Bé trɑı 9 tυổı độȶ ᴛử vì mẹ ép học thêm cả ɴgày lẫɴ đêm, cha mẹ Việt ơi sao còn chưa тỉηн ngộ

0
656

Bà mẹ trẻ cứ ngỡ con mình ᴛử voɴg là do ăn bánh cay nhưng khi phát hiện sự thật còn kiɴh khủng hơn thế.

Buổi tối ngày hôm đó, tiếng còi xe cấp cứu vang lên trong không gian tĩnh lặng. Một bé trai đang nằm trên chiếc xe trong tình trạng hôn mê. Xung quanh đó là hình ảɴʜ các bác sĩ vội vàng công tác kiểm tra do nhậɴ được thông tin bé trai có dấu hiệu đột ᴛử. Sɑυ 3 gıờ được ɦỗ tɾợ ốɴg tɦở, ɦồı sức tım pɦổı và các tɦủ tục ƙɦác, bé tɾɑı đã ƙɦôɴg qυɑ ƙɦỏı.

Đau đớn nhìn con trai trước мắᴛ từ từ ra đi, người mẹ trẻ không ngừng gào khóc và hét lên: “Tất cả là lỗi của mẹ, đáng nhẽ mẹ không nên cho con ăn thức ăn cay!”.

Cậu bé 9 tuổi ᴛử voɴg mà chưa kịp ăn hết số bánh cay

Bác sĩ nghe người mẹ nói liền lập ᴛức kiểm tra lại. Tuy nhiên, kết quả hoàn toàn bất ngờ, không hề liên quan đến thực phẩm cay nóng mà là do đột ᴛử, có khả năng liên quan đến cảm xύc bị kích động quá hoặc kiệt sức, quá мệᴛ mỏi.

Nguyên do thực sự dẫn đến cái cʜếᴛ ᴛнươnɢ ᴛâм

Theo chia sẻ, cậu bé có tên là Tiêu Tiêu, 9 tuổi từ nhỏ đã học rất giỏi. Bé luôn học trước các trương trình học so với bạn đồng trang lứa. Tuy nhiên thời gian gần đây ʟực học của Tiêu Tiêu đã giảм sút rất nhiều, thứ hạng trong lớp của cậu bé cũng bị tụt mạnh.

Thấy con như thế, bà mẹ trẻ vô cùng lo lắng liền đi hỏi các bậc phụ huynh có con cùng lớp với Tiêu Tiêu, chị được mách rằng nếu con học không tốt phải cho đi học thêm, học phụ đạo thì mới вắᴛ kịp được chương trình học, bé mới sớm quay về thời điểm ban đầυ.

Nghe mọi người nói có lý, mẹ Tiêu Tiêu về nhà tìm hiểu và đăng kí cho con trai đi học thêm đàn piano, vẽ traɴh và học thêm 3 lớp ngoại ngữ Anh, Pháp, Nga. Bình thường cậu bé sẽ học tại trường từ thứ 2 đến thứ 6, tối đến sẽ làm bài tập tại nhà. 2 ngày nghỉ cuối tuần là thứ 7 và chủ nhật đi học thêm năng khiếu và ngoại ngữ.

(Ảnh minh нọᴀ)

Tuy nhiên, cũng chính vì lịch học kín mít như thế lại khiến bé ăn không thấy ngon, ngủ không đủ giấc, sức khỏe ngày một kém. Thậm chí cậu bé phải thức khuya, dậy sớm để làm bài tập cho đủ.

Còn vào đêm hôm xảy ra sự việc, Tiêu Tiêu đang thức phải làm bài tập và ăn bánh que cay mà mẹ chuẩn bị. Thấy con ăn bánh mà không chịu làm bài tập, mẹ Tiêu Tiêu có nhắc nhở: “Bài tập còn chưa làm xong mà đã ăn. Nhanh lên, làm bài tập đi”. Nói xong chị đi ra ghế nằm ngủ thiếp tới lúc tỉnh dậy thì thấy con trai nằm gục trên bàn, мáυ мũi và мiệɴg chảy ộc ra, hơi thở yếu. Lúc đó người mẹ mới hốt hoảng gọi xe cấp cứu thì mọi việc đã quá muộn.

Biết được toàn bộ câu chuyện, bác sĩ ᴛức giậɴ và nói: “Tôi đã nói rất nhiều các bậc phụ huynh rồi, trẻ em mà học nhiều như thế thì còn gì là người nữa”. Ông nói thêm, học tập quá sức gây gánh nặng cho tiм, co thắt мạcʜ мáυ, giảм cung cấp мáυ cục bộ, tốc độ lưu thông мáυ kém. Đó là lý do vì sao nhiều người thường đột ᴛử vào tờ mờ sáng.

Con gái chào đời 1 giờ đã ɱấᴛ, mẹ ռéռ đaʊ bơm 33 lít sữa ƈứʊ ᴛʀẻ sơ sɨռʜ khác: Tự hào với con

Bà mẹ Alexis Marrino, 22 tuổi, đến từ thành phố Rapid, Nam Dakota, Mỹ đã đau đớn khi biết đứa con vừa sinh đã không thể ở cạnh bên mình lâu hơn. Niềm vui làm mẹ đến chưa được bao lâu đã vội bỏ cô ra đi, để lại vết thương lòng quá lớn.

Đau lòng hơn, thiên thần nhỏ đã mất nhưng dòng sữa mẹ của Alexis vẫn chảy ra. Lúc này, cô chẳng còn con nhỏ để chăm bẵm, cho con uống dòng sữa mẹ mát lành của mình. Trong tình cảnh này, phải nói là vô cùng nghiệt ngã.

Sau khi chào đời, cô con gái bé nhỏ của Alexis chỉ sống được trong thời gian 1 tiếng 10 phút. Đó là một giờ vô cùng thiêng liêng, xúc động và mãi mãi đáng nhớ với vợ chồng Alexis. Lần đầu tiên, cô được tiếp xúc với con, được ấp ôm con vào lòng nhưng thời gian hữu hạn lại chia cắt hai mẹ con. “Đó là một giờ mười phút quý giá. Con bé thật mềm mại và ấm áp, tôi rất hạnh phúc vì đã được ôm con” – người mẹ mất con, bơm sữa cứu trẻ em nghẹn ngào chia sẻ.

Nuốt nước mắt, Alexis đã quyết định làm một điều rất ý nghĩa sau khi con gái mất. Cô sẽ bơm sữa của mình và hỗ trợ cho những đứa trẻ sinh non hoặc những bà mẹ đang thiếu sữa. Dĩ nhiên khi bắt đầu với công việc này, Alexis trải qua nhiều cung bậc cảm xúc: từ đau buồn, tổn thương cho đến cảm giác nhẹ lòng khi biết trao đi.

“Bơm sữa sau khi mất con thật nhiều cảm xúc, ban đầu là căng thẳng và đau khổ. Nhưng sau vài tuần, tôi đã quen với việc này. Không biết có phải quá trình này giúp tôi chữa lành cảm xúc không nhưng tôi biết mình là người phụ nữ may mắn. Nhiều phụ nữ gặp vấn đề về tắc sữa sau khi họ mất con, nhưng tôi không bị trầm cảm hay điều gì tương tự như vậy” – Alexis chia sẻ.

Thay vì nghĩ đến đứa con vắn số vừa mất, người mẹ này tập trung suy nghĩ đến những đứa trẻ đang cần đến dòng sữa của mình. Tổng số lượng sữa mà Alexis bơm được là 33 lít và cô sẽ gửi chúng đến những đứa trẻ đang cần.

Dần dần cô cũng nguôi ngoai nỗi đau và vui vẻ với công việc bơm sữa cứu trẻ em sơ sinh. Biến nỗi đau thành một hành động có ý nghĩa, câu chuyện người mẹ mất con cho sữa của mình đáng để được mọi người thán phục và noi theo.

Khi con người rơi vào nỗi đau, tình cờ họ sẽ trở nên “‘ích kỷ” vì nói theo một nhà văn, khi bạn đau chân thì bạn chỉ còn nghĩ đến cái chân đau đớn của mình thay vì quan tâm đến người khác. Bởi vậy nhiều người khi rơi vào nỗi đau thường cần thời gian, cần được ở một mình để chữa lành.

Người mẹ đáng ngưỡng mộ trong câu chuyện trên lại khác, cô trải qua nỗi mất mát lớn lao và nhanh chóng hướng sự tập trung và năng lượng vào việc san sẻ. Khi biết mở lòng, sẵn sàng cứu giúp người khó khăn, nỗi đau tự khắc lành lặn lúc nào chẳng hay.

Alexis cảm thấy rất tự hào với cô con gái bé nhỏ. Cô không chỉ là một bà mẹ thương con, mà còn là một người có trái tim nhân ái, biết mở rộng lòng và từ đó nỗi đau đã được chuyển hóa một cách diệu kỳ. Cô mất con nhưng nhờ biết san sẻ đã nhận về tình cảm đáng quý từ mọi người và đặc biệt là cảm xúc nhẹ lòng thanh thản. Nhìn nụ cười của cô bên số sữa vắt được, hiếm ai có thể nghĩ rằng Alexis vừa mất con gái.

Rơi nước mắt trước bức thư con gái lớp 4 gửi mẹ là điều dưỡng đang chiến đấu với COVID-19 tại “tâm dịch” Chí Linh

Trong bức thư Đoàn Gia Linh (học sinh lớp 4) gửi mẹ, có đoạn viết: “Con biết mẹ phải tiếp bệnh nhân COVID-19 suốt đêm, con thương mẹ lắm, lúc mẹ gọi cho con, con thấy mẹ không có giường nằm, mẹ rất lạnh”.

Chị Nguyễn Thị Huyền là điều dưỡng của TT Y tế Chí Linh. Tính đến thời điểm hiện nay, nữ điều dưỡng đã 7 ngày tham gia vào tâm dịch chống COVID-19 tại tâm dịch lớn nhất cả nước.

Chị Huyền cùng hai con.

Chia sẻ với PV, chị Huyền không giấu nổi sự xúc động khi nhận được lá thư từ con gái: “Khi nhận được thư con gửi, tôi bật khóc phải độ mươi phút mới có thể định thần. Tôi vừa nhớ lại vừa thương con khi không có mẹ bên cạnh để chăm sóc. Ngày nhận nhiệm vụ tôi chỉ kịp nói với con mẹ đi công tác một tháng”.

Trong bức thư Đoàn Gia Linh (học sinh lớp 4) gửi mẹ, có đoạn viết: “Con biết mẹ phải tiếp bệnh nhân COVID-19 suốt đêm, con thương mẹ lắm với lại lúc mẹ gọi cho con, con thấy mẹ không có giường nằm mẹ rất lạnh”. Đó cũng là hoàn cảnh chung của hàng trăm nhân viên Y tế thuộc TT Y tế Chí Linh, Hải Dương vào những ngày đầu của cuộc chiến chống COVID-19 tại điểm nóng của tâm dịch.

Bức thư của Gia Linh gửi mẹ.

Những ngày qua, họ đã phải gồng mình với những thử thách đến nghẹt thở. Đặc thù của việc lấy mẫu xét nghiệm là không thể xác định trước thời gian. Chỉ cần xác định có yếu tố dịch tế nghi ngờ là cả đội tác chiến lại lên đường ra trận. Những ca làm việc của họ gần như kéo dài xuyên đêm.

“Chống dịch COVID-19 thì thời khóa biểu được lập trình theo tính khẩn cấp của ca bệnh. Nhiều hôm, chúng tôi làm việc xuyên trưa, xuyên đêm đến tận 3h sáng. Tâm thế khẩn trương cho kịp gửi mẫu về nơi xét nghiệm khiến chúng tôi không còn cảm giác đói. Cũng có lúc anh chị em không chịu nổi đành phải nghỉ tạm ở ngay tại điểm lấy mẫu chốc lát rồi về”, chị Huyền nhớ lại.

Thời tiết Hải Dương những ngày này không nóng, nhưng việc khoác bộ đồ bảo hộ trông suốt thời gian dài cũng là một thử thách lớn với đội ngũ lấy mẫu xét nghiệm. Chúng tôi không khỏi xót xa khi nghe chị Huyền kể về việc mọi người phải nhịn ăn, nhịn uống để đảm bảo tối đa tiến độ lấy mẫu.

Chị Huyền kể: “Các điểm lấy mẫu đa phần nằm ở các nhà văn hóa xã phường, nên hầu hết không có nhà vệ sinh. Không chỉ vậy, đồ bảo hộ những ngày đầu lại hiếm nên chúng tôi đều có gắng hạn chế tối đa việc ăn uống để tiết kiệm đồ và không ảnh hưởng đến tiến độ chung”.

Bước vào cuộc chiến, những hậu phương là thành lũy tinh thần quan trọng. Ông bà ngoại đã thay chị chăm sóc hai cháu. Ngày chị ra trận, mẹ chị chị nhắn nhủ rất giản dị: “Con cố gắng phụng sự tổ quốc, các cháu đã có mẹ lo rồi!”.

Chứng kiến hình ảnh vất vả của các anh chị, nhiều người dân Chí Linh đã không thể cầm lòng. Từ chăn đệm đến những nhu yếu phẩm cần thiết đều được gửi đi, gói ghém cả sự trân trọng dành cho những người mà họ biết ơn.

Đó chắc hẳn cũng là lý do mà chị thấy “ấm áp đến lạ lùng” khi nhận được những suất cơm tiếp ứng của bà con.

Chị Huyền (ngoài cùng bên trái) cùng các đồng nghiệp tranh thủ chợp mắt trên đường đi lấy mẫu xét nghiệm.

Ít ai biết rằng, cả mẹ và ba chị em gái của chị Huyền đều là cán bộ ngành Y. Mẹ chị trước đây cũng từng công tác tại TT Y tế TP. Chí Linh. Chị bảo: “Gia Linh toàn bảo sau này muốn trở thành bác sĩ”.

Ước mơ của Gia Linh hoàn toàn có cơ sở khi được tiếp lửa bởi những người chiến binh như bà, như mẹ em. Ký ức những ngày mẹ đi vắng chắc sẽ in đậm cả đời với Gia Linh và chắc chắn sẽ luôn tự hào về truyền thống gia đình.

Nguồn: https://phapluatbandoc.giadinh.net.vn/xuc-dong-buc-thu-con-gai-lop-4-gui-me-la-dieu-duong-dang-chien-dau-voi-covid-19-tai-tam-dich-chi-linh-162210302112942277.htm