhưng chỉ một lần tệ hại, khán giả quay lưng ngay. Nghề này bạc nhưng trước khi biết nó bạc thếch như thế, nghệ sĩ cũng tự biết tôn trọng nghề nghiệp và công sức mình đã gầy dựng được, đừng dễ thỏa hiệp để rồi phải ân hận khi nhìn lại sự nghiệp. Tiền tiêu rồi cũng hết nhưng danh tiếng khó dựng xây mà lại rất dễ đạp đổ.

* Anh vừa trở lại truyền hình trong Cuộc chiến không cân sức, tức kịch bản này đáp ứng mọi yêu cầu chất lượng từ anh?

– Đạo diễn của vở là nghệ sĩ Kim Oanh – người bạn cùng Nhà hát Tuổi Trẻ của tôi. Chồng cũ của Kim Oanh cũng là người bạn rất thân, cùng làm phim bao nhiêu năm qua. Khi Kim Oanh kể nội dung, tôi đồng ý dù kịch bản cũng có một số chi tiết chưa thật sự phù hợp nhưng đôi bên đã thỏa thuận về việc chỉnh sửa, thay đổi.

Vai ông Việt trong vở là một vai diễn không đơn giản. Vì đó là người điều hành cả hệ thống chống dịch quốc gia nên rất dễ tạo nên hình ảnh vị lãnh đạo thô cứng, không gần gũi. Tôi góp ý để nhân vật này “mềm” hơn bằng việc xây dựng hình ảnh một người đàn ông đối lập, nghĩa là khi làm việc, ông quyết liệt, rõ ràng nhưng khi về nhà, ông là người chồng, người cha sống tình cảm, dí dỏm.

Điều khó khăn lớn nhất của Cuộc chiến không cân sức là lời thoại nhân vật có quá nhiều từ chuyên môn, rất khó để học thuộc. Khi nhận kịch bản, tôi cũng bị choáng vì lời thoại nhưng vì tính hiếu thắng, muốn chinh phục, tôi dành riêng hai ngày để học thoại. Cả đoàn phim sau đó bất ngờ vì mọi người đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ tốn kha khá thời gian với nhân vật Việt, không ngờ lại hoàn thành nhanh chóng.

Nghệ sĩ Quốc Tuấn từng nhận giải thưởng Nam diễn viên xuất sắc nhất do khán giả VTV bình chọn cho vai Thi trong phim Những người sống quanh tôi

Nghệ sĩ Quốc Tuấn từng nhận giải thưởng Nam diễn viên xuất sắc nhất do khán giả VTV bình chọn cho vai Thi trong phim Những người sống quanh tôi

* Nếu kịch bản trong nước có phần đuối sức, anh nghĩ sao khi giới làm phim tìm đến kịch bản nước ngoài và “remake” (làm lại) chúng?

– Việc làm lại, tôi nghĩ vì hai lý do. Một là các nhà làm phim cần có dự án để ra mắt hoặc với truyền hình là nhằm kịp tiến độ lên sóng. Hai là đội ngũ biên kịch Hàn Quốc và một số quốc gia khác khá tốt, câu chuyện của họ xây dựng kịch tính, nhân vật sắc nét – đó là điều kịch bản
Việt thiếu.

Nhưng nếu cứ làm lại hoài, tôi cho rằng nguy. Văn hóa của các nước dù có sự tương đồng theo

Tôi từng ngồi viết kịch bản cho 45 tập phim nên tôi hiểu áp lực của người làm kịch bản. Họ phải thật sự đau đáu với thời cuộc, đời sống mới viết ra được những câu chuyện lay động lòng người, mang thông điệp nhất định. Ngày trước, biên kịch phải mất 3-4 năm để làm nên một kịch bản, còn nay, các bạn trẻ với vốn sống chưa đủ sâu, viết nhanh hơn, thậm chí phim vừa quay vừa viết kịch bản.khu vực nhưng không phải lúc nào cũng phù hợp. Cho nên, nếu không khéo, phim ảnh trong nước sẽ góp phần làm lan truyền thứ văn hóa ngoại lai. Điều đáng lo hơn là khi thấy các phim “remake” liên tục hút khách, biên kịch trong nước sẽ bắt chước viết theo. Thay vì khai khai thác đời sống văn hóa bản địa, chúng ta đi Việt hóa văn hóa nước bạn. Diễn biến tâm lý người Việt lâu dần sẽ bị ảnh hưởng.

Một số người bạn làm phim quốc tế đến Việt Nam chơi từng nói với tôi: “Việt Nam của bạn đầy ắp chất liệu cuộc sống như thế sao không đưa lên phim ảnh?”. Tôi bảo với họ rằng đó cũng là điều khiến tôi đau lòng nhưng một mình tôi thì không thể thay đổi.

Khi mệt mỏi, hãy nhìn nụ cười của con

* Với một người khó chấp nhận thất bại hay đầu hàng trở ngại như anh, lời từ chối của các bác sĩ năm xưa với bệnh tình của Bôm hẳn khiến anh suy sụp?

– Tất nhiên, tôi cũng có những thất bại trong cuộc đời vì không phải điều gì cũng đạt được bằng nỗ lực cá nhân. Thế nhưng trước khi mọi thứ quay lưng, bạn phải chắc rằng mình đã làm hết khả năng, đừng chưa làm đã nói không thể.

Như trường hợp Bôm, những ngày đầu, bác sĩ còn chưa biết được bệnh con, họ nói nếu tôi cứ lo thì chắc phải lo cả cuộc đời. Tôi bảo: “Chẳng sao đâu, rồi Bôm sẽ bình thường”. Tôi từng đối đầu một cách cực đoan với các bác sĩ. Sau câu nói Bôm sẽ hòa nhập được với cuộc sống, tôi cố gắng bằng mọi giá để tìm hiểu về hội chứng xương cứng sớm cục bộ (Apert – PV) của con.

Tôi lọ mọ tìm hiểu suốt nhiều năm và cách đây một thời gian, tôi quyết định chia sẻ vì muốn giúp những gia đình có trường hợp tương tự, mong họ không khổ sở như tôi ngày trước. Sự lọ mọ từ cha mẹ có thể cho kết quả đúng hoặc sai. Nếu sai, các con sẽ phải chịu nhiều đau đớn nên tôi muốn chia sẻ câu chuyện gia đình mình.

Nghệ sĩ Quốc Tuấn và con trai tại một sự kiệnNghệ sĩ Quốc Tuấn và con trai tại một sự kiện

* Anh dạy Bôm điều gì khi mỗi ngày, Bôm dần nhận biết về sự khác biệt của mình so với những người xung quanh?

– Tôi dạy con cách sống nghị lực, dám đối đầu thử thách và vượt qua. Từ khi Bôm còn bé, tôi đã nói với Bôm rằng: “Bôm có tí khác biệt với các bạn nhưng chỉ là một tí thôi và theo thời gian, bố con mình sẽ hoàn thiện dần dần để làm sao cho con trai bố phải thật đẹp trai”. Khi đi ra đường, có những đứa bé hoặc người lớn nhìn Bôm, tôi nói với con: “Vì con đẹp trai và là con của người nổi tiếng nên họ nhìn, con hãy quay lại và chào họ”. Đó là cách tôi xử lý tạm thời các tình huống nhưng lâu dần, tôi cũng nói cho con thực tế để con hiểu và mạnh mẽ hơn.

Trước mỗi ca phẫu thuật, tôi giúp Bôm đối đầu bằng việc nói thật với con về nỗi đau đớn nhưng kèm theo lời động viên là sau đớn đau, con sẽ hoàn thiện, cải thiện được nhiều chức năng hơn. Bôm hiểu chuyện và sống tình cảm, thậm chí khi lòng tôi nặng trĩu, con còn động viên ngược lại. Có lần, các bác sĩ kể khi bảo: “Bôm cố gắng nhé, cô gây mê nhé!” thì Bôm vẫn lạc quan: “Cháu phẫu thuật nhiều lần lắm rồi, các bác cứ thoải mái đi”. Sự vô tư, hồn nhiên nhưng mạnh mẽ của con khiến tôi an lòng.

Hiện Bôm vẫn phải ăn đồ xay nhuyễn và chờ các bác sĩ người Anh đã từng phẫu thuật cho con sang Việt Nam để trồng răng. Hàm trên của con chỉ có răng cửa, điều đó ảnh hưởng lớn đến việc ăn uống và phát âm. Tôi vẫn mong từng giờ, từng phút để Bôm được phẫu thuật hàm, trồng răng; sau đó sẽ làm đến bước thẩm mỹ để Bôm đẹp trai hơn, cho cậu còn yêu đương theo đúng lứa tuổi.

Nghệ sĩ Quốc Tuấn từng đảm nhận nhiều vai kham khổNghệ sĩ Quốc Tuấn từng đảm nhận nhiều vai kham khổ

* Cậu con trai 19 tuổi của anh chắc đã thay đổi thật nhiều rồi…

– Bôm cũng bắt đầu có sự yêu thích một số bạn nữ, chủ yếu là các diễn viên trên phim. Bôm tải hình về máy, khi bố hỏi thì cậu cứ cười tủm tỉm. Tôi thấy thế cũng may vì điều đó chứng tỏ Bôm phát triển bình thường.

Nay Bôm lớn, dù không hay tâm sự với bố nhưng hay hỏi hơn. Trong khi ăn cơm, xem phim, xem thời sự, cậu cũng bày tỏ sự quan tâm, muốn tìm tòi cuộc sống xung quanh. Bôm cũng có những biểu hiện sâu sắc hơn, sống tình cảm và biết quan tâm đến bố. Đợt vừa rồi tôi đi quay về trễ, Bôm biết bố sẽ mệt nên lấy sẵn đồ để bố về tắm. Trước kia, chỉ toàn tôi lấy cho Bôm hoặc Bôm tự lấy cho mình. Nay ngoài lấy đồ, Bôm còn hỏi: “Bố quay có tốt không?”.

* Với sự nghiệp bản thân, anh luôn muốn tạo ra những tác phẩm hay, còn với con, anh mong con đường âm nhạc của Bôm thế nào?

– Những ngày này, Bôm tự giác học và luyện tập đàn mà không cần bố nhắc nhở. Đôi lúc, tôi thấy con học hành vất vả nên muốn đưa con đi chơi nhưng thường chỉ cà phê buổi sáng rồi về vì sau đó, Bôm phải luyện tập những bài khá nặng. Nếu người bình thường chỉ cần cử động khớp xuống phím nhạc thì Bôm phải sử dụng cả ngón tay nên lần nào cũng mướt mồ hôi, thay 3-4 cái áo; vậy mà cậu không than mệt, rất tự giác và chăm chỉ.

Điều tôi mong mỏi là Bôm có sức khỏe để đi du học về thể loại piano jazz. Tôi muốn con đến cái nôi của âm nhạc cổ điển để cọ xát, học hỏi nhiều hơn. Mặc dù tại Việt Nam, thầy của Bôm rất giỏi nhưng nếu Bôm được đi thì đó là hành trình ý nghĩa với đam mê của con. Bôm không nói nhưng nhìn những gì con làm, tôi biết Bôm không muốn bố phải thất vọng. Dù luôn động viên con cố gắng trong âm nhạc nhưng điều tôi cần nhiều hơn là con khỏe mạnh, cuộc đời nhiều niềm vui.

Nguồn: https://www.phunuonline.com.vn/nghe-si-quoc-tuan-dung-de-thoa-hiep-voi-cuoc-doi-a1450480.html