вị υng тнư тránн đáм тang, người đàn ông cố theo, đứng từ xa khóc mẹ: Đoạn cuối, mẹ đi bình an

0
350

D̼ù̼ ̼c̼ó̼ ̼b̼a̼o̼ ̼n̼h̼i̼ê̼u̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼,̼ ̼c̼o̼n̼ ̼v̼ẫ̼n̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼l̼à̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ẹ̼.̼ ̼D̼ù̼ ̼t̼ó̼c̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼ó̼ ̼đ̼ổ̼i̼ ̼m̼à̼u̼ ̼h̼o̼a̼ ̼r̼â̼m̼,̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼m̼ẹ̼ ̼v̼ẫ̼n̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼l̼à̼ ̼n̼ỗ̼i̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼đ̼ớ̼n̼ ̼v̼ô̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼l̼ò̼n̼g̼ ̼c̼o̼n̼.̼

T̼ế̼t̼ ̼v̼ừ̼a̼ ̼q̼u̼a̼ ̼l̼à̼ ̼g̼ầ̼n̼ ̼1̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼g̼o̼ạ̼i̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼h̼ở̼ ̼m̼ẹ̼ ̼v̼ề̼ ̼t̼h̼ắ̼p̼ ̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼à̼ ̼v̼à̼ ̼l̼ì̼ ̼x̼ì̼ ̼c̼h̼o̼ ̼ô̼n̼g̼.̼ ̼M̼ẹ̼ ̼t̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼l̼à̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼m̼ạ̼n̼h̼ ̼m̼ẽ̼,̼ ̼d̼ù̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼g̼ì̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼n̼h̼ấ̼t̼ ̼đ̼ị̼n̼h̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼r̼ơ̼i̼ ̼n̼ư̼ớ̼c̼ ̼m̼ắ̼t̼.̼ ̼Ấ̼y̼ ̼v̼ậ̼y̼ ̼m̼à̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼b̼à̼n̼ ̼t̼h̼ờ̼ ̼n̼g̼o̼ạ̼i̼,̼ ̼m̼ẹ̼ ̼đ̼ã̼ ̼k̼h̼ó̼c̼ ̼n̼ấ̼c̼.̼ ̼M̼ẹ̼ ̼n̼g̼h̼ẹ̼n̼ ̼n̼g̼à̼o̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼r̼ằ̼n̼g̼,̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼n̼à̼y̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼n̼ỗ̼i̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼n̼à̼o̼ ̼b̼ằ̼n̼g̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼m̼ẹ̼.̼ ̼C̼h̼o̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼k̼h̼i̼ ̼m̼ẹ̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼t̼ó̼c̼ ̼đ̼ã̼ ̼n̼g̼ả̼ ̼m̼à̼u̼,̼ ̼b̼à̼ ̼v̼ẫ̼n̼ ̼c̼ả̼m̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼đ̼ớ̼n̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼v̼ô̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼v̼ì̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼r̼a̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼đ̼ã̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼n̼ữ̼a̼

Ảnh minh họa, SHUTTERSTOCK

H̼ô̼m̼ ̼n̼a̼y̼,̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼t̼r̼a̼n̼g̼ ̼m̼ạ̼n̼g̼ ̼x̼ã̼ ̼h̼ộ̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼đ̼ă̼n̼g̼ ̼t̼ả̼i̼ ̼h̼ì̼n̼h̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼à̼n̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ứ̼n̼g̼ ̼ô̼m̼ ̼m̼ặ̼t̼ ̼k̼h̼ó̼c̼ ̼k̼h̼i̼ ̼c̼h̼ứ̼n̼g̼ ̼k̼i̼ế̼n̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼t̼à̼i̼ ̼m̼ẹ̼ ̼d̼ầ̼n̼ ̼h̼ạ̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼t̼.̼ ̼Ô̼n̼g̼ ̼b̼ị̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼u̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼g̼ầ̼n̼ ̼n̼ơ̼i̼ ̼t̼ổ̼ ̼c̼h̼ứ̼c̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼l̼ễ̼.̼ ̼G̼i̼â̼y̼ ̼p̼h̼ú̼t̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ứ̼n̼g̼ ̼t̼ừ̼ ̼x̼a̼ ̼t̼i̼ễ̼n̼ ̼m̼ẹ̼ ̼đ̼ã̼ ̼l̼à̼m̼ ̼b̼a̼o̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼x̼ú̼c̼ ̼đ̼ộ̼n̼g̼.̼ ̼C̼â̼u̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼s̼ẻ̼ ̼n̼h̼ư̼ ̼s̼a̼u̼:̼

“”MẸ ƠI CON XIN LỖI KHÔNG THỂ TIỄN MẸ LẦN CUỐI”

B̼à̼ ̼n̼ộ̼i̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼m̼ấ̼t̼,̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼b̼ố̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼b̼ị̼ ̼U̼T̼ ̼d̼ạ̼ ̼d̼à̼y̼,̼ ̼h̼ọ̼ ̼h̼à̼n̼g̼ ̼n̼g̼ă̼n̼ ̼c̼ả̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼ố̼ ̼đ̼i̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼v̼ì̼ ̼s̼ợ̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼n̼ặ̼n̼g̼ ̼t̼h̼ê̼m̼.̼ ̼L̼ú̼c̼ ̼h̼ạ̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼t̼ ̼b̼ố̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ố̼ ̼đ̼i̼ ̼x̼e̼ ̼r̼a̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼đ̼ứ̼n̼g̼ ̼t̼ừ̼ ̼x̼a̼ ̼k̼h̼ó̼c̼ ̼t̼h̼e̼o̼,̼ ̼t̼r̼ô̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼q̼u̼á̼.̼”̼

Người đàn ông nghẹn ngào đứng từ xa tiễn mẹ.

N̼h̼ì̼n̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼h̼ì̼n̼h̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼n̼à̼y̼,̼ ̼c̼ư̼ ̼d̼â̼n̼ ̼m̼ạ̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼h̼i̼ể̼u̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ả̼m̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼à̼n̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼d̼à̼n̼h̼ ̼c̼h̼o̼ ̼m̼ẹ̼ ̼đ̼ã̼ ̼k̼h̼u̼ấ̼t̼.̼ ̼T̼r̼o̼n̼g̼ ̼g̼i̼â̼y̼ ̼p̼h̼ú̼t̼ ̼t̼ử̼ ̼b̼i̼ệ̼t̼ ̼ấ̼y̼,̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼n̼à̼o̼ ̼k̼h̼á̼c̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼l̼à̼ ̼đ̼ứ̼n̼g̼ ̼n̼h̼ì̼n̼ ̼x̼a̼ ̼d̼õ̼i̼ ̼t̼h̼e̼o̼,̼ ̼t̼i̼ễ̼n̼ ̼b̼i̼ệ̼t̼ ̼m̼ẹ̼ ̼v̼ề̼ ̼q̼u̼ê̼ ̼c̼ũ̼:̼

–̼ ̼N̼g̼h̼ĩ̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼l̼à̼ ̼k̼h̼ó̼e̼ ̼m̼ắ̼t̼ ̼c̼a̼y̼.̼ ̼H̼ì̼n̼h̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼m̼à̼ ̼b̼ố̼ ̼n̼g̼ồ̼i̼ ̼ở̼ ̼n̼h̼à̼ ̼m̼ệ̼t̼ ̼m̼ỏ̼i̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼b̼ì̼n̼h̼ ̼t̼ĩ̼n̼h̼ ̼h̼ỏ̼i̼ ̼m̼ọ̼i̼ ̼t̼h̼ứ̼ ̼h̼ậ̼u̼ ̼s̼ự̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼b̼à̼ ̼m̼à̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼r̼ằ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ắ̼c̼ ̼c̼h̼ắ̼n̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼ ̼g̼i̼a̼n̼ ̼n̼g̼ắ̼n̼ ̼n̼ữ̼a̼ ̼t̼h̼ô̼i̼,̼ ̼b̼ố̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼s̼ẽ̼ ̼g̼ặ̼p̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼h̼ọ̼.̼

–̼ ̼H̼ồ̼i̼ ̼x̼ư̼a̼ ̼b̼a̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼m̼ấ̼t̼,̼ ̼n̼ộ̼i̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼b̼ị̼ ̼u̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼,̼ ̼n̼ộ̼i̼ ̼k̼h̼ó̼c̼ ̼s̼ư̼n̼g̼ ̼m̼ắ̼t̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼d̼c̼ ̼t̼i̼ễ̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼đ̼i̼ ̼l̼ầ̼n̼ ̼c̼u̼ố̼i̼.̼

–̼ ̼B̼ố̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼l̼à̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼ư̼ở̼n̼g̼.̼ ̼H̼ô̼m̼ ̼b̼à̼ ̼n̼ộ̼i̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼s̼u̼ố̼t̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼ ̼g̼i̼a̼n̼ ̼l̼à̼m̼ ̼l̼ễ̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼b̼ố̼ ̼c̼ố̼ ̼g̼ắ̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼r̼ơ̼i̼ ̼n̼ư̼ớ̼c̼ ̼m̼ắ̼t̼.̼ ̼Đ̼ế̼n̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼b̼à̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼v̼ề̼ ̼b̼ố̼ ̼ở̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼c̼u̼ố̼i̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼ý̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼b̼ố̼ ̼k̼h̼ó̼c̼.̼ ̼N̼g̼ồ̼i̼ ̼1̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼l̼â̼u̼ ̼b̼ố̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼v̼ề̼ ̼n̼h̼à̼.̼ ̼

–̼ ̼H̼à̼n̼g̼ ̼x̼ó̼m̼ ̼n̼h̼à̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼đ̼â̼y̼,̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼v̼ợ̼ ̼b̼ị̼ ̼u̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼ở̼ ̼n̼h̼à̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼đ̼â̼u̼,̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼đ̼i̼ ̼n̼h̼à̼ ̼k̼h̼á̼c̼ ̼ở̼ ̼m̼à̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼ở̼ ̼n̼h̼à̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼.̼ ̼B̼ệ̼n̼h̼ ̼t̼ậ̼t̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼.̼

D̼ẫ̼u̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼l̼à̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼m̼ẹ̼,̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼à̼n̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼c̼â̼u̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼c̼h̼ẳ̼n̼g̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼n̼à̼o̼ ̼k̼h̼á̼c̼,̼ ̼đ̼à̼n̼h̼ ̼đ̼ứ̼n̼g̼ ̼l̼ặ̼n̼g̼ ̼l̼ẽ̼ ̼t̼ừ̼ ̼x̼a̼ ̼d̼õ̼i̼ ̼t̼h̼e̼o̼.̼ ̼H̼ơ̼n̼ ̼b̼a̼o̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼h̼ế̼t̼,̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼n̼à̼y̼ ̼l̼ò̼n̼g̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ả̼m̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼r̼õ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼đ̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼y̼ê̼u̼ ̼l̼à̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼đ̼ớ̼n̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼m̼ứ̼c̼ ̼n̼à̼o̼.̼

Hình ảnh khiến bao người xúc động.

C̼ó̼ ̼ý̼ ̼k̼i̼ế̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼r̼ằ̼n̼g̼,̼ ̼b̼ị̼ ̼u̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼k̼i̼ê̼n̼g̼ ̼d̼ự̼ ̼đ̼á̼m̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼l̼à̼ ̼m̼ê̼ ̼t̼í̼n̼ ̼d̼ị̼ ̼đ̼o̼a̼n̼ ̼v̼à̼ ̼n̼ế̼u̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼b̼ố̼ ̼c̼ó̼ ̼l̼ò̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼v̼ì̼ ̼l̼ý̼ ̼d̼o̼ ̼r̼i̼ê̼n̼g̼ ̼m̼à̼ ̼n̼g̼ạ̼i̼ ̼t̼i̼ễ̼n̼ ̼b̼à̼.̼ ̼N̼h̼ư̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼ở̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼h̼o̼à̼n̼ ̼c̼ả̼n̼h̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼b̼ố̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼k̼h̼ó̼ ̼x̼ử̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼m̼ứ̼c̼ ̼n̼à̼o̼.̼ ̼D̼ù̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼m̼u̼ố̼n̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼b̼ị̼ ̼h̼ọ̼ ̼h̼à̼n̼g̼ ̼n̼g̼ă̼n̼ ̼c̼ả̼n̼ ̼đ̼ể̼ ̼đ̼ả̼m̼ ̼b̼ả̼o̼ ̼s̼ứ̼c̼ ̼k̼h̼ỏ̼e̼,̼ ̼c̼h̼ứ̼ ̼c̼h̼ẳ̼n̼g̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼n̼à̼y̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼h̼i̼ế̼u̼.̼ ̼A̼i̼ ̼m̼a̼n̼g̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼k̼h̼ó̼ ̼c̼h̼ị̼u̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼n̼à̼o̼.̼ ̼V̼à̼o̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼g̼i̼â̼y̼ ̼p̼h̼ú̼t̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼l̼y̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼m̼à̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼ở̼ ̼c̼ạ̼n̼h̼ ̼b̼ê̼n̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼c̼h̼ẳ̼n̼g̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼g̼ì̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼đ̼ớ̼n̼ ̼h̼ơ̼n̼.̼

H̼ã̼y̼ ̼c̼h̼ú̼ ̼t̼r̼ọ̼n̼g̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼s̼ứ̼c̼ ̼k̼h̼ỏ̼e̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼v̼à̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼t̼â̼m̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼h̼ơ̼n̼.̼ ̼C̼u̼ộ̼c̼ ̼s̼ố̼n̼g̼ ̼n̼à̼y̼ ̼v̼ố̼n̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼v̼ô̼ ̼t̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼,̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼a̼i̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼g̼ì̼ ̼s̼ẽ̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼.̼ ̼V̼ì̼ ̼v̼ậ̼y̼,̼ ̼đ̼ừ̼n̼g̼ ̼v̼ì̼ ̼l̼ý̼ ̼d̼o̼ ̼n̼à̼o̼ ̼đ̼ó̼ ̼m̼à̼ ̼l̼ơ̼ ̼l̼à̼ ̼đ̼i̼ ̼s̼ứ̼c̼ ̼k̼h̼ỏ̼e̼ ̼v̼à̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ì̼n̼h̼.̼ ̼V̼ẫ̼n̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼n̼h̼a̼u̼ ̼m̼ỗ̼i̼ ̼n̼g̼à̼y̼,̼ ̼c̼h̼ă̼m̼ ̼s̼ó̼c̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼o̼ ̼h̼ọ̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼l̼à̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼u̼y̼ệ̼t̼ ̼v̼ờ̼i̼ ̼n̼h̼ấ̼t̼.̼ ̼Đ̼ể̼ ̼n̼h̼ỡ̼ ̼đ̼â̼u̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼g̼ì̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼m̼a̼y̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼,̼ ̼c̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼a̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ả̼m̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼h̼ố̼i̼ ̼t̼i̼ế̼c̼.̼

Nguồn Beatvn

>>XEM THÊM

Xúᴄ độɴɢ ᴛʀướᴄ ᴄâᴜ ᴄʜᴜʏệɴ ɴɢườɪ đàɴ ôɴɢ ᴅùɴɢ ᴅâʏ ʙᴜộᴄ ᴍẹ ɢɪà ᴛʀêɴ ʟưɴɢ

Câu chuyện của một người đàn ông dùng dây thừng buộc mẹ già trên lưng rồi cõng bà đi du sơn ngoạn thuỷ khắp nơi khiến đông đảo dư luận không khỏi ngưỡng mộ.

Xuất hiện trên mạng xã hội mới đây là hình ảnh người đàn ông tại Trung Quốc vui vẻ cười nói cõng mẹ già trên lưng lại còn dùng dây thừng buộc chặt bà khi đi du lịch đã làm cộng đồng mạng không khỏi chú ý. Và bạn có biết, đằng sau đó là một câu chuyện cảm động về lòng hiếu thảo.

Những câu chuyện về tình cảm gia đình, con dành sự yêu thương cho bố mẹ luôn để lại nhiều cảm xúc đến dư luận. Hình ảnh người đàn ông dùng dây buộc mẹ già trên lưng để cõng bà đi du lịch được đăng tải mới đây chính là trường hợp điển hình như thế.

Cụ thể, theo trang Sina đưa tin, anh Chen Xiang sống tại tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc đã hiện thực hoá ước mơ du ngoạn khắp nơi của người mẹ 81 tuổi không may bị bại liệt bằng cách làm khiến ai cũng phải rưng rưng cảm động. Vì con trai từng có thời gian sinh sống và làm việc tại Quý Châu nên người mẹ luôn mong ước có thể đến nơi này du sơn ngoạn thuỷ. Thật không may, bà lại bị đột quỵ vì tuổi già cách đây 10 năm trước và không thể đi lại nhiều. Ước mơ du lịch cũng vì thế bị gác lại.

Biết được ước muốn này, anh Chen Xiang đã sắp xếp thời gian, tận dụng kỳ nghỉ lái xe đưa cả gia đình đến Quý Châu để hoàn thành tâm nguyện. Thế nhưng, trong lúc đi bộ tham quan, cảm thấy chiếc xe lăn của mẹ bất tiện nên anh đã quyết định dùng dây buộc chặt bà sau lưng và cõng mẹ đi khắp nơi để ngắm cảnh. Mặc dù vô cùng vất vả nhưng người con trai này chẳng hề than phiền lấy một câu.

Hình ảnh cảm động này đã thu hút sự chú ý của nhiều người xung quanh lúc đó và được chia sẻ rộng rãi khắp các diễn đàn mạng xã hội. Anh Chen Xiang được quỹ Alibaba Daily Positive Energy (tạm dịch là Năng lượng tích cực mỗi ngày Alibaba) trao tặng giấy chứng nhận cùng số tiền 5.000 NDT (tầm 18 triệu đồng) vì hành động hiếu thảo có sức lan toả của mình.

Dưới bài đăng về câu chuyện hiếu thảo này trên mạng xã hội, có không ít ý kiến sẻ chia vô cùng xúc động. Đa số cư dân mạng đều bày tỏ sự ngưỡng mộ trước hành động này. Nhiều người cho rằng người con trai quả thật rất thương bố mẹ nên mới có thể làm ra hành động hiếu thảo như thế. Số khác còn cho rằng câu chuyện này thật sự có sức lan toả lớn và khuyên nhủ nhau hãy yêu thương và chăm sóc bố mẹ của mình khi còn có thể.

– “Xúc động thật sự.”
– “Đi quãng đường dài thế kia, cõng mẹ cũng rất vất vả nhưng chẳng hề oán than một lời,”
– “Đây chính là “Gánh mẹ” phiên bản hiện thực đến cảm động.”
– “Bố mẹ không còn nhiều thời gian, hãy yêu thương và chăm sóc họ.”

Hiện tại, câu chuyện cảm động kể trên vẫn đang nhận được sự chia sẻ “chóng mặt” trên mạng xã hội. Với hành động hiếu thảo, đáng ngưỡng mộ của người con trai, không ít dân tình đã dành nhiều lời sẻ chia, khen ngợi cảm động. Còn bạn, bạn suy nghĩ thế nào về sự việc kể trên? Hãy chia sẻ cùng YAN nhé!

HÃY THƯƠNG YÊU BỐ MẸ THẬT NHIỀU KHI CÒN CÓ THỂ

Bố mẹ luôn là những người xứng đáng được chúng ta trân trọng, biết ơn và yêu thương trong suốt cuộc đời này. Họ đã dùng tình thương, thời gian thậm chí cả cuộc đời để tảo tần, nuôi nấng con cái nên người và sống có ích với xã hội.

Khi trưởng thành, ta có rất nhiều thời gian nhưng năm tháng của bố mẹ lại bị rút ngắn lại. Chính vì vậy, hãy như người đàn ông trong câu chuyện hiếu thảo kể trên, yêu thương và quan tâm bố mẹ khi còn có thể.

Chỉ cần những hành động chăm sóc chân thành nhỏ nhoi từ con cái, bố mẹ cũng đã cảm thấy vui và an ủi phần nào. Giữa cuộc sống bộn bề lo toan, hãy dành thời gian cho bố mẹ mình khi còn có thể bạn nhé!

Nguồn : sưu tầm